NgắnTruyện

Yêu một người nhiều như thế

post

Related image

Một buổi chiều cuối thu, những cơn gió heo may rì rào cuốn theo những chiếc lá vàng rơi trên mặt đất.  Tiếng lá lao xao để rồi giật mình tự hỏi : bước chân ấy có bao giờ dừng lại nơi góc phố thân thuộc ?

Hải Anh từng rất nhiều lần ngồi đây. Từng cười nói ha hả với một người. Từng kể cho nhau nghe những câu chuyện , những dự định,… Duy chỉ có hôm đó Hiếu im lặng nhiều như  vậy.

Đó là một buổi tối cách đây 7 ngày

*

*    *

” Tan làm em đợi anh ở quán cafe gần công ty ”

Hải Anh không đợi tin nhắn trả lời của Hiếu bởi cô biết chắc chắn anh sẽ đến .

9 giờ tối, anh đến. Hải Anh đã đợi anh gần 7 tiếng. Cô thấy trên nét mặt anh thoáng vẻ mệt mỏi. Cô đoán chắc hôm nay là một ngày bận rộn với anh . ” Sao hôm nay em không đi làm ? Em mệt à ? ”

Cô im lặng không nói. Bầu không khí cũng chìm vào im lặng.

” Hiếu . Em muốn nói chuyện với anh. Có lẽ nếu không phải bây giờ, sau này em sẽ chẳng có đủ quyết tâm để nói ”

Hiếu im lặng. Có lẽ vì anh luôn hiểu điều Hải Anh muốn nói .

“Em đã luôn yêu anh. Từ rất lâu rồi …. ”

Anh lại im lặng. Nhưng ánh mắt như chìm vào một miền đất xa xăm, vô định nào đó.

Hải Anh tiếp tục nói, nhưng cô không còn đủ tự tin để đối diện với Hiếu.

” Rồi anh đi… Anh rời khỏi Hà Nội… Rời khỏi cuộc sống của em.  Không một lời từ biệt. Không một tin nhắn .

Anh chắc sẽ chẳng bao giờ hiểu . Từ ngày anh xa , một trái tim khờ dại vẫn luôn tìm kiếm một bóng hình đã cũ khắp các con phố .

Anh đi, rồi cũng chẳng buồn liên lạc với em. Nhưng em vẫn đều đặn ” ghé ” qua trang cá nhân của anh. Nhiều lúc em tự hỏi anh đang làm gì? Liệu có bất chợt nhớ về một người như em không ?

1 tháng … 2 tháng … 3 tháng … Rồi cũng đến ngày em tốt nghiệp . 2 năm trôi qua anh chưa từng quay lại Hà Nội ? Hoặc có nhưng cũng chẳng buồn ghé thăm em.

Thật ra, đến Đà Lạt không khó. Tìm anh cũng … không khó. Vì em đã dày mặt đi hỏi những người bạn của anh : nhà anh, công ty mới của anh,… Hóa ra anh rời khỏi Hà Nội, rời khỏi tầm mắt của em vì ” Mẹ anh bị bệnh. Anh muốn dành thời gian ở bên mẹ nhiều hơn  ” – Bạn anh đã nói vậy .

Chỉ là trong suốt 2 năm đấy, em vẫn không tìm được một lí do để đùng đùng xuất hiện trước mặt anh.

Không biết bao nhiêu lần em đã tự thuyết phục bản thân quên anh. Quên đoạn tình cảm mới chớm ra hoa tuổi 20 ấy đi.

Nhưng vốn dĩ em chẳng thể làm được .

Một vài anh chàng theo đuổi em. Họ rất  thật lòng . Bạn bè em cũng mai mối cho em rất nhiều người. Nhưng… Nếu không phải anh có lẽ em sẽ chẳng thể có tình cảm như vậy với một ai khác !

Em không ngăn được trái tim mình, cũng không ngăn được đôi chân mình. Em đến Đà Lạt – thành phố ngàn hoa . Nơi những con người quá đỗi xa lạ với em.Em không nhớ mình đã vượt qua những ngày tháng ấy như thế nào. Chỉ nhớ lúc đó em đã nghĩ rằng : Chỉ cần có anh em sẽ luôn đến… ”

Hải Anh lại im lặng.

.

.

.

” Nhưng giờ em mệt rồi. Em sẽ về Hà Nội ”

Anh vẫn im lặng…

5 năm rồi. Kể từ lúc em đến, anh chưa một lần hỏi em về lí do xa gia đình , xa bạn bè để đến một nơi xa lạ như vậy . Đến lúc em đi anh vẫn không hỏi. Nhưng kể từ khi  em lựa chọn bắt đầu hay kết thúc cũng luôn là vì anh

Nguồn: Trang Quỳnh

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm