NgắnTruyện

Xin lỗi em chỉ là một con ***!

post

Image result for ngôn tình

Cha đã bỏ mẹ cô để lấy một người phụ nữ trẻ tuổi hơn, xinh đẹp hơn ông vẫn chu cấp tiền hằng tháng cho cô đi học, năm đó cô 18 tuổi, đến ngày kia cô nhận được tin mẹ cô bị ung thư thời kì cuối, cô đau khổ người cha vô lương tâm đã ném những đồng tiền vào người cô bảo cô rằng:

” Hãy cầm lấy rồi đi đi. ” Ông lạnh lùng ra lệnh.

Cô im lặng nhặt từng đồng tiền lên lặng lẽ bước ra khỏi căng nhà mà cô đã từng sống.

Khi mẹ cô mất người ta không hề thấy cha cô, mà chỉ thấy một cô con gái hiếu thảo lo ma cho mẹ một cách chu toàn, khi lo ma cho mẹ xong cô lên thành phố để học, thuê nhà trọ ở cô bắt đầu một cuộc sống cực nhọc, cô phải rao bán những món đồ đắt tiền mà trước đó cha cô đã mua cho cô để lất tiền ăn học khi bán hết đi cô chỉ còn lại vài bộ để mặc cô tự nhủ:

” Các em đừng rách ráng chờ chị thêm 5 năm nữa đi nhé! ” Vừa tự nhủ cô vừa cười.

Sau vài năm thân hình của cô đã gầy gò xanh sao đi nhiều.

Trên thành phố chỉ có cô mèo mủm mỉn làm bạn thân của cô. Thấp thoáng đã một năm trôi qua đến giỗ đầu của mẹ cô, cô đi về làm dỗ cho mẹ cô đi trên con đường quê, đường đầy sìn lầy đất bám vào đôi giầy vải của cô. Cô đi được một quản cô bước xuống rữa hết đất để đi tiếp.

Cô với tay ngắt một bông lúa bỏ vào miệng cắn thử cô cảm thấy vị sữa thơm trong miệng, cô ngắt thêm vài bông nữa bỗng có tiếng người vang lên:

” Cô định ăn hết mùa màng của chúng tôi chắc. ”

” Tôi chỉ ngắt vài bông thôi! Tôi xin lỗi! ” Cô quay người lại phát hiền ra một thằng con trai đang cười.

” Cô đi đâu để tôi chở cô đi, tôi xin tự giới thiêu tôi tên Tùng, còn cô, cô tên gì? ” Người con trai lên tiếng.

” Tôi đi đến đó. Tôi tên Hạnh. ” Cô chỉ đến nghĩa trang.

Người con trai lạnh người khi cô chỉ đến đó, cô lên xe ngồi sau anh ta gió thổi lành lạnh anh ta sởn gai ốc, trên đường đi anh ta cứ tưởng tượng đến những thứ như tóc dài lòa xòa, tay chân dài ngoằn ngoèo…. nghe lời bà anh ta kể ma không chạm đất.

Đến nơi cô nhảy thọt xuống đất chân cô chạm đất được anh ta thở phào nhẹ nhỏm.

Khi làm xong giỗ cho mẹ cô trở lên thành phố, nhưng lần này cô không đi mình ên mà cô đi chung với tùng, lên thành phố lại đi chung với người đồng hương cô cảm thấy vui vẽ hơn cả.

Cô và tùng làm quen thân nhau gòi từ từ làm quen, hẹn hò lần đầu tiên, cô và tùng iu nhau thắm thiết,tùng ngõ lời muống sống cũng với cô nhưng cô bảo vs tùng rằng:

” Anh à! Tụi mình còn nhỏ lắm mình không nên sống thử đâu. ”

” Có sao đâu mà em sợ. ” Tùng cười.

Nghe lời tùng hạnh và tùng sống thử tùng luôn nói iu cô, đến sinh nhật tùng cô muống làm tùng bất ngờ cô mặc một cái váy ôm nhìn rất là nóng bỏng, tùng về đến nhà thấy cô tùng không khỏi ngạc nhiên.

Tùng lên tiếng. “Hôm nay em đẹp quá”.

Hạnh ngượng ngịu.

Trong hoàng cảnh như vậy là một thằng con trai tùng không tránh khỏi những ham muống nhất thời tùng bảo hạnh:

“Em nhắm mắt lại đi.” Tùng nhỏ nhẹ nói.

“Để làm gì?” Hạnh ngạc nhiên hỏi.

“Thì em cứ nhắm mắt lại đi!”.

Hạnh nhắm mắt lại hạnh tưởng tượng ra là tùng sẽ hôn cô, nhưng tùng lại bế cô lên cô hỏi Tùng.

“Anh bế em đi đâu vậy?”.

“Anh bế em lên phòng thôi hà!” Tùng trả lời hạnh.

“Anh để em tự đi cũng được mà!”

“Không, anh muống bế em lên cơ!”

Đến nơi tùng đặt hạnh nằm xuống giường bắt đầu tùng cởi áo ra hạnh nói:

“Tụi mình còn nhỏ không nên làm vậy đâu anh!”

“Có sao đâu trước sau gì em cũng là vợ anh mà!” Tùng nói nhỏ nhẹ.

Hạnh không thể chống cự lại tùng vì cơn thú tính của anh, hạnh nằm mặc cho tùng cố gắn thõa mãn. Hạnh khóc khóc rất nhiều, Hạnh cảm thấy có lỗi với mẹ của cô, hạnh không muống nó lại xảy ra nữa. Sau lần đó Tùng vẫn hay đòi Hạnh cho phép, lần nào Hạnh cũng khóc Tùng nói:

“Chán em ghê tụi mình đang vui mà em lại khóc.”

Hạnh không trả lời Tùng, đần dần tùng đã để lộ bộ mặt thật của mình, hắn ăn chơi, nhậu nhẹt, quen nhiều cô gái trẻ đẹp không còn quan tâm chăm sóc “vợ” như trước nữa. Một ngày kia cô cảm thấy trong người lạ lạ cô mới bảo Tùng:

“Anh à! Anh chở em đi khám đi, em cảm thấy trong người không được khỏe!”

“Cô tự mà đi đi tôi không rảnh đâu!”

Sau khi khám về Hạnh nói với Tùng:

“Anh à! Em có thai hơn 6 tuần rồi!”

“Hả? Cô nói gì? Cô tính lấy cái thai để ràng buộc tôi sao?” Tùng ngạc nhiên hỏi.

“Anh à! Không phải anh nói anh sẽ cưới em sao? Giờ mình có con trước rồi mình đám cưới sau!”

“Tôi chỉ mới 24 tuổi thôi, 24 tuổi thôi đó cô nghe không, tôi còn cả cuộc đời công danh của tôi nữa.”

“Anh không cần mẹ con em sao?”

“Đây, tiền đây, cô hãy đi phá nó nhanh đi!”

“A… Anh….là đồ khốn nạn!” Cô xoa bụng bảo: “Con à! Mẹ không bỏ con đâu!”

“Tùy cô muống làm gì cũng được.”

Tùng ra ngoài bỏ lại “vợ” đang khóc cô tự làm kiếm tiền với cái bụng ngày một to. Ngày kia cô cảm thấy bụng đau dữ dội cô mới bảo Tùng đưa cô đi bệnh viện, Tùng lên tiếng:

“Ăn bậy rồi đau bụng à thôi cô tự đi đi.” Nói xong Tùng quăn tiền vào người cô rồi bỏ đi.

Khó khăn lắm cô mới đi đến đầu đường thì đã ngất. Mọi người thấy vậy vội vã đưa cô đi đến bệnh viện, khi tỉnh dậy cô mới biết mình đã mất đứa con cô đau khổ tột cùng. Về đến nhà cô nhìn thấy Tùng cô mới nói đứa bé đã mất Tùng mắng cô:

“Con kia, mày phá thai để đi với thằng khác à!”

“Con tôi mất anh không sót thì thôi!”

“Tao biết mày là loại gái gì mà dám phá thai để đi với thằng khác.”

Chịu hết nổi hạnh lên tiếng:

“Thằng khốn mày mau cút khỏi nhà tao nhanh.”

Vừa đuổi cô vừa cào cấu trên người Tùng, Tùng đi khỏi nhà và từ đó cô không còn gặp lại Tùng nữa.

Cô sống cùng cô mèo cưng của mình, dần dần cô thấy mình càng mặn mà, ngày nào cô cũng đến quán rượu uống có một người luôn dõi theo cô đó là nguyên một anh chàng cảnh sát anh ta đến hỏi thăm làm quen với cô. Cô hỏi anh ta:

“Có bao nhiêu mà đòi làm quen đây?”

“Em nói gì?”

Cô phà khói thuốc vào người anh ta rồi đứng dậy quẩy tay với người đàn ông lạ hai người cùng rời khỏi quán.

NGUYÊN càng nhớ cô da diết nhưng cô nào có biết. Đến ngày nọ Nguyên bắt gặp cô đang đi trên đường Nguyên bảo:

“Sao giờ này em còn đi ngoài đường?”

“Tôi đi giờ nào chả được, mà tôi có quen anh à?”

“Em không nhớ sao? Anh là người đã đòi làm quen với em đó!”

“À. Tôi nhớ rồi! Anh có bao nhiêu mà đòi làm quen tôi?”

“Em muốn bao nhiêu cũng được. Anh chỉ cần được đi ăn với em thôi!”

“À, được thôi!”

Nguyên dẫn cô đi ăn tối đưa cô về nhà về đến nơi cô mới hỏi Nguyên:

“Sao anh không đòi hỏi gì?”

“À, anh chỉ cần em cho anh số điện thoại đi có gì anh liên lạc cho em!”

“Cũng được!” Vừa cho số điện thoại cô vừa nhón chân hôn anh một cái rồi vào nhà.

Vài ngày sao Nguyên thấy Hạnh đang đi cùng một người đàn ông, lão ta định sờ mó cô, Nguyên tức giận đấm vào mặt lão khiến lão ngã lăn ra chạy. Anh đến gần áp Hạnh vào tường anh hỏi cô trong tức giận:

“Sao em lại làm nghề này hả?”

“Anh đâu là gì của tôi sao tôi phải nói cho anh biết!?”

“Thế tại sao lúc đó em lại hôn anh?”

Cô cười nhạt trả lời: “Nếu như anh biết rồi thì tôi cũng nói luôn tôi là một con *** đó, rồi sao! Anh là gì của tôi? Tôi ngủ với bao nhiêu thằng liên quan gì anh!?”

Nguyên lặng người đi giây lát anh nhang chóng ôm cô vào lòng và nói:

“Dù em là ai thì anh cũng yêu em, anh yêu em từ lâu lắm rồi em có biết không?”

Hạnh ngẩng đầu lên nhìn vào mắt của Nguyên mà cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhỏm. Kể từ lần đó cô trở thành người yêu của anh còn anh thì luôn bảo sẽ cưới cô cho dù cô có là *** đi chăng nữa.

Thời gian trôi qua đến lúc Nguyên ngõ lời cầu hôn Hạnh và cô cũng đồng ý. Một ngày định mệnh cô nghe Nguyên kể có một người bạn tên là Tùng, cô nghe xong tim cô nhói lên đến lúc gặp mặt hắn ta, hắn ta nhìn hạnh chằm chằm không tin vào mắt mình khi nhìn thấy cô thật xinh đẹp, thật quyến rũ.

Hắn ta hẹn cô ra một quán cafe hắn ta nói:

“Anh đã có vợ nhưng anh vẫn nhớ em. Anh sống với cô ta không hạnh phúc như sống với em, anh muốn được quay lại với em được không?”

“Anh muốn quay lại với tôi à?”

“Phải! Anh có thể ly hôn với cô ta bất nhất kì lúc nào!”

Cô cười mỉm anh ta. Sau khi ly hôn với vợ hắn, hắn lại hẹn cô để gặp mặt và hắn cầu hôn cô nhưng cô không đồng ý cô cười mỉa mai hắn cô nói đây là sự trả thù của cô với những gì hắn đã gây ra cho cô. Hắn nổi điên lên, hắn lấy chai rượu đập vào đầu cô, cô bất tỉnh, hắn ta chửi cô. Đánh đập cô dã man cô được mọi người đưa vào cấp cứu.

Nguyên chăm sóc cho cô.

Nguyên lo lắng cho cô, ngày nào anh cũng gửi cho cô những bức thư đến khi cô tỉnh.

Cô tỉnh dậy đọc được những lá thư đó.

☆ ngày… tháng… năm..: “Vợ yêu dấu,  vợ mau khỏe lại nhé! Anh nhớ vợ nhiều!”

☆ ngày… tháng… năm…: “Vợ à! Anh luôn cầu mong em sẽ vui vẻ, yêu vợ nhiều!

… …… …..

Nguyên bước vào với bó hoa trong tay, cô đã thấy từ xa, cô giả vờ như chưa tỉnh coi anh sẽ nói gì.

Bước vào anh thấy cô chưa tỉnh anh cầm tay cô và nói:

“Vợ à! Em mau tỉnh lại đi dù em có là *** anh cũng chấp nhận vì anh yêu em nhiều lắm vợ ơi! Em tỉnh đi nhìn anh đi. Em còn phải làm vợ anh nữa tỉnh đậy đi em!!!”

“Anh nói thật chứ!?” Cô hỏi anh.

Anh giật mình khi nhìn vào gương mặt ấy anh ôm chầm lấy cô nghẹn ngào nói:

“Ngốc này em biết em làm anh lo lắm biết không?”

“Em biết rồi mà! Anh không được quên những gì anh vừa nói nhá!”

“Ừ, anh không quên đâu!”

Nguyên đến hỏi cô y tá khi nào có thể xuất viện, cô y tá bảo khoảng 2 ngày nữa. Đến ngày xuất viện cô được Nguyên đưa đi.

Không lâu sau, cô và anh làm đám cưới, cô và anh cùng nắm tay nhau đi hết đoạn đường cuối cùng.

☆☆☆☆☆☆☆ hết ☆☆☆☆☆☆☆

Đời người không bao giờ như ý, cũng không hoàn hảo.

Con người cũng vậy, chỉ có tác động lớn hay nhẹ đều có thể thay đổi một con người.

Họ thay đổi một cách đáng sợ.

Nhưng rồi sẽ có một người đến và trao cho minh niền tin, hạnh phúc.

Nhưng người đó có thể cùng nhau đi cuối đời hay không? Hay chỉ lừa gạt rồi lại bị tổn thương.

Rồi người khác lại đến chữa lành vết thương lòng. Nhưng ta liệu có thể chấp nhận? Liệu tình cảm đó là thật? Ta có thể như Hạnh có một người thật tâm yêu? Bất chấp cả thân phận?

Nguồn: Bối In Nhã Lan

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm