NgắnTruyện

Xin anh hãy tìm em, thêm một lần nữa!

post

Kết quả hình ảnh cho ngôn tình

Nội dung:

Y La, một cỗ máy giết người được tạo ra để trở thành một sát thủ, một tên sát nhân và là “kẻ giết vua”, trong cuộc sống của cô không một tia ấm áp, không sự yêu thương, không sự lo lắng hay quan tâm.Mọi thứ về cô là một màn u ám, giết chóc, máu, xác người ngã xuống, lời than, tiếng khóc, sự van xin,.. ám ảnh lấy cô khiến cô trở thành một người máu lạnh, không có một nụ cười.

Qua Man, một vị vua bí ẩn, người biết được mặt thật của hắn không quá một bàn tay, hắn có một bí mật mà trong cung điện chẳng ai biết được. Hắn luôn đi ra khỏi cung điện, đến một chỗ ca kỹ, làm một vũ nữ. Qua Man trở thành vua khi chỉ bảy tuổi, vì mất đi cha mẹ mà hắn trở nên lạnh lùng với tất cả, luôn nhạy bén với những trong cung, một con người mang vô số chiếc mặt nạ. Nhưng hắn cũng có một ước mơ, chính là được tìm thấy người em gái cùng mẹ khác cha.

Số phận đưa đẩy, hai người cuối cùng cũng gặp nhau, một người lại muốn giết một người, một người lại muốn tìm một người, tự hỏi: Cả hai rồi sẽ ra sao?

Y La giết được đức vua trước khi hắn tìm ra em gái, mơ ước duy nhất của hắn hay Qua Man sẽ tìm ra được em gái của chính mình và xóa sổ cô?

Vào truyện: 

Trong một căn phòng hay đúng hơn là một nhà lao, xung quanh chỉ toàn rơm với rạ, trên tường lại còn những mạng nhện lâu năm, những con chuột chạy loạn khắp phòng, một thân hình huyết lệ ngồi co rút ở một góc tường.

Một mái tóc huyết sắc xinh đẹp, mà kỳ ảo, nhưng nước da lại làm mất đi vẻ đẹp ấy, một màu da trắng nhợt nhạt như nhiều năm năm không tiếp xúc với ánh mặt trời.

“Cốc cốc…”

Tiếng gõ cửa gỗ, âm thanh của một nam nhân vang lên:

“Y La, Tô Kiếm Gia đại nhân muốn gặp ngươi. ”

” Hiểu rồi.”

Âm thanh lạnh nhạt, không một chút hồn đáp lại.

Giọng nói của Y La vô cảm, nhạt nhẽo, làm nam nhân đứng ngoài kia rùng mình một cái, cảm giác như một con ma nữ đáp lại, hắn bỏ đi không nói gì, cũng không quay lại hay đúng hơn là không dám ngó mặt lại nhìn chỗ vừa rồi.

Y La ở bên trong ngước mặt lên, đôi mắt màu ruby tà mị lại vô hồn, ảm đạm, từ đôi mắt tà mị ấy lại thấy được sát khí từ cô. Đôi môi anh đào mờ nhạt, cả khuôn mặt làm người khác phải kinh sợ, nó gây cho kẻ khác cảm giác bất an, cảm thấy được tử thần.

Y La bước đi không phát ra một tiếng động, mở cửa ra, đến một căn phòng uy nghiêm và to lớn, bước vào trong, một ly bia bằng gỗ nhắm cô mà ném tới.

Y La đưa tay lên trước mặt, cái ly nằm gọn trong tay cô, Y La đến một cái bàn lớn, để ly xuống đó, nhìn con người ngồi ở ghế thượng, cô ngửi thấy mùi bia, rượu tỏ ra từ hắn dù đã ở khá xa.

Tô Kiếm Gia, nhìn Y La một lúc, rồi ném một tờ giấy bị vò nát đến chỗ cô.

Y La chụp lấy và mở ra xem nội dung bên trong, vò nát lại như cũ rồi thả xuống, nói:

“Đã rõ.”

Bên trong tờ giấy nói về đức vua của đất nước Vento – Qua Man, hắn đang ở ngoài cung và không có một người hộ vệ nào. Nhiệm vụ của Y La là giết chết hắn ta.

Đi ra ngoài thành phố nhộn nhịp, Y La mặc một cái áo choàng màu đen, cô xuất ẩn xuất hiện như một bóng ma trong thành phố đông người này. Thân hình Y La nhảy lên cao, cô ở trên một mái nhà, ngước lên nhìn bầu trời, thì thầm:

“Sắp có tuyết rồi. ”

Cô quan sát, từ trên mái nhà, tìm kiếm đức vua của chúng ta – Qua Man.

Trong lúc này, Qua Man đang đi dạo chợ, mua sắm một ít đồ để chuẩn bị quay về hoàng cung, Qua Man phủ trên người là một cái áo choàng màu trắng, nhìn món đồ mình mới mua, hắn thở dài thất vọng, vì hắn đã đi cả buổi sáng nhưng chỉ mua được một sợi dây chuyền hình bông hoa tuyết.

Ngắm nhìn nó, tự an ủi lòng:

“Dây chuyền bông hoa tuyết này cũng đẹp đấy chứ, thiết kế từ thủy tinh trong suốt màu xanh nhạt y như một bông hoa tuyết thật vậy. Ta tự hỏi, liệu em gái ta có thích không nhỉ?”

Qua Man nhắm mắt lại, nhớ về quá khứ.

Một ngày, tuyết ngoài trời rơi nhẹ nhàng xuống đất nước Vento. Một người phụ nữ ngoài ba mươi, và một hài tử năm tuổi.

Người phụ nữ nằm trên giường trắng, rộng rãi của hoàng cung, bà vuốt tóc của Qua Man, nhìn người con trai yêu quý của mình, nói:

“Qua Man, ta chỉ nói một lần thôi, đây sẽ là lời trăn trối của mẫu thân cũng như là tiên tri cuối cùng của ta đến đất nước này và cũng là đến con đấy Qua Man.

Sự thật, con còn một đứa em gái cùng mẹ khác cha, bốn năm trước, mẫu thân rời khỏi hoàng cung để về thăm quê một năm, nhưng khi mẹ về thì mới biết được quê nhà đã bị giặc của đất nước Nebbia xâm chiến, không còn một ai ở đó.

Cuối cùng, mẫu thân bị bọn chúng làm nhục, bắt giữ mẫu thân ở đó một năm, một năm sau, mẫu thân đã hạ sinh một đứa bé gái, chính là em của con.”

Nghe được đến đây, trên mặt của Qua Man mang một tia tức giận, hận thù người em gái cùng mẹ khác cha kia của mình, có thể vì người cha mà Qua Man cũng ghét bỏ luôn cả người em gái kia.

Thấy vậy, mẫu thân của Qua Man liền kéo lại, ôm Qua Man vào  lòng và tiếp tục câu chuyện:

” Đứa bé ấy sinh ra không hề khóc, cũng không cười, em gái con rất giống mẫu thân, có một mái tóc đỏ và đôi mắt ruby xinh đẹp, sau lưng còn có một ấn ký. Qua Man con đoán thử xem là gì?”

Qua Man suy nghĩ, ngây thơ trả lời:

” Chắc chắn là một con vật gì đó như là bươm bướm, chuồng chuồng hoặc là hồ ly.”

Mẫu thân Qua Man, cốc hắn một cái vào đầu, nói:

“Là một hình ảnh ngược với con đó Qua Man, chính là mặt trăng, ấn ký của con có hình mặt trời, của con bé là mặt trăng. Qua Man nhé, con hãy thay mẫu thân tìm em gái con.”

Qua Man không hiểu, hắn cũng không có cảm tình với người em gái này, tại sao mẫu thân lại bắt hắn đi tìm người em gái này chứ?

” Tại sao con phải tìm nó?”

Mẫu thân Qua Man ôm Qua Man vào lòng:

“Em của con…nó rất đáng thương… cái tên Tô Kiếm Gia đó, hắn ta chắc chắn sẽ biến em gái con thành một cỗ máy giết người, hắn sẽ không cho nó tình cảm, hay một tình yêu thương nào, con rất may mắn, nên Qua Man, ta xin con hãy cứu lấy em con, hãy thay mẫu thân yêu thương nó.”

Bà giải thích, hai hàng nước mắt theo lời nói, rơi xuống người Qua Man. Hắn bây giờ mới cảm động về người em gái đó.

“Đứa nhỏ dù gì cũng có một nửa dòng máu giống con, ta hy vọng con sẽ tìm ra nó và cứu lấy linh hồn của nó, đây là lời trăn trối cũng là lời cầu xin từ ta đến con, Qua Man.

Theo những chiêm tinh, ta biết được, con và cả em gái con đều là hai người vĩ đại, có khi của hai lại còn phát sinh tình cảm với nhau nữa, nhưng như vậy cũng không có gì xấu cả. Nhớ đấy Qua Man, con không được quên,  phải nhớ những gì mẫu thân nói ngày hôm nay.”

Tất cả những lời bà nói, Qua Man đều nhớ hết, không bỏ sót một từ đơn giản nào cả, nhưng cũng sau lời trăn trối và tiên tri ấy, thì ba ngày sau, bà chết.

Ngày bà chết, cũng là ngày cậu khóc hết nước mắt, trở nên lạnh lùng, xa lánh mọi ánh mắt của các vị quan thần. Sự tồn tại của cậu trong mắt mọi người cũng mất đi dần dần, cho đến khi ngày đức vua chết, từ di chúc ông ta để lại cho cậu, thì mọi người mới biết được sự tồn tại của cậu.

Nhưng dù là nhận lấy di chúc hay là ngày đăng quang, Qua Man đều mặc trên người một cái áo choàng, đeo một cái mặt nạ, nhiều người nghi ngờ cậu không phải là con của đức vua, cậu không ngại làm cuộc thử nghiệm, nhưng sau bao nhiêu cuộc thử nghiệm đi nữa thì kết quả chỉ có một là: 100% là cha con.

Tất cả đều bỏ cuộc, ai cũng tin tưởng Qua Man là vua.

Y La từ trên mái nhà, nhìn thấy Qua Man trong bộ áo choàng trắng, lạnh nhạt lên tiếng:

” Tìm thấy rồi.”

Y La phóng tới chỗ Qua Man, tay cầm một thanh chủy thủ (giống dao gấm hay cây kiếm nhỏ) đâm về phía hắn.

Qua Man phản xạ, tránh né đòn tấn công của cô, nhưng một phần áo và trên mặt lại có một vết cắt qua, hắn tức giận nhìn về phía Y La.

Cô đứng đó, nhìn đối phương, trong nháy mắt đối phương đã không nhìn thấy bóng dáng của cô.

Y La bất chợt xuất hiện sau lưng cả Qua Man. Cảm nhận được sát khí đằng đằng, Qua Man liền quay lưng lại, thấy thanh chủy thủ đang đâm tới, hắn bình tĩnh quan sát trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc này.

Hắn phát hiện một yếu điểm, liền từ đó, nắm lấy tay của cô, di chuyển vòng về phía sau cô, thanh chủy thủ đâm ngược lại cô.

Nhưng đến gần cổ cô thì ngừng lại, một tay của Y La thì bị Qua Man khóa lại phía sau, tay còn lại thì đang bị điều khiển, hướng cổ cô đâm tới.

Y La và Qua Man đều dùng sức, một người đẩy thanh chủy thủ ra, một người thì muốn đâm nó vào cổ đối phương, cứ như vậy mà thanh chủy thủ gần như là ở yên một chỗ.

” Ngươi là người của Nebbia?”

Qua Man chợt lên tiếng, Y La trả lời:

” Phải.”

Cô không phản bác, cô thừa nhận chính mình, nhưng khi cô thừa nhận thì lại khiến cho Qua Man thêm tức giận:

” Vậy thì, chết đi.”

Câu nói lạnh nhạt, không một chút do dự nào, hắn gia tăng sức mạnh đâm vào cổ Y La.

Qua Man rất có mối thù sâu đậm với Nebbia, chính vì Nebbia gây ra cuộc chiến khiến cho mẹ của hắn lo âu lâm bệnh, cha hắn chết đi vì gián điệp của Nebbia.

Vì Nebbia mà trong hoàng cung dơ bẩn nặng nề, không biết có bao nhiêu người trong hoàng cung này là người của Nebbia, Qua Man đã nhiều lần diệt những tên tay sai của Nebbia, nhưng không hiểu sao, Qua Man vẫn có cảm giác lo lắng, một cảm giác như nói với cậu rằng tay sai của Nebbia vẫn chưa hết.

Y La không đủ sức để cản thanh chủy thủ đâm tới cổ, cô bất lực. Trong lúc cô bất lực thế này, cô lại nghĩ đến những quá khứ của mình.

” Mày đúng là một phế vật!”

Âm thanh chua chát của Tô Kiếm Gia vang lên. Cảnh tượng Y La ngồi co rút người lại, miệng nhỏ vang xin:

” Con xin lỗi, con xin lỗi, cha tha cho con.”

Lời nói phát ra, không hiểu tại sao lại làm Tô Kiếm Gia thêm tức giận, chửi mắng:

” Mày là con của nữ tiện tì, không phải là con của tao. NÊn đừng có gọi ta là cha mày.”

Hắn nắm lấy tóc Y La, nhìn khuôn mặt đầy máu của cô, cười kinh dị, nói:

” Mẹ mày có khi đã chết rồi, bà ta quăng mày ở lại nơi này… Chỉ để làm chó cho tao thôi!”

Dứt lời, hắn ném cô vào một căn phòng như nhà lao. Y La ám ảnh những lời nói của ông ta.

” Mày là con hoang.”

” Mày không phải con tao.”

” Mẹ mày là một tiện tì. Bà ta chết rồi.”

” Mày chỉ là chó cho Vento mà thôi, biết thân biết phận đi.”

” Không có lệnh của tao, thì mày chẳng được đi đâu cả.”

” Nhiệm vụ không hoàn thành thì chết đi, đừng gặp tao nữa.”

. . .

Nghiệt ngã làm sao? Một con người cố gắng làm tất cả vì hắn, chỉ mong có được một sự yêu thương, nhưng giờ thì lại trở thành một kẻ giết người.

Ta đã làm tất cả rồi, nhưng tại sao? Tại sao ta lại không thể giết ngươi? Tại sao ngươi không chết để rồi ta được tự do? Ta phải giết ngươi, Qua Man!

Y La dang rộng chân ra, liếc mắt nhìn vị trí đứng của Qua Man, cô gạt chân hắn, biết rõ làm thế này cả hai đều sẽ ngã xuống nếu người gạt chân không  giữ vững thăng bằng.

Cô có thể giữ vùng thăng bằng nhưng hai tay đang bị khóa, thì khó mà giữ nổi thăng bằng, nên cả cô và hắn đều ngã xuống.

Y La phản ứng nhanh, khi vừa ngã xuống, cô liền đứng lên và cách xa Qua Man một khoảng nhất định. Từ trong lớp áo choàng đen, lấy ra ba thanh phi tiêu, nhắm về phía Qua Man.

Qua Man lúc này cũng vừa đứng dậy, quay về phía hoàng cung chạy đi, nhưng lại bị một phi tiêu của Y La đâm vào một chân bên trái, một cây đâm vào tay cùng phía, cây phi tiêu còn lại may mắn bị hụt.

Qua Man rút phi tiêu ở cánh tay và chân ra, máu tươi chảy xuống mặt đất, nhuộm đỏ một vùng, hắn kiệt sức ngã xuống.

Y La đi lại gần, thấy hắn không động đậy, cô lật hắn lại, cởi bỏ lớp áo choàng trắng ra, đập vào mắt cô bây giờ là một mỹ nam.

Mái tóc xanh trời tinh khiết không lẫn một tạp chất, làn da trắng như của các tiểu thư được chăm trút cẩn thận, đây là lần đầu tiên cô thấy một làn da mịn màng thế này, đôi mi dài dài quyến rũ mọi ánh mắt, bất kỳ ai nhìn vào cũng nghĩ rằng là hắn hắn đang ngủ, chứ không phải bị ngất.

Đôi mi mắt khẽ run run, từ từ lộ ra một đôi mắt xanh như viên kim cương, hắn như gượng ép mở miệng nói:

“Ngươi thắng…”

Bất chợt hắn, kéo tay của cô xuống, hắn hôn lên đôi môi anh đào của cô, truyền vào đầu lưỡi cô.

Y La vội tránh ra khỏi hắn, tức giận:

” Ngươi cho ta uống cái gì?”

Qua Man đứng dậy nhún nhún vai, cười yêu nghiệt, trả lời:

“Chỉ là thuốc ngủ thôi!”

Lời nói vừa dứt, Y La ngã xuống, cô ngủ thiếp đi.

. . .

Y La tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở một nơi khá là giống cái nhà lao mà Tô Kiếm Gia luôn bắt cô ở đó, dò xét xung quanh một lúc, xác định rằng đây không phải là cái nhà lao đó.

Nhắm mắt lại, Y La nhớ rằng, cô bị tên Qua Man cho uống thuốc ngủ, nhớ được bao nhiêu đó, hiểu được mình đang ở trong nhà lao hoàng cung. Tay cô đã bị trói ở phía sau, dùng những ngón tay cảm nhận sợi dây.

Một lúc sau, thì Y La biết được sợi dây đang trói cô chỉ là dây thừng bình thường mà thôi, muốn mở nó ra cũng thật là dễ dàng làm sao.

Đang định cởi trói cho chính mình, thì có một người mở cửa đi vào bên trong, là một nữ nhân.

Trong ánh mắt của Y La có một tia khinh thường nữ nhân trước mặt này, nhìn cách ăn mặc hở hang, khoe hàng, tay cầm roi da thì cũng hiểu rõ cô ta là một người dùng hình đối với tù binh.

“Ta sẽ cho ngươi thấy địa ngục ngay bây giờ. Hắc hắc”

Âm thanh thèm khát, dục vọng từ người dùng hình này phát ra làm Y La nhớ đến Tô Kiếm Gia.

“Vụt,vụt…”

Những đường roi đánh lên người Y La, cô không thể để tâm đến những phát roi đánh lên người cô, vì những cơn đau này chẳng bằng Tô Kiếm Gia đánh lên người cô.

Cởi được dây trói xong, nhìn người dùng hình vẫn đang sung sướng khi đánh cô, Y La đứng dậy, thấy áo choàng bên ngoài của mình bị rách nát gần hết cũng chỉ biết thở dài, mặc cho người dùng hình vẫn đang đánh, máu vẫn như suối, chảy không ngừng.

“Ngươi muốn được sung sướng không?”

Câu hỏi vừa dứt, người dùng hình nhìn về phía sau, thấy Y La xuất hiện ở đó từ lúc nào không biết.

“A…”

Một tiếng la vang vọng cả hoàng cung, Y La phủi tay, mở cửa đi ra như mở cửa nhà, thong thả đi ra khỏi hoàng cung.

Trong lúc này, trong một căn phòng làm việc của đức vua, một quản gia trẻ khoảng hai mươi, đi vào để trước mặt Qua Man là những món ăn, hỏi:

” Đức vua, trong nhà lao từ chỗ mà ngài nhốt một nữ tù binh mới phát ra một tiếng la.”

Qua Man tay chống cầm, thưởng thức món ăn, nói:

” Ta muốn cô ta phải thật đau đớn vì dám làm tổn thương cơ thể của ta.”

Vừa nói, Qua Man vừa nhớ đến lúc bị Y La cho hai phát vào tay và chân, cảm giác đau đớn đó biến thành tức giận, đến nổi cái nĩa trên tay bị bẻ cong chỉ bằng một ngón.

Quản gia lên tiếng:

” Bệ hạ, cái nĩa thứ 67 trong ngày rồi đó và đây cũng là lần 23 ngài gọi đầu bếp làm đồ ăn cho ngài, mà còn chưa đến giờ ăn tối.”

Qua Man nhìn quản gia, ngây thơ vô “số” tội, nói:

” Ta cứ tưởng là đã đến!”

Quản gia chẳng biết nói gì cho nó ra lẽ, vì nhìn đồng hồ, thấy bây giờ mới đúng là giờ ăn tối, nhưng có nói thế nào cũng bị đức vua phản bác lại.

Qua Man thì chẳng quan tâm đến chuyện gì, chỉ ngồi ăn, phất tay, ý bảo quản gia đi ra bên ngoài, hắn chợt dừng lại, từ trong túi lấy ra dây chuyền bông hoa tuyết , nhìn ra ngoài trời, thấy tuyết đang rơi, hắn cũng không biết tuyết rơi từ lúc nào.

Nhưng bên dưới mặt đất đã phủ một lớp tuyết trắng xóa, hắn nhìn bông hoa tuyết lại càng cảm thấy buồn, mong muốn gặp em gái của hắn lại nổi dậy, làm con tim của hắn đập loạn xạ.

Qua Man chạm tay vào tấm cửa kính, cảm giác lạnh làm tê cả tay hắn:

” Lạnh. Bây giờ, mà ở ngoài chắc chỉ có chết thôi.”

Dứt lời, nhìn xuống dưới thấy một bóng người đang đi trên lớp tuyết dày đặc, vốn dĩ hắn không quan tâm khi nhìn thấy con người mặc áo choàng đen đó đang đi, định quay về bàn tiếp tục ăn tối, nhưng cơn gió tuyết thổi bay đi cái mũ trên đầu, lộ ra một mái tóc huyết sắc.

Qua Man nhớ đến lời của mẫu thân nói, em của hắn có mái tóc đỏ, người này cũng có mái tóc đỏ. Hắn đã từng nhiều lần tìm kiếm người con gái có mái tóc đỏ nhưng tất cả đều làm hắn thất vọng, người có nó không phải là nhuộm thì cũng là không có ấn kí sau lưng hoặc là quá tuổi.

Hắn cười lạnh quay đi không quan tâm gì đến con người đó nữa, về bàn làm việc ăn tối của mình.

Tuyết ngoài trời càng lúc rơi càng nhiều, nhìn cơn bão tuyết này, Y La như muốn khóc thét lên.

Những vết thương bị người dùng hình kia đánh coi như không có gì đi, nhưng những vết thương bị Tô Kiếm Gia kia đánh thì lại đau nhức cùng cực, những vết thương khi gặp trời chuyển lạnh sẽ tạo nên cơn nhức nhói, khó chịu.

Lại một loạt ký ức đau khổ hiện về, cô xóa bỏ nó khỏi đầu, đột nhiên cô dừng lại trong cơn bão tuyết đó, tự hỏi:

” Ta đang ở bên ngoài, ta đang được tự do, ta không có ở nhà lao, ta không có bị ông ta (Tô Kiếm Gia) đánh, vậy sao ta lại phải quay về đó? Ta đã từng mong muốn được tự do, ta mong muốn được ở thế giới bên ngoài, bây giờ, ta đang ở bên ngoài đó thôi? Vậy thì ta sẽ ở lại thế giới bên ngoài này mãi mãi, ta đã được tự do….”

Ý thức của Y La mất dần đi, cô ngã xuống lớp tuyết dày, trong cơn bão tuyết này, một bóng dáng như ẩn như hiện, ở chỗ của Y La, tắc lưỡi một cái:

” Tại sao ta lại phải quan tâm ngươi cơ chứ?”

. . .

” Y La con chó như mày chết đi!”

“Xin cha đừng đánh con nữa!”

“Mày đúng là phế vật, mày ở đây mà tự kiểm điểm đi, khi nào mày có thể từ sống sót ra khỏi khu rừng này thì quay về.”

“Xin cha đừng bỏ con ở trong rừng mà!”

” Tao không phải cha mày, mày chỉ là chó của Nebbia”

. . .

“Xin cô đấy đừng giết gia đình chúng tôi. A….”

“Mày làm tốt lắm Y La”

“Lần đầu tiên cha khen con, con sẽ cố gắng.”

“Xin đừng giết….”

” Ta phải giết các người.”

“Đây là nhiệm vụ mày phải hoàn thành nếu không thì chết đi”

. . .

“Tiện nhân, đủ rồi, giờ ngươi có thể về với đất nước Vento của ngươi”

Y La chợt nhìn thấy một ánh sáng, một người phụ nữ với mái tóc đỏ, bà ta trông thật là xinh đẹp, bà ôm chính bản thân mình vào trong lòng.

“Ta muốn đặt tên cho đứa bé này là Y La, Diệp Y La. Đó sẽ tên của nó”

“Vậy là đủ rồi, giờ thì tên nó là Y La, Diệp Y La đủ chưa, ngươi biến đi, ta sẽ chăm sóc nó.”

Âm thanh chua chát đuổi người phụ nữ đi, bà ta ôm bản thân mình thật chặt, Y La lần đầu tiên, dù biết đây chỉ là giấc mơ, nhưng nó thật sự rất ấm áp.

Đôi mắt của Y La từ từ mở ra, cảm nhận xung quanh thật ấm, cô quay người về phía bên phải, thấy Qua Man, cô bất dậy như điện giật.

Nhìn xung quanh như một căn phòng cho hoàng tộc ở, Y La nhìn Qua Man một lúc rồi buông lỏng sự cảnh giác của mình. Bây giờ, cô muốn là quên hết đi mọi thứ, trở thành một người khác, cô muốn thay đổi bản thân.

Qua Man tỉnh dậy, như một con mèo đáng yêu, dủi dủi đôi mắt của mình, mở mắt ra nhìn thấy Y La đang nhìn chằm chằm hắn, hắn cảnh giác với con người này hỏi:

” Có chuyện?”

” Ngươi cứu ta?”

Y La hỏi ngược lại. Qua Man cười cười bò đến gần Y La, trả lời:

” Phải đấy. Ta đã đem ngươi đến đây trong cơn bão tuyết tối qua đấy. Vậy, giờ ngươi trả nợ ân tình này cho ta thế nào?”

Cô im lặng không nói gì, cũng chẳng biết mình có thể làm gì để trả hắn, suy nghĩ một lúc nói:

” Mạng này của ta là do ngươi cứu, vậy ngươi muốn làm gì ta cũng được.”

Qua Man đang rửa mặt nghe câu nói đó của cô khiến hắn muốn làm đổ luôn cả ô nước, hắn bình tĩnh lại, lau mặt xong xui, hỏi:

” Thật chứ?”

“Diệp Y La ta, chưa bao giờ nuốt lời, trừ một lần…”

Trừ một lần là lúc Y La nhận nhiệm vụ ám sát Qua Man thất bại, bỏ đi khỏi Nebbia hay đúng hơn là bỏ đi khỏi nhà lao của Tô Kiếm Gia.

Qua Man gật đầu, cười gian xảo, nói:

” Vậy ngươi cởi áo ra đi!”

Y La có chút chần chờ, nhưng sau đó Qua Man lại nói tiếp:

” Chẳng phải ngươi nói ta muốn làm gì ngươi cũng được mà phải không?”

” Ngươi lùi ra một chút đi, sát quá, ta không cởi được, ngay cả cử động ta cũng cảm thấy khó khăn đấy!”

” Được rồi!”

Qua Man lui về phía chân giường, Y La quay lưng lại cởi áo ra, những vết sẹo đầy người của cô, có cả những vết sẹo lâu năm, cũng như những vết sẹo mới cách đây ba ngày hoặc là mới ngày hôm qua.

Qua Man bò đến, nhìn xuống lưng ở phía bên trái thấy một mặt trăng khuyết màu xanh, hắn đờ người ra, không ý thức được mình chạm vào ấn kí, hắn hỏi:

” Ấn kí mặt trăng này ngươi có từ lúc nào?”

” Từ khi có ý thức, ta đã thấy nó ở phía sau rồi”

Qua Man cứ đờ người ra đó, mọi thứ đều giống như những gì mẹ hắn kể, nhưng vẫn còn một thứ nữa để xác định, con người trước mặt này có phải là em gái mình hay không:

“Những vết sẹo lâu năm này là ai làm?”

“Tô…Kiếm Gia. Qua Man đức vua, ngài đừng có chạm vào lưng của ta như vậy, nó khiến ta… cảm thấy… đau…”

Lúc này, hắn mới phát giác ra rằng nãy giờ mình dùng sức ở tay đè lên lưng Y La hơi quá.

“Ngươi ở yên đó, ta sẽ quay lại ngay, nhớ rõ không được đi đâu hết nghe rõ chưa?”

Y La gật đầu một cái, Qua Man liền biến mất.

Cô cảm thấy cách cư xử của hắn rất kỳ lạ, không hiểu tại sao, nhưng cô cảm nhận được, hắn không có ác ý như Tô Kiếm Gia, như vậy đối với cô là tốt lắm rồi.

Một lúc sau, Qua Man quay lại, trên tay mang theo một hộp cứu thương, bảo Y La ngồi yên để hắn thoa lên những vết thương.

Qua Man làm rất nhẹ nhàng, nhưng Y La vẫn cảm thấy đau rát từ những vết thương mà Qua Man thoa thuốc vào.

Hai tiếng trôi qua, Qua Man mới thoa xong hết thuốc cho Y La, lúc này quản gia gõ cửa đi vào:

” Xin phép.”

Vừa vào những thấy đức vua và một nữ nhân đang nằm trên giường mà nữ nhân còn cởi hết đồ ra chỉ mặc một đồ lót bên trong, gặp kính của quản gia như muốn nứt ra, quát lên:

” Bệ hạ, người đang…”

“Tư…Tư Đô, ngươi…ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ thoa thuốc lên vết thương cô ấy mà thôi, ngươi…ngươi đừng nghĩ bậy.”

Qua Man luống cuống trả lời thành ra lấp ba lấp bấp, liếc nhìn Y La, rồi đẩy quản gia Tư Đô ra ngoài, đóng cửa lại, hắn nói nhỏ vào tai của Tư Đô:

” Tư Đô ta hy vọng ngươi sẽ bảo vệ Y La.”

Tư Đô có phần không hiểu lắm hỏi:

” Tại sao thần lại phải bảo vệ cô ta?”

” Người đó là em gái mà ta từng kể cho ngươi đấy!”

Tư Đô, tức giận, cười cười hỏi:

” Vậy….”

Qua Man thì cười trả lời:

” Vậy nên, mai ta sẽ dẫn em ấy đi dạo ngoài kia, tuần sau bọn ta sẽ quay về.”

Tư Đô, tức giận, lên tiếng:

” Bệ hạ, ngài hiền triết dự báo rằng không lâu nữa Nebbia sẽ đại chiến với chúng ta đấy!”

“Ta biết rồi!”

Sắc mặt Qua Man lạnh dần, quay về phòng đóng cửa lại, nhìn Y La đang ngồi ở trên giường, làm cho hắn cảm thấy như mẫu thân của hắn đang ngồi trên giường bệnh năm đó.

Qua Man thầm biết được Nebbia sẽ đại chiến với đất nước của mình, nhưng, trước khi chuyện ấy xảy ra, hắn phải cho Y La thấy được cuộc sống ở nơi này.

” Y La, đi theo ta đi!”

Y La gật đầu, cô đi theo Qua Man ra khỏi hoàng cung, Qua Man dẫn cô đi đến một nơi mà xung quanh toàn là đèn lồng và ngôi nhà tráng lệ xen kẽ nhau.

Đến cuối con đường, một ngôi nhà quay mặt về hướng đối diện, không như những ngôi nhà khác là đối mặt với nhau hai bên đường, chỉ riêng ngôi nhà này là đối diện với con đường cũng như cổng vào nơi này.

“Đây là lầu xanh.”

Qua Man cười vui vẻ trả lời, Y La giật mình, nhìn Qua Man, không nghĩ đến một vị vua thường xuyên bỏ cung điện mà đi chỉ vì đến chỗ lầu xanh này sao?

“Vào thôi!”

Qua Man đẩy Y La vào bên trong. Bên trong lầu xanh, trang trí đơn giản, một cái sân khấu to, khoảng ba mươi cái ghế và mười cái bàn, Qua Man bên cạnh giải thích:

” Dù nói là lầu xanh như nơi này không có bán kỹ nữ, chỉ bán nghề mà thôi, những người đến đây, chủ yếu là xem vẻ đẹp của các nghệ nhân biểu diễn và tài nghệ của họ.”

” Hàn, bọn này chờ cậu lâu rồi đấy! Cô gái này là ai đây?”

Một nữ nhân ăn mặc kỳ lạ, chỉ lấy một sợi dây vải quấn quanh phần ngực đầy đặn, mặc một cái quần khá rộng phủ mắt cá chân.

Cô đến chào đón Qua Man, khi nhìn thấy Y La bên cạnh có phần tò mò hỏi thăm.

” Đây Là em gái của tớ, tớ đưa em ấy vào phòng thay đồ cái đã. Li Li như thường lệ, đừng cho ai vào phòng của tớ.”

” Rõ!”

Sau đó, Qua Man đẩy Y La vào phòng thay đồ, nói:

“Đợi anh một chút!”

Qua Man, cởi áo choàng màu trắng ra, bắt đầu thay đồ, Y La thấy vậy liền quay lưng lại, không nhìn về phía hắn nữa.

Một lúc lâu sau, Qua Man đã thay đồ xong, chọt chọt vai của Y La, cô quay lại thấy một vũ nữ xinh đẹp, mái tóc xanh biết, đôi mắt xanh kim cương mang theo nét sắc sảo, đôi môi diễm lệ, kiêu gợi, vòng eo thon thả, mẫu hình chuẩn của một người mẫu, một mỹ nhân.

“Q..Qua Man?”

Qua Man đưa ngón trỏ đặt giữa môi Y La, phát ra âm thanh nữ nhân:

” Phải gọi là chị.”

Y La như hóa đá, cô chưa bao giờ nghĩ rằng một vị vua lại đi biến mình thành một vũ nữ, không chỉ vậy ngay cả giọng nói cũng trong trẻo, có thể nói là giọng của Qua Man còn hay hơn cả giọng nói của nữ nhân nữa.

“Để chị trang điểm cho em.”

Qua Man kéo Y La đến một bức gương, nhưng cô lại cố thoát khỏi bàn tay đang lôi kéo cô, nói:

“Nhưng, những vết sẹo?”

“Không sao, không sao.”

“Không mà…em không biết nhảy!”

. . .

Một nam nhân mái tóc trắng, nước da ngâm đen, nhìn về phía phòng thay đồ của Qua Man, hỏi Li Li:

“Bên trong đó có gì mà ồn ào vậy?”

Li Li cười xảo trá, trả lời:

“Bí mật không thể bật mí.”

“Hàn cậu làm gì trong đó mà ồn vậy?”

Thấy Qua Man đi ra, nam nhân tóc trắng hỏi.

“Hố hố, bí mật không thể bật mí. Không thể cho chú biết được đâu, Lâm Lang à~”

Lâm Lang bực bội, thầm chửi: “Bộ hai người là chị em hả trời, sao trả lời lại ăn khớp đến thế?”

Qua Man tên thật là Hàn Qua Man, vì không thể nói tên của mình là Qua Man ra bên ngoài (là vua mà) nên chỉ có thể nói tên của mình là “Hàn” mà thôi.

Mọi người ở trong lầu xanh dần dần tập trung lại, Qua Man đứng trên sân khấu, ho khan vài tiếng nói:

” Mọi người, ta xin trân trọng thông báo một tin rằng lầu xanh này có một thành viên mới là vũ nữ, cũng chính là em gái ta, Diệp.”

“Woa…”

“Xì xầm”

Tất cả mọi người bàn tán về nhân vật mới này, Qua Man cảm thấy đúng như dự định, cười cười, bước xuống sân khấu, vào phòng thay đồ kéo Y La lên sân khấu.

“Đây chính là Diệp.”

Một người con gái xinh đẹp, mái tóc cột lên tinh sảo, mái tóc đỏ rực như ánh lửa trong mùa đông lạnh giá này, đôi mắt ruby đỏ hút hồn mọi ánh mắt xung quanh, trên đôi mắt được trang điểm trở nên sắc bén, hai gò má hồng nhạt thêm đôi môi anh đào làm người ta như bị ma pháp mê hoặc. Cộng thêm Y La đang mặc bộ áo vũ nữ, lộ ra vùng eo thon gọn, đồi núi coi như là đủ sài.

Một âm thanh rít lên:

” Hàn, em cô với cô giống nhau đấy, đều hai lưng cả.”

” Ô hô ~”

Qua Man phát ra tiếng cười lạnh, kéo Y La vào phòng thay đồ, khoảng năm phút là cả hai đi ra, Qua Man cười lạnh:

” Thế này có dám gọi chị đây là hai lưng không hả?

Tất cả mọi người ở lầu xanh đều cười vui vẻ, sự vui vẻ này lay động đến Y La, cô không tự chủ được cười cùng mọi người.

Qua Man thấy Y La cười vui vẻ lại cảm thấy em ấy thật xinh đẹp, thì thầm vào tai Y La noi:

“Em hãy luôn cười như vậy nhé!”

Nụ cười của Y La cứng lại nhìn Qua Man, cô thấy hắn đang cười rất tươi với cô, cô gật đầu, nhưng cô không chắc mình có thể cười được như vậy bao lâu, nhưng cô cảm giác được rằng: Ở bên cạnh Qua Man thì chính ta sẽ luôn cười.

” Được rồi, mọi người chúng ta hãy tập cho buổi tối nay nào!”

“Ô ~”

Qua Man dạy cho Y La những đường nhảy cơ bản, vì Y La chưa bao giờ tiếp xúc với nhảy nên Qua Man mới nảy ra ý tưởng là múa kiếm, quả thật không khiến Qua Man thất vọng, Y La múa kiếm rất tuyệt, cứ như là chuyên nghiệp vậy.

Buổi tối đến.

Những bàn ghế được sắp xếp sẵn đã đông kín người, cả khán đài đều là người với người, có vài người chấp nhận đứng để được xem biểu diễn.

Một người trong đoàn, lên tiếng nói:

” Diễn một đêm thật hoành tráng đi nào!”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Nguồn: Huyết Thiên

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất