NgônTruyện

Yêu Nữ Hoành Hành Chương 7

post

Kết quả hình ảnh cho ảnh ngôn tình

Hạ Thấm Đồng thật không ngờ, chỉ một lần làm việc bình thường mà có thể dẫn tới sự theo đuổi của Diệp Ngữ Nam, đây quả thật là chuyện làm cô rất bất ngờ.

Khoảng nửa tháng sau khi công việc kết thúc, anh ta tới công ty cô, nở một nụ cười tao nhã nói rằng muốn mời mọi người đi ăn cơm, lý do anh đưa ra rất hoàn mỹ, nói rằng khoảng thời gian trước mọi người đã vất vả vì chuyện gia đình mình không ít nên nhất định phải cho anh cơ hội để biểu đạt lòng biết ơn này.

Anh là trưởng tôn của nhà họ Diệp, hơn nữa nghe nói còn là cháu trai được ông Diệp yêu thương nhất nên anh ra mặt muốn mời khách cũng là điều hợp lý, các đồng nghiệp trong công ty rất vui, còn Hạ Thấm Đồng lần đầu tiên bội ước với Thẩm Luật trong nửa năm trở lại đây.

Bữa tối ở khách sạn năm sao cao cấp, đồ ăn rất ngon, rượu ngon còn có phục vụ tuyệt vời, không khí dùng cơm vui vẻ, không thể không thừa nhận, có tiền thật là tốt.

Nhà họ Diệp trước giờ đều là đại biểu cho xã hội thượng lưu, giống như mười vạn nhân dân tệ trong phong bì kia vậy.

Mọi người căn bản rất ít khi có cơ hội tới những nơi như thế này để dùng cơm, chuyện này khỏi cần nghĩ cũng biết, ai cũng là người có lương bậc trung, mà chỉ một bữa ăn kiểu này đã đủ đánh bay một tháng lương của họ rồi, ai mà chả tiếc chứ.

Hơn nữa, trên người Diệp Ngữ Nam có một loại khí chất nho nhã, không hề vênh váo tự đắc như những cậu công tử có tiền khác, không thèm để ‎ý đến những kẻ thường dân, Diệp Ngữ Nam vô cùng thân thiết bắt chuyện phiếm với mọi người, mà đương nhiên phần lớn thời gian là thử nói chuyện cùng với Hạ Thấm Đồng.

Sau một lúc, mọi người nhanh chóng phát hiện, vị công tử con nhà giàu có này, có lẽ đã chú ‎‎ý đến cô nàng Hạ Thấm Đồng xinh đẹp rồi.

Chuyện này lớn lắm đấy! Cái gì gọi là cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn chứ, bọn họ ăn cơm của cậu Diệp, có phải nên nói tốt một chút về anh ta hay không? Nhưng mà Thấm Đồng không phải đã có Thẩm Luật rồi hay sao? Người này nói năng ngọt ngào, lại rất biết cách mang niềm vui đến cho mọi người.

(*Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.)

Cho nên tình huống hiện tại, rốt cuộc họ nên giúp đỡ ai mới được đây? Đúng là một lựa chọn khó khăn mà.

Mọi người có sầu lo đến mấy cũng vô dụng, mấu chốt vẫn cần phải xem ‎‎ý của Hạ Thấm Đồng thế nào mới được. Con gái bình thường chỉ cần nhìn thấy Diệp Ngữ Nam, một anh chàng công tử con nhà giàu, tính tình ôn hòa, lương thiện, rất khó không động lòng.

Hạ Thấm Đồng luôn luôn thừa nhận mình là một người con gái cực kỳ bình thường, thậm chí còn ích kỷ. Thái độ của Diệp Ngữ Nam tuy rằng tế nhị nhưng vẫn hết sức rõ ràng, anh ấy chú ‎‎ý đến cô, thích cô.

Nếu ngay từ lúc bắt đầu, một người đàn ông không hề rời mắt khỏi bạn, đằng đẵng suốt hai tiếng đồng hồ ăn cơm, kể cả lúc nói chuyện với người khác nhưng ánh mắt vẫn luôn đuổi theo bạn, thì ngay cả đứa con gái ngu ngốc nhất trên đời cũng có thể nhận ra được đây là ‎‎ý gì.

Ít nhất, Hạ Thấm Đồng có thể hiểu được! Nhưng mà tính tình cô xưa nay vốn lạnh lùng, sẽ không bao giờ tự mình đa tình hết, thế nên anh không nói gì thì cô cũng sẽ không suy đoán vớ vẩn, coi như không biết là được rồi.

Nhưng mà sau đó, hành động của Diệp Ngữ Nam lại khiến cô không biết nói gì, không có cách nào cả.

Mỗi ngày anh đều gửi tặng cô một bó hoa bách hợp thật xinh đẹp… Đoá hoa ấy vừa to vừa lớn, đủ để thể hiện rõ giá trị xa xỉ của mình. Mỗi ngày anh đều gọi điện mời cô ăn cơm, cho dù cô từ chối, anh vẫn rất phong độ tiếp nhận, rồi sang ngày thứ hai liền tiếp tục không ngừng cố gắng.

Hạ Thấm Đồng chưa bao giờ cho rằng mình là một người con gái đặc biệt, trừ bỏ dung mạo có vẻ đẹp hơn so với người khác một chút, cô tự nhận bản tính mình nặng nề, không thể khiến người khác yêu thích được, còn đối với việc vì sao người ta lại thích cô, cho tới bây giờ cô vẫn chưa thể l‎ý giải được.

(Momo: Còn không phải vì chị xinh hay sao =.=|||)

Nhất là một người đàn ông giống như Diệp Ngữ Nam vậy, dịu dàng, ôn nhu, anh tuấn lại nhiều tiền, nhìn thế nào cũng thấy hoàn mỹ đến cực điểm, anh thích cô có tính là một kì tích hiếm có hay không?

Trong di động truyền đến tiếng thở dài nhẹ nhàng của anh, “ Thấm Đồng, em làm việc thực sự bận như vậy sao, ngay cả thời gian ăn một bữa cơm với tôi mà em cũng không có sao?” Kỳ thực anh làm luật sư, giỏi về việc sát ngôn quan sắc (nói giỏi, quan sát sắc mặt tốt), làm sao có thể không rõ việc người đẹp đang cố tình tìm cớ cự tuyệt mình chứ. Chỉ là anh không hiểu, cô chưa có bạn trai, mà điều kiện của anh cũng đâu có quá kém, vì sao anh cố gắng thế nào cô cũng không hề động tâm một chút?

Hạ Thấm Đồng không nói gì, cô cũng không biết mình bị làm sao, rõ ràng Diệp Ngữ Nam hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô đối với nửa kia của mình, thậm chí còn vượt quá tiêu chuẩn nữa là đằng khác, nhưng mà tận sâu trong tiềm thức, cô vẫn kháng cự anh.

“Thấm Đồng, tôi biết mình còn có rất nhiều chỗ không tốt, nhưng mà em có thể cho tôi một cơ hội hay không?” Tiếng nói dịu dàng của anh, tuy rằng phát ra qua điện thoại nhưng vẫn dễ nghe vô cùng.

“……”

“Thấm Đồng, em không có khả năng không nhìn ra, tôi thực sự thích em, tôi muốn theo đuổi em.” Anh nói rất rõ ràng.

Nhưng mà trong lúc này, trong đầu cô đột nhiên lại hiện lên vẻ mặt của người đàn ông ấy, nụ cười xán lạn như ánh mặt trời đứng ở bên kia đường, giữa dòng người tấp nập đến rồi đi, dịu dàng nói: “Hạ Thấm Đồng, anh thích em, anh muốn theo đuổi em!”

Thẩm Luật, anh rốt cuộc đã dùng bùa chú gì với em, làm sao có thể để em lúc nào cũng nghĩ về anh như vậy?

Gần đây, bị Diệp Ngữ Nam theo đuổi sát sao, mỗi khi nhìn thấy Thẩm Luật, không hiểu sao cô có cảm giác hơi hơi chột dạ, khiến cô cảm thấy kì quặc và không được thoải mái, vì thế theo bản năng, Hạ Thấm Đồng tránh mặt anh, không chịu ăn tối với anh nữa mà liên tục tăng ca đến khuya mấy hôm liền.

Nhưng mà người đàn ông kia lúc nào cũng chờ cô đến khuya, đưa cô về nhà rồi cùng nhau tản bộ qua con ngõ nhỏ trước cửa nhà, qua công viên vắng vẻ không một bóng người lúc đêm khuya, ngoại trừ ánh đèn đường nhợt nhạt soi sáng thì không còn cái gì cả.

Cô có phải đã khiến anh càng lún càng sâu hay không? Rõ ràng sẽ không có hy vọng, rõ ràng sẽ không thể tiếp nhận anh, cô làm như vậy, có phải đã khiến anh tổn thương rồi hay không?

“Thấm Đồng, em không thử một lần, làm sao có thể biết được mình có thích tôi không chứ?” Đầu kia điện thoại, thanh âm Diệp Ngữ Nam vẫn còn tiếp tục vang lên. “Tôi thích em, là thật tâm. Tôi muốn lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để được kết giao với em, em nghĩ thế nào?” Anh cũng không muốn liều lĩnh như vậy, dù sao bọn họ vẫn còn chưa tính là bắt đầu, nhưng tính cách của anh chính là thế, một khi đã nghiêm túc, sẽ tiến thẳng đến chính diện của vấn đề.

“Anh Diệp.” Cô thở dài, cô biết người đàn ông này nghiêm túc với cô, anh có tiền có thế, có tiền đồ sáng lạn, lại cố gắng công tác, còn là một luật sư lớn trong nước, gia thế hiển hách, hơn nữa tính tình cũng không hề kiêu ngạo, vẻ ngoài anh tuấn, mỗi một phân một tấc đều là đối tượng hoàn mỹ trong giấc mộng của Hạ Thấm Đồng.

“Gọi anh là Ngữ Nam, được không em?

“Ngữ…… Nam.” Cô có lẽ đã lựa chọn đúng thời điểm rồi.

“Ừ” Diệp Ngữ Nam vui sướng đáp lời, lần đầu tiên cô có dấu hiệu buông lỏng trước anh rồi.

“Tôi không thích nói chuyện, tính tình cũng không tốt.”

“Anh không quan tâm.”

“Tôi rất nghèo.” Cô vẫn còn có món nợ ba trăm vạn trên vai, chắc chắn anh cũng biết được điều này.

“Chuyện này cũng không hề quan trọng.”

Không hề quan trọng sao? Vậy thì được rồi…… “Nếu anh không để ý đến những vấn đề này, vậy thì em nghĩ đêm nay mình có thể ăn được với anh một bữa cơm.”

Thẩm Luật, chúng ta không nên lãng phí thời gian của nhau thêm nữa, anh sẽ tìm được một người tốt hơn em ngàn lần, vạn lần, tìm được một người không ích kỷ như em, không lạnh lùng như em, cô ấy nhất định sẽ yêu em hơn anh rất nhiều…

Gần đây Thẩm Luật vội vã đến độ sắp điên rồi, cô nàng Hạ Thấm Đồng này giống như đã biến mất khỏi thế giới của anh vậy. Mỗi ngày anh gọi điện thoại cho cô, cô đều không chịu tiếp. Gửi tin nhắn cũng không có hồi âm. Đến công ty cô, đồng nghiệp không phải nói cô đi ra ngoài thì chính là đang bận. Canh giữ ở cửa công ty cô, chờ đến tận lúc tan tầm hay hừng đông vẫn không thể thấy được bóng dáng mình cần tìm. (Shiyu: hix tội nghiệp T_T)

Đến trước nhà chờ cô, lúc thì cô nói muốn nghỉ ngơi không ra tiếp được, lúc thì cô lại nói không có ở trong nhà.

Cô giống như đang trốn anh vậy.

Mỗi lần đến công ty của cô, đồng nghiệp của cô đều nhìn anh với ánh mắt có chút kỳ lạ. Ngay cả bác A Thủy lúc nào cũng thích lôi kéo anh nói chuyện phiếm cũng thở dài vỗ vỗ vai anh, ánh mắt phức tạp như đang có ngàn vạn lời muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu vậy.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cẩn thận nghĩ tới nghĩ lui, anh hình như đâu có đắc tội với cô chỗ nào, chọc cô tức giận đâu chứ? Sao tự nhiên đã biến thành cái dạng này?

“Trịnh Lệ Trinh, chị cô rốt cuộc bị làm sao vậy?” Anh trừng mắt hỏi cô trợ lý của mình.

“Ông chủ, làm sao mà em biết được chứ?” Trịnh Lệ Trinh là người trực điện thoại của văn phòng thám tử, tiếp nhận những tài liệu mà khổ chủ đưa tới. “Anh cũng biết em và chị họ một năm gặp mặt chưa đến vài lần, chuyện của chị ấy, em làm sao rõ được!” Cô cũng chỉ mới biết được chuyện ông chủ thích chị họ đấy chứ. Tuy rằng, trong lòng cô có chút hụt hẫng nho nhỏ, dù sao cô vẫn luôn thầm mến ông chủ mà. Song cô cũng biết, ông chủ sẽ không bao giờ thích mình, cho dù tính tình anh cổ quái, nhưng trên người vẫn có được loại khí chất trời sinh, giống như lúc này chỉ là những phút giây tạm thời nghỉ ngơi thôi vậy, chờ anh nghỉ ngơi đủ rồi, anh sẽ trở lại như một bậc đế vương oai hùng, người đàn ông như thế, làm sao có thể thích cô được? Muốn thích thì đã sớm thích, sẽ không chờ tới tận bây giờ.

Một khi đã nghĩ thông suốt, mọi chuyện sẽ trở lại như bình thường! Nhưng mà sao ông chủ lại đi thích chị họ của cô chứ? Chị ấy tính tính lạnh như băng, chẳng quan tâm đến chuyện gì, chỉ sợ anh sẽ phải chịu khổ mà thôi.

“Cô làm em kiểu gì thế hả?” Thẩm Luật không vừa lòng quay đi, nhìn chằm chằm vào màn hình đen thui của laptop, không nói gì thêm. Anh càng ngày càng không hiểu Hạ Thấm Đồng. Cô gái này lúc lạnh lúc nóng, tuy rằng cho tới hiện tại chưa từng nóng quá bao giờ nhưng ít nhất chuyện như vậy cũng chưa từng xảy ra. Đằng đẵng mười tám ngày anh không thể nhìn thấy được mặt cô, quả thật quá khoa trương mà!

Yêu cô, anh giống như đã rơi vào hũ mật dính ngấy, cho dù giãy dụa thế nào cũng chỉ là phí công, càng lún càng sâu, càng nhiều ngọt ngào quấn lấy thân thể, rồi lại bất chợt phát hiện ra, trong chất mật ngọt ngào ấy ẩn giấu rất nhiều sự chua xót, khiến anh khó chịu như bây giờ.

Trịnh Lệ Trinh nhíu mày, nhìn vẻ mặt phờ phạc ỉu xìu của anh, quen biết ông chủ bao lâu, cô chưa từng nhìn thấy anh như thế bao giờ. “Ông chủ, vừa nãy có một bà gọi điện tới đây, nói rằng không tìm được con chó nhà mình, nhờ chúng ta đi tìm.”

“Ừ, cô đi tìm là tốt rồi.” Anh cũng không thèm ngẩng đầu lên.

Không có hiệu quả sao? Thử lại một lần nữa. “Bà Phan vừa mới đem những tài liệu có liên quan đến chồng mình tới, nhờ chúng ta giúp bà đi bắt gian.” Đây chính là công việc mà ông chủ yêu thích nhất, chắc anh sẽ vui vẻ hơn!

“Cô đi đi.”

Vẫn là không có hứng thú.

“A! Bằng không anh chơi trò chơi đi, cái trò chơi mà anh thích nhất chẳng phải vừa mới ra phiên bản mới hay sao? Em nghe bảo thú vị hơn phiên bản trước rất nhiều đấy!”

Anh phất phất tay. “Cô mau đi ra ngoài tìm chó đi, đừng để ‎ ý đến tôi làm gì.”

Cô thất bại, hoàn toàn thất bại, Trịnh Lệ Trinh đành phải ủ rũ đi ra ngoài làm việc.

Hiện giờ Thẩm Luật hoàn toàn không có bất kỳ hứng thú đối với chuyện gì, trong đầu toàn nghĩ đến cô gái kia, loại chuyện vô dụng, không chút chí khí của anh này mà để Thẩm Kiểu biết được, chị ấy nhất định sẽ hung tợn mắng anh là đồ chậm tiến cho mà xem.

Anh cũng không muốn phải chịu sự ảnh hưởng của phụ nữ như thế, vì cô mà không thể khống chế những cảm xúc buồn, vui, giận, hờn của bản thân. Nhưng không có cách nào, anh đã sớm yêu cô sâu đậm mất rồi, cho nên anh có thể bao dung cho cô mọi điều, ngay cả khuyết điểm của cô anh cũng có thể yêu được.

(Shiyu: Ôi! Cảm động, giá có ai yêu mình được như ảnh nhỉ ^^)

Tính tình của cô rất kiên cường, chuyện gì mà cô đã quyết định thì sẽ không thể nào thay đổi được, hơn nữa tính cô lại không tốt, đôi khi anh lỡ lời sẽ khiến cô giận rất lâu, nhưng mà tính tình như vậy mới khiến anh cảm thấy cô đáng yêu vô cùng. Khi cô tức giận, anh đều thấy động lòng.

Nếu chuyện này mà để chị anh nhìn thấy, nhất định bà ấy sẽ cười nhạo anh một phen, từ lúc nào thì cậu quý tử của nhà họ Thẩm, phong lưu không sao kiềm chế được lại bị tình yêu biến thành như thế này chứ.

Mặc kệ cái gì tự do, cái gì vui vẻ, so sánh với Hạ Thấm Đồng đều không hề quan trọng, anh chỉ muốn nghĩ đến cô, muốn nghĩ đến cô mà thôi.

Di động ở trên bàn vang lên, anh không muốn nhận nhưng người ở đầu dây bên kia giống như đang thử chơi trò kiên nhẫn với anh vậy, nhất định không chịu tắt. Thẩm Luật đành không tình nguyện vươn tay ra, thì ra là cô trợ l‎ý nhà anh . “Alo?”

“Ông chủ, anh mau tới đây giải quyết.”

“Chuyện gì?” Anh hiện tại không có tâm tình đi bắt gian.

“A, dù sao anh lại đây là được rồi.”

“Không rảnh.”

“Anh!” Trịnh Lệ Trinh chán nản, “Em nhìn thấy chị họ.”

“Tút…tút” Trả lời cô là những thanh âm vang dài của tiếng điện thoại bị cắt đứt.

Anh cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cô, nhưng cũng đồng thời thấy được một người khác, một người đàn ông mặc tây trang cao cấp, tác phong nhanh nhẹn, đó là Diệp Ngữ Nam, Thẩm Luật có thể nhận ra anh ta được.

Công tử của Diệp gia đại danh lừng lẫy, người thừa kế xuất sắc nhất đời thứ ba của nhà họ Diệp, lãnh đạo công ty luật sư của Diệp gia, đánh bại vô số đối thủ đều vô cùng ngoạn mục, hơn nữa tính tình lại ôn hòa, chưa từng có tiếng xấu truyền ra, hơn nữa còn được mệnh danh là người đàn ông độc thân có giá trị kim cương, tốt nhất mọi thời đại.

“Ông chủ.” Trịnh Lệ Trinh lo lắng nhìn vẻ mặt sa sầm của ông chủ, ô, nhìn nó trông thật đáng sớ quá! Cô chưa từng nhìn thấy biểu cảm như vậy trên mặt anh bao giờ, sự lạnh lẽo trong lòng nhanh chóng lan tỏa khắp người.

“Bọn họ ngồi ở chỗ kia đã bao lâu rồi?” Anh nhìn cặp nam nữ kia, đôi mắt thật sâu.

Người đàn ông ấy có nét mặt rất ôn nhu và hiền hòa, ánh mắt chăm chú nhìn cô, Thẩm Luật biết, đó là tình yêu, Diệp Ngữ Nam yêu Hạ Thấm Đồng, nhưng còn cô thì sao?

Hạ Thấm Đồng của lúc này là cô gái mà anh chưa từng quen biết…Nếu nói, lúc anh ở bên cô, vẻ mặt cô bình thản, thì bây giờ chính là vui vẻ. Ánh mắt cô thật dịu dàng, nhìn anh ta không hề giống như đang nhìn anh, vĩnh viễn chỉ là bình tĩnh và lãnh đạm, mà lại có thêm vài phần thân thiết, quen thuộc.

Thân thiết, hai từ như thế cũng thế có dùng trên người Hạ Thấm Đồng, chuyện này có tính là kỳ tích hay không?

“A, đã nhiều giờ rồi.” Trịnh lệ Trinh nhìn đồng hồ đeo tay, hôm nay cô tính ra ngoài đi dạo một chút, thuận tiện xem có thể tìm thấy con chó mất tích kia không, ai biết đâu lại đúng dịp như thế, nhìn thấy được chị họ của mình, cùng với…một người đàn ông.

Nhìn bọn họ trông không giống như mới vừa quen nhau, Thẩm Luật nhẹ nhàng vỗ vào thành cốc trong suốt, thì ra mấy ngày nay, không thấy bóng dáng cô là vì anh ta.

Sự thật bây giờ đã rõ ràng đến mức anh muốn lừa gạt bản thân cũng không còn biện pháp……

Diệp Ngữ Nam là một người đàn ông rất tốt, tính tình anh ta rất ôn hoà, hơn nữa rất tôn trọng cô. Sau vài lần gặp gỡ, Hạ Thấm Đồng tự nói với chính mình, người đàn ông này chính là đối tượng mà cô luôn tìm kiếm, có tiền, có năng lực, nhân cách tốt, hơn nữa không hề đào hoa, thời gian lâu như vậy, cô đều cố gắng tìm một người đàn ông như thế, rốt cuộc có thể làm được, cô hẳn phải cảm thấy thật vui mới đúng.

Nhưng mà hình như không được….Trong lòng cô luôn có vài phần nôn nóng bất an, ánh mắt không tự giác nhìn một lần nữa về phía túi xách của mình, nó đã an tĩnh cả buổi tối rồi, hoặc đúng hơn mà nói, là cả một ngày.

Chuyện này thật không bình thường…… Bởi vì Thẩm Luật không hề gọi cho cô.

Cho dù cô trốn tránh anh, không nhận điện thoại, không trả lời tin nhắn, không gặp mặt anh, nhưng điện thoại của anh gọi tới không phải là ít, nhưng hôm nay sao lại không có, anh đã hết hy vọng rồi sao?

Như vậy cũng tốt! Thật ra Thẩm Luật là một người đàn ông rất tốt, người tốt như thế không nên bị cô làm tổn thương, bọn họ đều phải có cuộc sống riêng của mình, giống như cô đã lựa chọn Diệp Ngữ Nam vậy, nên hiểu rõ điều này.

“Thấm Đồng, em nếm thử mỳ Ý nơi này xem đi.” Anh cười, săn sóc đưa bộ đồ ăn cho cô, thật ra chỉ là một món ăn bình thường nhưng bởi vì có thêm sự xuất hiện của nấm truffle[1] mà giá trị tự nhiên xa xỉ hơn rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên cô được ăn món “Kim cương trắng” này, với gan ngỗng cùng trứng cá muối, được gọi là ba mỹ vị vô cùng quý hiếm, vì mỹ vị nên đương nhiên sẽ quan hệ trực tiếp với giá trị của con người thưởng thức nó, mà cô lại phát hiện mình không thích hợp với chúng một chút nào, hương vị ấy quá nồng, quá thơm.

Miệng ăn những món mỹ thực trân qu‎ý, nhưng trong đầu lại đột nhiên nhớ tới những đêm mệt nhọc trước kia, Thẩm Luật thuần thục nấu mỳ ăn liền cho mình.

“Đây chính là sở trường của anh.” Anh bưng tô mỳ nóng hôi hổi, mặt cười rạng rỡ như ánh mặt trời nói với cô, mà mùi hương của tô mì cứ thế chậm rãi ngấm vào trong lòng cô, tư vị ấy so với những món đồ ăn sang qu‎ý kia càng khó quên hơn.

Làm sao cô lại có thể nghĩ tới người đàn ông kia được chứ? Không được, không được.

“Hương vị thế nào?” Diệp Ngữ Nam mỉm cười nhìn cô.

“Không quen.” Cô buông nĩa, bưng lên cốc nước bên cạnh bàn uống một ngụm, không thích chính là không thích, cô cho tới bây giờ đều sẽ không miễn cưỡng chính mình nói dối làm gì.

(Shiyu: Vậy mà tỷ miễn cưỡng đi thích nam nhân khác >o

Anh cười dịu dàng, anh thích cá tính thẳng thắn ấy của cô, không chút giả bộ: “Nấm truffle, người nào thích thì sẽ yêu như mạng, còn người nào không thích thì không thể yêu nổi.” Mà cô, cũng giống như nấm truffle trong sinh mệnh của anh, trân quý vô cùng, khiến anh yêu như mạng.

Chỉ mới ở chung một thời gian ngắn ngủi mà thôi, anh đã yêu cô rất sâu đậm rồi, nghĩ đủ cách để làm cô vui, đau lòng cho công việc vất vả mà cô đang làm, cũng muốn vì cô giải quyết nợ nần, nhưng mà cô không chịu đồng ý. Muốn cô đổi một công việc khác thoải mái hơn một chút, cô cũng không nghe, mà anh chỉ có thể tất cả đều nghe cô, tùy theo ý của cô.

“Tôi không có khả năng thích ứng được với những thứ sang quý như thế này.”

“Không có vấn đề gì, lần sau chúng ta có thể đi chợ đêm.”

“Anh? Chợ đêm?” Diệp đại công tử một thân hàng hiệu đắt tiền như thế, không thể nào đưa anh cùng với sự huyên náo của chợ đêm liên tưởng với nhau được.

“Có cái gì kỳ quái, anh cũng lớn lên ở Đài Loan mà. Trước kia khi học đại học, thường xuyên đi ăn quán ven đường, nhớ bên kia có quán mỳ thịt bò, hương vị thực không tồi.” Nghĩ đến cuộc sống đại học, ‎ý cười trên mặt anh tràn đầy.

Đôi mắt cô cũng trở nên sung sướng hẳn lên, bởi vì cô nghĩ đến chuyện Thẩm Luật thường xuyên mang mình đi ăn vặt khắp nơi, người đàn ông kia đối với mấy thức ăn ngon gì đó rất có hứng thú, những quán ăn nhỏ khó tìm đến mấy anh vẫn có thể tìm được.

Diệp Ngữ Nam nhìn cô mang theo ý cười trên khuôn mặt, có vài phần giật mình, nhiều ngày trôi qua như vậy, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô có những biểu cảm nhẹ nhàng như thế. “Thấm Đồng, em cười rộ lên nhất định sẽ rất đẹp.”

Cô hoàn hồn, nhìn anh không nói gì thêm.

Bầu không khí bữa tối xem như vui vẻ, cơm nước xong xuôi, anh mang đến công viên gần đây, xem như tản bộ.

Đối với việc hẹn hò cần phải làm cái gì, kỳ thực Diệp Ngữ Nam không hiểu biết rõ cho lắm, bởi vì cuộc sống trước đây của anh bề bộn nhiều việc, không có thời gian cho bạn gái, hiện giờ có Hạ Thấm Đồng bên người, cô an tĩnh ít nói khiến anh nghĩ rằng cô không hề thích nơi náo nhiệt, vì vậy tận lực mang cô tới những nơi yên tĩnh để chuyện trò.

Dọc theo đường đi, trên cơ bản là anh nói cô nghe, ngẫu nhiên cô lại trả lời một, hai câu, cũng làm cho anh vui vẻ vô cùng.

Đưa cô đến cửa nhà, Hạ Thấm Đồng nhàn nhạt nói lời cảm ơn, khi chuẩn bị xuống xe rời đi, anh đột nhiên cầm lấy tay cô. “Thấm Đồng!”

Cô muốn rút tay về theo bản năng, nhưng một khắc sau đó đã lập tức phản ứng lại, cô đã đồng ‎ làm bạn gái của anh rồi, nếu ngay cả cầm tay cũng không cho phép thì điều này sao có thể chứ?

Cô không lùi về. Diệp Ngữ Nam rất vui, anh đem bàn tay non mềm của cô cầm trong tay. “Thấm Đồng, cám ơn em đã nguyện ý tiếp nhận anh, anh thật sự rất vui.” Người bạn gái này anh theo đuổi rất vất vả, nên Diệp Ngữ Nam qu‎ý trọng vô cùng.

“……”

“Anh sẽ cố gắng làm tròn tư cách bạn trai của mình, để em vui vẻ, không để em rơi lệ nữa.” Anh nâng tay, khẽ vuốt những sợi tóc bên má cô bị gió thổi loạn, “Được không?”

“Được.” Cô thở dài trả lời. Đây là thứ cô muốn, cứ như vậy đi, hết thảy đều thực hoàn mỹ, giống như suy nghĩ của mình lúc trước vậy, không, so với kế hoạch còn tốt hơn! Cô cần cố gắng làm cho chính mình thích người đàn ông này, không thể chần chừ.

Dưới ánh trăng, gương mặt cô dịu dàng như nước, vốn là một gương mặt thanh lãnh nhưng giờ phút này lại mang theo vài nét ôn nhu, khiến anh nhìn đến mê hoặc, chậm rãi cúi đầu.

Khuôn mặt Diệp Ngữ Nam tiến lại gần cô, Hạ Thấm Đồng cố miễn cưỡng bản thân không né tránh, một nụ hôn nho nhỏ giữa hai người tình là một chuyện rất bình thường lúc này.

Nhưng lúc môi anh sắp in lên môi cô, không biết vì sao, cô hoảng hốt, vội vàng quay đi, khuôn mặt hướng sang bên cạnh khiến nụ hôn của anh dừng lên trên má.

Diệp Ngữ Nam là một quân tử, cho tới bây giờ đều tôn trọng con gái, không giống như một vài người đàn ông, vừa mới bắt đầu kết giao đã nghĩ đủ trăm phương nghìn kế để chiếm tiện nghi của con gái nhà người ta rồi. Chẳng qua vừa rồi anh nhìn thấy vẻ mặt cô như ánh trăng in vào làn nước mát, làm cho tâm anh gợn sóng không thôi, nên mới có thể kìm lòng không được, có lẽ anh đã hơi vội vàng. Nhưng mà, ít nhất cô cũng không cự tuyệt anh.

Anh ngẩng đầu, trong ánh mắt lấp lánh sự ôn nhu, thỏa mãn: “Thấm Đồng, cám ơn em.” Cám ơn em đã nguyện ý tiếp nhận anh, cám ơn em đã cho anh có một cơ hội.

Xe của anh đã đi thật xa, mãi cho đến biến mất không còn nhìn thấy bóng dáng, cô vẫn còn đứng ở nơi đó, đưa tay xoa lên gò má mình, nơi này vừa mới bị một người đàn ông ngoài Thẩm Luật chạm vào.

Không có cảm giác kinh tâm động phách như những lời đồn đãi, cũng không có loại cảm giác sợ hãi muốn ngất xỉu đi, cô chỉ có vài phần chột dạ, vài phần cứng ngắc, có lẽ tình yêu cứ bình yên như nước thế là được rồi.

Cứ như vậy đi! Cuộc sống như vậy, mới là thứ mà cô mong muốn, hết thảy suy nghĩ nhiều cũng đều vô dụng, nhìn quỹ đạo của tương lai mình sắp tiến tới kia, có lẽ thoải mái và bình yên hơn rất nhiều.

Cô xoay người đi về phía phòng ở, tòa nhà cũ có năm tầng lầu, không có thang máy, trèo lên tầng ba nơi mình sống, cô lấy chìa khóa ra, chuẩn bị mở cửa.

“Buổi tối hẹn hò rất vui vẻ, đúng không?”

Một tiếng nói nam tính trầm thấp, cắt ngang bầu không khí an tĩnh lúc này.

Động tác mở khoá của cô dừng lại một chút, sau đó phảng phất như không nghe thấy, tiếp tục mở.

“Hạ Thấm Đồng.” Mang theo tâm tình đè nén, mang theo cả sự phẫn nộ vô bờ, một bàn tay to nam tính cầm lấy bả vai cô, xoay cả người cô lại, người đang đứng trước mặt cô lúc này chính là Thẩm Luật!

[1] Nấm truffle:Nấm truffle trắng có thể thu hoạch quanh năm, nhưng mùa cao điểm là từ tháng 9 – 12, người ta sử dụng chó hoặc lợn được huấn luyện đặc biệt để đánh hơi “săn” tìm loại nấm quý giá này.

Với giá bán dao động từ 800-2000 USD/ 1kg, nấm truffle (còn gọi là nấm cục) là loại nấm ăn đắt nhất thế giới.

Nguồn: Chu Khinh

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất