Báo của tuổi Teen

Độc đáo ngôi nhà dát “bạc tỷ” gắn hơn 10.000 bát, đĩa cổ ở Vĩnh Phúc

Ông Nguyễn Văn Trường ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc là người rất đam mê đồ cổ, ông đã bỏ tiền ra mua hàng nghìn cổ vật về gắn lên tường để trang trí cho ngôi nhà của mình.

Sau khi xuất ngũ năm 1989 ông Trường về quê lấy vợ và làm nghề sơn bàn ghế kiếm sống. Trong một lần đi sơn bàn ghế cho một lão buôn đồ nổi tiếng ở huyện, ông Trường được người này giới thiệu về những món đồ cổ có niên đại nhiều năm được gọi là độc nhất, kể từ đó ông Trường đã thích và bắt đầu sưu tầm bát đĩa cổ từ đó.
Theo đuổi đam mê của mình, ông phải lăn lội đi các tỉnh như Bắc Giang, Hưng Yên, Yên Bái, Lào Cai để mua lại những bát đĩa cổ, có những loại vô cùng quý giá và hiếm có từ những niên đại 17,18.
Khi nghe tin ở đâu có đồ cổ là ông tức tốc săn cho bằng được. Ông cho biết thời đó mỗi đĩa cổ có giá từ 90.000 – 200.000 đồng, khi không có tiền thì ông đi vay bạn bè mua. Còn cuộc sống nuôi con cái thì dựa vào vợ của mình.
Gắn bát đĩa lên tường, cổng,… là cách giữ gìn và bảo vệ những cổ vật mà cha ông để lại và cũng là cách mà ông Trường chơi đồ cổ.
Vì vay tiền đi mua đồ cổ nên khi bạn bè biết thì không ai cho ông mượn nữa, ông còn thế chấp sổ đỏ của mình hơn 10 triệu rồi lên đường tiếp tục đi săn đồ cổ. Đến khi săn được đồ mình muốn thì hết sạch tiền, lúc đó ông đi bộ rồi nhờ đi nhờ xe người ta để về nhà.
Nhiều người nói ông bị điên vì không lo cho cuộc sống mà lại đi chơi đồ cổ. Nhưng ông lại nghĩ gắn lên tường đó là bảo tồn những giá trị mà ông cha ta để lại và để trộm không thể lấy được. “Tôi luôn dặn vợ con rằng sau này đi làm khấm khá hơn thì mua đất xây nhà khác, bằng mọi giá phải giữ lại ngôi nhà này lại”, ông Trường tâm sự
“Nhiều lần tôi chứng kiến đồ cổ bị bán sang nước ngoài tôi rơi nước mắt. Bởi tôi nghĩ rằng nếu cứ bán hết đi nữa thì đến đời con cháu không còn biết đến những tài hoa chế tác cũng như hoa văn trên chén, đĩa, đồ gốm cổ nữa. Tâm tôi luôn hướng tới những đồ cổ dù nhỏ nhất nên tôi cứ cố, cố mua mãi những món quà quý giá”, ông Trường chia sẻ.
Hàng ngày ông Trường thường ở nhà để tiếp khách đến từ trong tỉnh cũng như ngoại tỉnh để thăm ngôi nhà “độc nhất vô nhị” này, khi không còn ai thì ông lại đi lau từng cái bát, đĩa.
Nguồn Dân Trí