NgônTruyện

#Yêu_em_đến_phát_điên...

post

#Yêu_em_đến_phát_điên

CHƯƠNG 15

Đám tang bà Quyên kết thúc. Bây giờ, chính là thời khắc quan trọng đối với Thiên Hương. Nếu cô ta không ăn cắp được bản thảo dự án dự thi triển lãm của Dương Phong, Hoàng Trung nhất định sẽ giết cô ta. Thà phản bội Dương Phong, còn hơn đem cái mạng nhỏ này ra làm trò đùa với tử thần.

Sáng sớm cùng ngày, Thiên Hương đến D.C tìm Dương Phong. Trước mắt, cứ thám thính xem cái bản thảo đó rốt cuộc ai giữ rồi tính sau.

– Xin chào! Tôi có thể giúp gì được cho cô! – Nhân viên tiếp tân niềm nở.

– Cho hỏi Dương Phong có ở đây không ạ! Tôi là Thiên Nhã – vợ anh ấy!

Cô nhân viên kia không khỏi ngạc nhiên. Đã từ lâu, trong công ty bàn tán rằng tổng giám đốc đã có vợ, chỉ là chưa tổ chức lễ thành hôn thôi. Thực hư chuyện này không ai biết. Nhưng cô từng thấy anh ôm một cô gái trong lòng, liên tục gọi tên Thiên Nhã. Tuy không nhìn được rõ mặt cô gái đó, nhưng dáng dấp của người đứng trước mắt có phần rất giống.

– À xin lỗi cô! Tổng giám đốc không có ở đây! Hay là cô lên phòng tổng giám đốc chờ cũng được?

Thiên Hương khẽ mỉm cười với cô nhân viên ngốc nghếch, rồi bước đi. Thật may mắn! Anh không có ở đây. Cơ hội này nhất định không được bỏ qua.

Phòng anh rất ngăn nắp, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng. Thiên Hương ngó ngang ngó dọc, đóng kín cửa. Sau đó, cô ta lục tung tất cả ngóc ngách bàn làm việc của anh lên. Vừa làm vừa sợ, hai bàn tay cô ta run lẩy bẩy, sợ anh trở về.

Thiên Hương xem qua mọi tài liệu, đều không liên quan đến cuộc triển lãm. Chả nhẽ bốn ngày sau là bắt đầu rồi, D.C lại chưa hề chuẩn bị gì.

Cô ta đảo mắt quanh phòng, phát hiện một chiếc USB cắm vào CPU máy tính, nghi ngờ nó, vội bật máy tính lên kiểm tra. Trúng phóc! Dự án mang tên “căn nhà yêu thương” cùng toàn bộ danh mục mã nguồn đều ở trong đó. Cô ta như muốn hét lên trong sung sướng, tìm được rồi. Để anh không phát hiện, Thiên Hương cẩn thận sao chép toàn bộ tài liệu đó chuyển sang USB của mình, sắp xếp bàn làm việc của anh như cũ, sau đó rời đi. Trước khi đi, ra đến bàn tiếp tân, còn không quên nói cô nhân viên tiếp tân:

– Đừng nói với anh ấy tôi đến đây nhé! Anh ấy không thích tôi đến công ty đâu. Nếu anh biết hôm nay tôi đến, thảo nảo cũng mắng cho một trận.

– Cô yên tâm! Chắc tại cô xinh đẹp quá, tổng giám đốc sợ cô đến đây hút hồn nhân viên nam của anh ấy khiến họ không làm việc được nên không cho tới

Thiên Hương cười, cảm giác mang lênh danh vợ anh thật thích thú, rồi nhanh chóng đi gặp Hoàng Trung.

Lúc đó, ông ta đang ở nhà hưởng thụ cùng một đám “chân dài”, tay trái ôm một cô, tay phải một cô.

– Trung! Em làm xong rồi!

Hoàng Trung nghe giọng Thiên Hương, hiểu ra vấn đề, vẫy tay ra hiệu đám phụ nữ kia ra ngoài.

Thiên Hương sắp nổi da gà vì sở thích bệnh hoạn của ông ta. Đã đến tuổi nào rồi còn ham mê gái trẻ.

– Đâu? Mau đưa đây! – Hoàng Trung đưa tay ra.

Một chiếc USB được lấy từ túi xách của Thiên Hương ra. Hoàng Trung cầm lấy nó, cắm vào chiếc laptop đặt trên bàn, mở ra, xem qua một lượt, ánh mắt không ngừng sáng lên từng phút từng giây.

– Tốt! Tốt! Không hổ danh là con trai Đoàn Hưng, ý tưởng lẫn mã nguồn đều rất tuyệt!

– Vậy giờ anh tha thứ cho em nhé!

Hoàng Trung ngước mặt lên cười cười, kéo Thiên Hương vào trong lòng:

– Làm tốt lắm! Việc này tôi giao cho em. Lập tức đổi tên dự án rồi công bố nó sẽ là sản phẩm tham gia triển lãm của chúng ta. Đến lúc đó, Dương Phong trở tay không kịp, nhất định sẽ rút khỏi cuộc thi.

Giọng cười man rợ của Hoàng Trung vang lên khắp căn phòng. Sở dĩ lão ta phải ăn cắp ý tưởng bên D.C, vì lão ta biết D.C được ban giám khảo cuộc thi kỳ vọng nhất trong cuộc triển lãm này. Hơn nữa, mấy bộ não tàn phế của đám nhân viên K.R lại không tài nào nghĩ ra một ý tưởng mới lạ. Cuối cùng chỉ còn cách này. Ông ta rồi cũng sẽ khiến D.C sụp đổ như năm năm trước mà thôi.

****************

Thiên Nhã vẫn nằm trong bệnh viện, tâm trạng cô đã ổn hơn nhiều. Nhưng chỉ ổn khi ở bên Thái Uy Vũ, còn nếu có mặt Dương Phong, mọi triệu chứng bất bình tĩnh trở lại.

Dương Phong cũng bắt đầu nản lòng, anh không dám xuất hiện trước mặt cô nữa, chỉ dám nhìn cô qua ô cửa kính phòng bệnh.

Anh căn dặn Thái Uy Vũ đủ điều.

– Bác sĩ Vũ, tôi cho phép anh chăm sóc vợ tôi, không có nghĩa tôi đồng ý để cô ấy đi.

Mỗi lần đến thăm cô, anh mang rất nhiều đồ ăn, toàn những món khoái khẩu của cô, rồi đưa cho Uy Vũ:

– Thiên Nhã thích ăn thịt, đặc biệt là gà rán! Nhưng anh cũng phải bắt em ấy ăn rau. Đừng nuông chiều em ấy quá!

Cứ thế hai ngày qua, Dương Phong chỉ chăm chăm canh chừng Thiên Nhã và Thái Uy Vũ, nhẫn nhịn nhìn cái cách Uy Vũ đút cho cô ăn, kể chuyện rồi hát cô nghe. Tại sao trước kia anh không nghĩ ra mấy chiêu này chứ? Thái Uy Vũ đúng hơn anh ở điểm này.

Dương Phong nhận được một cuộc điện thoại từ trợ lý của anh:

– Tổng giám đốc! Không xong rồi! Hôm nay, K.R đã công bố sản phẩm dự thi của họ tại triển lãm! – Giọng kẻ bên kia vô cùng hốt hoảng.

– Thì sao chứ? Các người phải có niềm tin rằng dự án của chúng ta hơn hẳn họ.

– Không phải giám đốc! Dự án bên đó giống hệt chúng ta. Nhất định có kẻ đã tiết lộ thông tin mật ra ngoài rồi giám đốc. Anh mau về giải quyết đi! Chỉ còn hai ngày nữa là phải thi rồi mà…

Anh nghe xong, cúp máy, vội khoác áo vest vào, miệng vẫn không ngừng nhắc nhở Thái Uy Vũ:

– Tôi nói anh biết! Trong hai ngày tôi đi vắng, anh nhất định không được nhân cơ hội rồi bắt cóc vợ tôi đi! Nghe rõ chưa!

Sau đó, vội vàng rời khỏi bệnh viện. Hoàng Trung chết tiệt đó lại sắp chơi anh một vố đau đớn.

Anh vừa đến nơi, lập tức lên phòng làm việc. Trợ lý Phúc Hải đi theo anh, tâm trạng cũng lo lắng không kém.

– Tạm thời chuyện bị ăn cắp dự án này là bí mật, ngoài tôi và anh ra, không ai được phép biết chuyện này. Đi kiểm tra camera phòng làm việc của tôi.

Trợ lý Hải dạ dạ vâng vâng, rồi đi làm việc ngay lập tức.

Dương Phong ngồi vào bàn, phát hiện chiếc USB của anh đang cắm vào CPU máy tính. Cũng tại anh lo lắng chuyện Thiên Nhã mà quên mất không cất nó đi.

“Tít…tít…”. Trợ lý Hải gọi cho anh.

– Sao rồi? Có tìm thấy gì mới không?

– Giám đốc, camera ghi lại hai ngày trước có một cô gái đến phòng anh lục lọi, rồi mở máy tính của anh lên. Tôi gửi anh ảnh cô gái đó rồi, anh mở ra xem đi.

Anh xem hình xong, đương nhiên nhận ra người trong hình. Ả Thiên Hương đó, ngủ được với anh một đêm thì gan đã to bằng trời, dám đến tận đây ăn cắp dự án của công ty. Ngoài miệng thì nói yêu anh, bên trong thì mưu mô xảo quyệt.

– Không sao hết! Giữ kín đoạn ghi hình đó, sắp có kịch hay để xem rồi!

Giọng Dương Phong vô cùng đắc ý nói với trợ lý Hải. Thiên Hương rất thông minh, rất nham hiểm, chỉ có điều làm gì cũng bất cẩn, không tính toán kĩ càng. Nhưng anh sẽ không tố cáo K.R ăn cắp bản quyền vội. Chờ D.C giật được giải “sáng tạo xuất sắc” trong cuộc triển lãm, đến lúc đó tính toán với họ sau. Như vậy, mọi chuyện càng trở nên hấp dẫn.

CHƯƠNG 16

Hai ngày sau, triển lãm công nghệ cấp quốc gia bắt đầu. Hàng loạt các sản phẩm dự thi đến từ hơn năm mươi công ty trong nước được trưng bày trước mắt ban giám khảo.

Thiên Hương chính là người đại diện cho K.R tham gia giới thiệu dự án “căn nhà thông minh”, một bản sao từ dự án của D.C đã được thay đổi tên và một vài chi tiết nhỏ.

– Căn nhà thông minh sẽ mang đến cho bạn sự tiện lợi nhất, từ việc mở cánh cửa cho đến bật công tắc của bóng đèn, điều chỉnh độ sáng bóng đèn, v.v…đều được làm thông qua một chiếc điều khiển thông minh do chúng tôi cung cấp…

Hoàng Trung thỏa mãn nhìn màn trình bày lưu loát của Thiên Hương. Ông ta thật nóng lòng không biết vẻ mặt Dương Phong sẽ bực tức thế nào khi không thể tham gia cuộc thi này. Đối với ông, D.C thực là một tập đoàn trẻ, quy tụ những bộ óc trẻ, đầy sáng tạo, chỉ tiếc trẻ tuổi thì nông nổi, nông nổi sinh ngu ngốc, bước đầu khó mà sánh với K.R của ông ta được.

Năm mươi sản phẩm đã được trình lên, vẫn chưa thấy người đại diện cùng dự án của D.C đâu cả. Bán giám khảo rỉ vào tai nhau sự thất vọng tràn trề về D.C, họ đã kỳ vọng rất nhiều vào tuổi trẻ của họ. Đến giờ phút này, Hoàng Trung đã thực nghĩ mình thành công thật rồi. Những dự án còn lại chả là gì với ông ta cả.

– Thật xin lỗi! Tôi đến trễ!

Cả khán đài im lặng nhìn về phía cửa hội trường, Dương Phong và trợ lý của anh bước vào trước sự ngỡ ngàng của Hoàng Trung và Thiên Hương. Rốt cuộc anh có sức mạnh gì mà chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã có thể làm ra một sản phẩm khác thay thế.

Anh dõng dạc bước lên sân khấu, màn hình chiếu bật lên:

– Dự án của tôi mang tên “căn nhà yêu thương”, có thể mọi người nghĩ chúng tôi đã dựa trên ý tưởng của K.R. Nhưng thật lòng mà nói thì không phải. Ở đây, chúng tôi mang đến không phải sự tự động hóa đơn thuần, “căn nhà yêu thương” mang đến hệ thống cảnh báo và bảo vệ an toàn trước các hiểm họa có thể xảy ra trong nhà như rò rỉ ga, cháy nhà,…nó còn đặc biệt hữu ích với người mù…Chỉ khi chúng ta được an toàn trong chính ngôi nhà của mình, chúng ta mới có thể yêu thương.

Kết thúc bài thuyết trình, toàn bộ ban giám khảo đứng lên vỗ tay khen ngợi anh. Họ ít nhiều nhận ra được, hai bên K.R và D.C đằng sau nhất định có một bên đạo bản quyền của bên kia. Nhưng họ không quan tâm đến chuyện đó cho lắm, vì sản phẩm của D.C đã vượt trội hơn hẳn rồi. Giải thưởng danh giá kia chắc chắn dành cho D.C.

Hoàng Trung tức đến tím mặt, liếc nhìn Thiên Hương, cũng đang cực kì sợ hãi. Hai người họ không hề biết cái họ đạo chỉ mới là bản sơ thảo ban đầu, nó bị hủy bỏ vì Dương Phong cho rằng quá sơ sài, bản gốc anh đã cất giữ ở một nơi cẩn thận chỉ có anh và trợ lý Hải biết.

Hoàng Trung ngay lập tức rời khỏi hội trường, Thiên Hương cũng chạy theo, liên tục cầu xin:

– Chắc chắn đã có sai sót gì đó! Hãy cho em một cơ hội nữa. Em nhất định sẽ…

– Sai sót? Tưởng tao ngu chắc! Rõ ràng mày đã cấu kết với thằng Phong chơi tao.

Thiên Hương khóc lóc van nài, quỳ xuống ôm chân ông ta:

– Không phải đâu! Tha cho em đi mà!

Đến nước này, Hoàng Trung không còn lí do gì tin tưởng Thiên Hương nữa, con ả tiện nhân này thực đã hết giá trị lợi dụng rồi.

Ông ta đạp vào bụng Thiên Hương một cái, nhanh chóng mở cửa xe bước vào:

– Cút đi! Từ nay, tao không muốn thấy mặt mày nữa! Một là cút khỏi đất nước này, hai là tao sẽ giúp mày biến khỏi trần gian.

Từng lời nói man rợ lọt vào tai Thiên Hương khiến cô ta vô cùng sợ hãi, quỳ xuống đất, khóc lóc dữ dội. Hết rồi, hết thật rồi. Tiếp theo, Hoàng Trung nhất định sẽ giết cô ta, dựng cảnh con gái mất theo mẹ. Cô ta có chạy đằng trời cũng không thoát.

– Thật tội nghiệp! Bây giờ, muốn tôi giúp cô không?

Dương Phong từ phía đằng sau lên tiếng.

– Là anh sao? Không phải anh đang vui khi nhìn thấy tôi ra nông nỗi này hay sao hả?

– Đúng! Tôi rất vui! Nhưng cô còn việc phải làm.

Thiên Hương, mắt đẫm lệ nhìn anh.

– Việc gì nữa?

– Ăn cơm tù.

Hai cảnh sát xuất hiện, tiến đến chỗ Thiên Hương. Một người nghiêm nghị nói:

– Thiên Hương, cô bị cáo buộc ngộ sát bà Quyên phiền cô theo chúng tôi về trụ sở để điều tra làm rõ.

– Đoàn Dương Phong! Anh là đồ khốn! – Thiên Hương gào thét, không nuốt nổi cục tức mà ngất xỉu tại trận.

Anh thở phào nhẹ nhõm, đã xử lí xong ả Thiên Hương. Bây giờ, anh có thể an tâm đến bệnh viện thăm vợ. Mấy ngày qua, anh luôn nóng lòng muốn đem cô về nhà chăm sóc. Sau đó, gạt tên Thái Uy Vũ ra, rồi từ từ chấn an cô, để cô không sợ anh nữa. Anh không tin anh không làm bác sĩ tâm thần được.

Anh lái xe đến cổng bệnh viện, không ngờ lại bắt gặp một cảnh khiến anh như muốn nổi máu quỷ dữ lên. Cả gương mặt anh đen kịt, họng không cất nổi lên một từ, vội vàng xuống xe ngay lập tức.

Kia chẳng phải Thái Uy Vũ sao, anh đã nói với anh ta không được đem vợ anh đi đâu. Vậy mà vẫn mặt dày, nắm tay cô ấy rời khỏi sao? Chết tiệt! Anh sẽ không tha cho anh ta nữa!

– Thái Uy Vũ! Tên khốn! Anh muốn đưa Thiên Nhã đi đâu?

Thiên Nhã nghe giọng anh, bắt đầu hoảng loạn, ôm đầu, núp sau Uy Vũ.

– Không sao đâu! Anh sẽ bảo vệ em!

Dương Phong hùng hổ bước tới gần họ. Anh dự định sẽ đánh cho Thái Uy Vũ một trận tơi bời, rồi lôi Thiên Nhã về nhà, nhốt cô vào trong phòng, khóa cửa lại, từ từ dạy dỗ. Nhưng…

– Cậu chủ! Tôi xin cậu! Hãy để họ đi!

Bà Mười chắn ngang đường anh, khẩn khoản cầu xin.

– Bà cũng hợp với bọn họ rồi sao?

– Không phải đâu! Cậu chủ! Thật tình chỉ có làm như vậy Thiên Nhã mới hạnh phúc thôi! Tôi xin cậu…

Tất cả họ đều biết anh đã yêu cô thật lòng. Nhưng họ không hề biết tình yêu đó đạt đến cảnh giới nào rồi. Hôm nay, anh phải cho họ thấy: anh yêu cô đến phát điên.

Gạt bà Mười sang một bên một cách chớp nhoáng, anh hung hăng cho Thái Uy Vũ một đấm. Lần này không giống như lần trước, anh hoàn toàn ở thế chủ động, một màn hành hạ tình địch xảy ra trước cổng bệnh viện. Bà Mười không ngừng can ngăn nhưng đều vô ích.

Anh không chịu nổi nữa, anh nhẫn nhịn mấy ngày nay đã là đủ quá rồi. Mặc xác Thái Uy Vũ nằm bò ôm bụng dưới đất, anh tiến lại gần nơi Thiên Nhã đang sợ hãi, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm mấy câu cũ rích kia.

Thấy anh, cô toan chạy đi. Nhưng anh đã bắt kịp cô:

– Em nghĩ em có thể chạy thoát khỏi anh một cách dễ dàng vậy sao? Anh đã cố gắng dịu dàng với em, nhưng đều vô ích. Thiên Nhã à! Anh không còn cách nào khác! Xin lỗi em!

Nói rồi, anh nhấc bổng cô lên, đặt vào trong xe, lái đi thật xa.

Bà Mười nhìn theo anh:

– Cậu chủ! Đến bao giờ, cậu mới hết mê muội đây!

__________________________________________

CHƯƠNG 1 : https://www.facebook.com/jullian.phonglam/posts/312059325949198

CHƯƠNG 2:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/419610131801701/

CHƯƠNG 3:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/420391185056929/

CHƯƠNG 4:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/420930211669693/

CHƯƠNG 5:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/421470721615642/

CHƯƠNG 6:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/421932201569494/

CHƯƠNG 7:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/422770771485637/

CHƯƠNG 8:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/423183981444316/

CHƯƠNG 9:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/423578108071570/

CHƯƠNG 10: https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/423902294705818/

CHƯƠNG 11: https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/424325134663534/

CHƯƠNG 12: https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/424653974630650/

CHƯƠNG 13:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/425168831245831/

CHƯƠNG 14:

https://www.facebook.com/groups/198593560570027/permalink/425205247908856/

teen1s: http://teen1s.vn/user/thu19022001

Tác giả: Phong Lam

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất