NgônTruyện

Uyên Ương Hồ Điệp Mộng...

post

Uyên Ương Hồ Điệp Mộng

Phần 1: Tiểu mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành….

– Bát ca…_ phía sau giọng nói trong veo là một nữ oa nhi nhỏ nhắn vận xiêm y hồng đào đang bước từng bước chập chững, là mới biết đi, liền đuổi theo hai tiểu công tử phía trước. Đi cùng còn có một tiểu nữ tử khác, có vẻ hơi nhút nhát, lại có vẻ yếu đuối, mảnh mai, bối rối biểu hiện trên gương mặt nói với nữ oa nhi:

– Muội muội…. chậm chút…

Chỉ là, cơ hồ muội muội kia còn chưa nghe thấy, đôi chân nhỏ nhắn liền vấp phải viên đá phía trước, thân thể không tự chủ tiếp đất… Trời đất quay cuồng, muội muội kia đầu óc váng vất, trước thân thể truyền đến một lực đạo mạnh mẽ, tưởng như lục phủ ngũ tạng liền không còn là của mình. Từ dưới truyền đến một màn đau xót.

Ngước lên, khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng mịn, sáng như ngọc thạch kia một mực mi tâm cau lại. Đôi mắt to tròn như thể nước trong hồ thu, long lanh. Lại như thể bong bóng mùa hè, mong manh dễ vỡ. Có vẻ như chỉ cần chạm nhẹ, tầng nước trong mắt liền tràn ra như đê ngập nước. Mà tiểu nữ tử phía sau được một phen kinh hỉ, giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát, nhẹ la lên, vội vội vàng vàng chạy đến bên tiểu oa nhi, người phía trước cũng vì thế mà quay lại…

– Muội muội….

Hai tiểu công tử chạy lại, một mặc áo bào xanh thêu chín con mãng, không nhìn ra biểu cảm trên mặt là vui, buồn hay đau xót. Một mặc áo bào đỏ thêu hình viên long, gấu áo thêu đồ án lý ngư hóa long ( cá chép hóa rồng ) ôn nhu nâng đỡ, ôn nhu nói:

– Vỹ nhi, muội….?

Những tưởng tiểu oa nhi Đông Hương Từ Vỹ kia sẽ khóc lóc làm loạn lại rõ ràng là đau, lại rõ ràng là không thừa nhận. Mặt phúng phính vẫn nhăn như khỉ ăn ớt lại thêm càng ngày càng đỏ, đau mà vẫn cứng đầu ương bướng không chịu thừa nhận..

– Thái tử ca ca, muội không có sao…_ giọng điệu có phần run rẩy, mếu máo đối với tiểu thái tử mà nói. Bên cạnh, tỷ tỷ của tiểu oa cũng một mực mi tâm nhăn lại, mắt một tầng nước, là đau xót, lại là một phần nhỏ bé sợ hãi…

Bát hoàng tử bên cạnh, nãy giờ không lên tiếng, đối với biểu cảm tiểu tỷ tỷ kia là không nỡ lại mở lời, ngữ điệu lại lạnh đi vài phần… đối nữ oa nhi…

– Chỉ là một chút va chạm nhỏ, Vỹ nhi muội không nên làm loạn…

– Bát ca muội không có…a…_ tiểu oa nhi không nhịn được lại run rẩy, phía đầu gối qua lớp xiêm y đã đỏ thẫm một mảng, bàn tay nhỏ cũng vì tiếp đất mà không tránh khỏi xây xát. Dường như tê dại, tiểu Vỹ nhi chân nhỏ không thể bước tiếp. Cuối cùng vẫn là không hề rơi một giọt nước mắt, đầu nhỏ cúi xuống, mắt không rời đất. Tiểu thái tử bên cạnh khẽ nói, biểu cảm có phần không vừa ý với tiểu đệ tính tình lạnh lùng này:

– Bát đệ…_ Sau đó liền ôn nhu dỗ dành tiểu oa nhi, lại một xót xa:

– Vỹ nhi ngoan, đừng khóc, Bát ca không có ý xấu, tiểu Vỹ nhi để thái tử ca ca đưa muội về …._ Nói rồi xoa đầu tiểu oa nhi, cười cười… Mà tiểu oa nhi cũng rất nhanh quên đi, gật rụp cái đầu nhỏ…

– ..Ừm… vẫn là thái tử ca ca tốt nhất…_ Môi nhỏ tiểu oa nhi nhẹ đặt trên má tiểu thái tử, cười xán lạn khiến trong lòng tiểu thái tử ấm áp lạ thường. Bát hoàng tử bên cạnh im lặng đối tiểu tỷ tỷ trước mặt mà nhìn. Nhưng tiểu tỷ tỷ kia ánh mắt thoáng qua, đầu nhẹ lắc…

~~~~~~~

Nhiều năm sau….

Sinh thần mười ba tuổi, đích nữ phủ thừa tướng làm lễ cập kê. Đông Hương phủ một màn náo nhiệt cùng…

” Đông Hương tướng quân, thân cơ hồ chỉ có hai vị phu nhân…”

” Ây da, tướng quân một đời quan thanh liêm mà chỉ nạp một thiếp… hà… cái lão nhà tôi hôm qua lại đưa về một con hồ ly tinh về phủ, cái này là thêm cái biệt viện nữa rồi…”

” Đúng đó, đại phu nhân thật có phúc a….”

” hà… phận nữ tử như chúng ta phải tu mấy kiếp mới được a…”

…..

Tiếng bàn tán của mấy vị phu nhân to to nhỏ nhỏ tám chuyện như chim hót. Đông Hương phủ muốn náo nhiệt có náo nhiệt muốn đông vui có đong vui đi….

Nay dịp này còn là nơi trai khoe tài gái khoe sắc, nữ tử khuê các cũng nhằm dịp này mà kiếm chốn nương thân…

” Nghe nói… Đông Hương tướng quân có hai tiểu nữ, người nào người nấy sắc nước hương thành…” _ một nam tử khôi ngô tuấn tú khẽ bình.

Một nam tử khác phong lưu đào hoa lên tiếng:

” Thiên hạ đồn rằng… tiểu đích nữ mới thập tam nhưng đã đẹp động lòng người… thứ nữ tỷ tỷ lại có phần kém sắc hơn…chậc chậc… thật khiến ta nóng lòng quá đi…”

Bên cạnh một chàng thư sinh nhi nhã cầm quạt đề chữ lại cao hứng….

” Mỹ nhân tự cổ như danh tướng….”

….._ Cùng là tiếng bàn tán sôi nổi của mấy nam tử…

lại một nữ tử giọng điệu chua ngoa… đối nam tử phong lưu mà nói…

” Cùng lắm là một tiểu nha đầu…các ngươi làm quá đi…”

Nam tử đối nữ tử trước mặt, thái độ lạnh đi vài phần. Mặt nhỏ mắt lươn, môi mỏng định sẵn là kiểu la sát giáng trần… bất quá hắn không nhịn được… Trước giờ hắn chưa thấy nữ tử nào vô duyên như vậy… mấy cái phong thái của nữ tử bị nàng ta đập nát hết rồi…

” Khụ,… Cô nương, có phải hơi vô lễ rồi…”_ nam tử cười phong tình mà lời nói thì như tát vào mặt người đối diện. Mặc cho mặt nàng kia lúc xanh lúc đỏ mà không nói được lời nào…

” Ngươi….”_ nhưng là nha hoàn bên cạnh nhanh trí lên tiếng…

” Bẩm công tử, tiểu thư nhà chúng tôi là An Bình quận chúa phủ Nam Vương ạ…”_nói rồi nhìn tiểu thư nhà mình nháy mắt ra hiệu, kiểu như, tiểu thư mau mau lấy lại địa vị, cho hắn biết thế nào là lễ độ… An Bình quận chúa được gió lên thuyền, cao giọng, hướng người trước mặt mà ra uy…

” Ngươi…. còn không mau hành lễ với ta…”

Trái lại, nam tử khẽ cười, một bên môi bạc đưa lên, uể oải, là khinh thường, là lười nhác cũng không biết rõ…. lại như thể vỡ lẽ điều gì đó…

” A… thất lễ… thất lễ… Tại hạ Yến Tuân có mắt không thấy núi Thái Sơn mong quận chúa tha tội…”

Lúc này, An Bình quận chúa mới cảm thấy hả dạ, lòng lâng lâng nhưng chưa được mấy chốc liền bị giội gáo nước lạnh lên đầu…

” Dù là quận chúa nhưng Yến Tuân một mực thắc mắc… Thái hậu một đời anh minh sao lại có người cháu gái vô sỉ đến vậy…. thỉnh quận chúa cho biết…” _ Nghe vậy, mấy nam thanh nữ tú bên cạnh liền che miệng cười, thi thoảng lại nghe thấy mấy lời mỉa mai từ người nào đó…

Mặc cho quận chúa thẹn quá hóa giận, Yến Tuân một thân dứt khoát bỏ đi. Nhưng quận chúa nổi tiếng chua ngoa, thù dai nào dễ bỏ qua. Trong thành Đại Loa này ai ai cũng biết, chỉ có Yến Tuân công tử kia là không biết, cũng là không dám động.

Lần này quận chúa bị mất mặt, trong lòng cũng hả dạ đi… Bất quá người nào người nấy liền co rúm người lại, cũng chỉ vì tiếng thét chói tai, rợn người của quận chúa…

” Ngươi… ngươi dám phạm thượng, người đâu mau giữ hắn lại…”

Yến Tuân, hắn vẫn không quay đầu, thậm chí bước chân còn chưa hề chững lại…. Cứ thế, quận chúa chạy đến nắm ống tay Yến Tuân. Hai người cứ như vậy mà giằng co qua qua lại lại…. ngự uyển phủ tướng quân ngày càng loạn….

Vừa hay, truyền đến một giọng nói éo éo của vị công công già…

” Hoàng thượng giá đáo….”_ tức thì mọi người có mặt tại nơi liền nhanh chóng dẹp sang một bên, miệng hô:

” Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế….”

” Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an, Lạc quý phi nương nương vạn an…”

Một thân long bào đầy quyền uy đi tới… tiến thẳng nơi cao nhất mà ngồi, đi bên cạnh có hoàng hậu Tô Yến Oanh đương thời và Lạc quý phi, người đang được thiên tử sủng ái nhất…

Đi phía sau có Đông Hương tướng quân. Dáng người to lớn, râu hùm mắt cọp trông thật uy nghiêm mà cũng hảo đáng sợ… Bên cạnh là đại phu nhân… Dù là đã ngoài tứ tuần nhưng nét xuân vẫn phơi phới như cái ba mươi xuân xanh khiến bao người phía dưới phải đem lòng mà ghen tỵ đi… Mà hơn thế, đại phu nhân còn hảo hảo nắm tay nhị phu nhân đi bên cạnh mà nói chuyện, thân thân thiết thiết…

Cũng không thể không để ý, phía sau là tứ đại công tử nổi tiếng khắp kinh thành. Một thái tử ca ôn nhu như ngọc, một Bát vương gia văn võ song toàn, một Tam vương gia phong lưu đa tình và một tiểu tướng quân trí dũng hơn người… Mấy tiểu thư khuê các tim đập thịch thịch, chỉ mong sao hình ảnh của mình sẽ lọt vào mắt của một trong những vị công tử này mà người nào người nấy đều cười e lệ, mặt một tầng phiếm hồng…Lại thêm hai nữ tử đi bên cạnh, chỉ nhìn qua thôi cũng đủ biết các nàng đều là những mỹ nhân khuynh quốc, khuynh thành… Nam tử phía dưới, người nào người nấy đều tò mò… Cơ hồ đây là hai vị nữ tử nhà Đông Hương, bất quá là đang hành lễ, các chàng còn chưa được chiêm ngưỡng vẻ đẹp kia a….

Đoàn người đi qua…

Quảng Vương đế ngồi vị trí chủ tọa… Nhìn người người trong ngự uyển… tiếng nói hào sảng:

” Chúng ái khanh bình thân…”

” Tạ hoàng thượng khai ân….”_ Ngay sau đó là liền lục tục đứng dậy… ai ngồi chỗ nấy…

An Bình quận chúa một hồi làm loạn cũng đứng dậy, xiêm y xộc xệch, tóc tai có phần bù xù, mắt hốc đỏ… đối Quảng Vương đế mà nức nức nở nở, giọng điệu vô cùng đáng thương, thân thể mềm như nước… mấy cái hùng hổ nãy giờ liền biến mất, lật mặt kiểu nhanh hơn lật bàn tay mà oan uổng hướng người trên cao…

” Hoàng huynh…”_Quảng Vương đế hướng An Bình quận chúa mà nhìn…

” Hoàng huynh… làm chủ cho muội..”

” Muội lại làm loạn…?”_ Quảng Vương đế lạnh lùng nói, cơ hồ như không hề ưa vị muội muội này… An Bình quận chúa thì mơ mơ hồ hồ… Vẫn một mực giả bộ đau thương..

” Muội thật sự có oan tình… muội…”_ An Bình quận chúa nước mắt lưng tròng, lệ tràn khóe mi trông thật thương tâm đi… Quảng Vương đế chỉ lạnh lùng nhìn liền sau là ngắt lời nàng …

” Được rồi… muội đừng làm loạn nữa… hôm nay sinh thần đích nữ tướng quân Đông Hương… muội cũng nên nể mặt tướng quân đi..”_ nói xong phất áo bào truyền An Bình quận chúa lui xuống. An Bình quận chúa biết mình không thể làm tới, lặng lặng lẽ lẽ lui xuống trước bao ánh mắt khinh bỉ và nhạo báng của mọi người xung quanh, trong bụng một mực bực tức… Tướng quân ngồi dưới bật cười đối thiên tử cung kính, không khí căng thẳng liền vì tiếng nói mà trở về náo nhiệt như trước:

” Thần không dám… được hoàng thượng và quận chúa tham dự sinh thần của tiểu nữ nhà thần đúng là phúc phận a..”

Yến tiệc sinh thần đích nữ phủ tướng quân diễn ra ngày một thêm đặc sắc cũng bởi sự xuất hiện của Quảng Vương đế… Quan lại, quý tộc những nhà phía dưới thi nhau nịnh bợ thiên tử, tâng bốc lên tận mây xanh… bởi ai cũng muốn thăng quan tiến chức, sống trong nhung lụa… Nam thanh nữ tú, người khoe tài, người khoe sắc, oanh oanh yến yến… gia đinh, nô tỳ phía dưới đi lại không ngớt, nườm nượp như nêm hòa tiếng nhạc du dương cùng những điệu múa lả lướt của các vũ nữ khiến cho người người chìm đắm… Cái này, phủ tướng quân cũng thật to quá a…

~~~~~~

Quảng Vương đế:

” Hôm nay là sinh thần tiểu đích nữ phủ tướng quân?”

Đông Hương tướng quân:

” Bẩm… nay đúng là sinh thần tiểu đích nữ nhà thần..”

” Nghe nói, tiểu nữ mới thập tam nhưng đã khí chất hơn người, thật khiến trẫm tò mò… ha ha”

” Hoàng thượng quá khen…”_ Nói rồi Đông Hương tướng quân phất ống tay ra hiệu, tiếng nhạc không còn, các vũ nữ chuyển mình lui xuống khiến cho yến tiệc liền yên ắng lại… Một số có vẻ khá khó chịu, thi thoảng xuất hiện một vài lời gắt nhẹ. Tướng quân hướng tiểu nữ tử mà nói:

” Vỹ nhi, qua đây…”_ Tức thời một thân xiêm y đỏ rực bước ra, nhất cả yến tiệc tĩnh lặng, tựa như nghe được từng thanh âm nhỏ nhất. Nữ tử này không ai khác chính là đích nữ nổi khắp thành Đại Loa này, Đông Hương Từ Vỹ. Nàng nhẹ nhàng hành lễ với Quảng Vương đế… Từng động tá c cơ hồ đều hút mắt người xem. Da nàng trắng như ngọc thạch, mịn tựa thiên vân. Mắt ngọc mi dài khẽ động… Thanh âm trong trẻo…

” Tiểu nữ Đông Hương Từ Vỹ tham kiến hoàng thượng… hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an, Lạc quý phi vạn an…”

Bên dưới liền sau im lặng chút là xôn xao lên… bàn tán không ngớt…

” Đích nữ phủ tướng quân a… quả là danh bất hư truyền”

” Người nói thừa, đại phu nhân trước là đại mỹ nhân Tây Vực quốc, tiểu nữ sinh ra đương nhiên khuynh quốc khuynh thành rồi…”

” Công tử nhà ai có thể khiến cho nàng động lòng quả là tam thế có phúc…”

” Đúng là khuê nữ danh gia vọng tộc..”

“….”

Người người đương nhiên kinh hỷ một phen, nàng là mới có thập tam nhưng đã làm điêu đứng bao nhiêu nam nhân, hồng nhan họa thủy a… Cũng phải nói, thường thức những tiểu nữ thập tam còn chưa có phát dục hết nhưng nàng là đương mang trong mình thân ảnh của một thiếu nữ thập ngũ, thập lục đi. Nữ tử phong hoa tuyệt đại…, nàng vẫn hành lễ hướng Quảng Vương đế, miệng cười mỉm vẫn giữ trên môi:

” Hoàng thượng bận bịu chính vụ… lại tham gia sinh thần của tiểu nữ. Tam thế có phúc mới được hoàng ân này…”

Quảng Vương đế đương nghe liền cười hào sảng:

” Ha ha, tốt…. đích nữ phủ tướng quân trời sinh đoan chính lại thông minh, hoạt bát khả ái… thưởng 1000 lượng bạc…”

” Tạ hoàng thượng…”_ Nói rồi nàng nhẹ nhàng thối lui… phía dưới, ánh nhìn người người đều dõi theo. Đông Hương tướng quân cùng đại phu nhân nhìn nhau cười thâm tình… Họ thật có phúc đi.

Quảng Vương đế quay sang hướng Đông Hương tướng quân, ý chỉ thứ nữ… Khiến lồng ngực thứ nữ phủ tướng quân đập thịch thịch a… nàng sắp đối thị với thiên tử, sắp vuốt râu hùm đi… Mồ hôi trong lòng bàn tay hơi ươn ướt, một thân nữ tử mặc lam y xanh nhạt bước ra… Một thân nhu mì, giản dị..

” Tiểu nữ Đông Hương Tiểu Nhu bái kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an, Lạc quý phi vạn an…”

Phía dưới lại tiếp tục ồn ào, mà Đông Hương Tiểu Nhu, tai nghe từng thanh âm cơ hồ vây ấy nàng. Không tự chủ mà hốc mắt ửng đỏ, môi mím chặt. Bên cạnh một nam tử vẫn chú ý tới , ánh mắt không dời… Tay vô thức nắm nhẹ, thực không nhìn ra biểu cảm gì…

Tác giả: Đường Vũ

http://teen1s.vn/user/huanxuxygmail-com

,,

Tác giả: Hàn Doanh Kỳ

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất