NgônTruyện

[TRUYỆN CHÂU ÁI LIÊN]...

post

[TRUYỆN CHÂU ÁI LIÊN]

Chương 18: Nhân chứng

Châu Ái Liên suy nghĩ tìm ra biện pháp giửi quyết chuyện này. Nửa canh giờ sau, cuối cùng Phùng dung hoa cũng đã đến Diên Thọ Cung, nàng ta hành lễ với hoàng thượng, thái hậu, hoàng hậu và những người còn lại trong Diên Thọ Cung. Bởi vì chuyện xảy ra hôm nay, chỉ có phi tần phẩm vị từ ngũ phẩm trở lên mới được đến Diên Thọ Cung, cho nên thất phẩm Phùng dung hoa sẽ có phẩm vị nhỏ hơn tất cả mọi người trong Diên Thọ Cung. Vì vậy bắt buộc nàng ta phải hành lễ với tất cả mọi người.

Sau khi đợi Phùng dung hoa hành lễ xong, hoàng thượng nói: “Phùng dung hoa, trẫm hỏi ngươi, ngươi có biết vật này hay không?” Vừa nói hoàng thượng vừa ra lệnh cho Hồ công công mang túi hương đến cho Phùng dung hoa xem.

Sau khi Phùng dung hoa xem túi thơm kia xong, mặt vội biến sắc, nàng ta vội vàng nói: “Hồi hoàng thượng, đường thêu của túi thơm kia tỳ thiếp đã gặp qua.” Vừa nói xong Phùng dung hoa vội lấy từ trong tay áo ra một cái túi thơm khác dâng lên cho hoàng thượng xem.

Châu Ái Liên nhìn một màn này, cười thầm trong bụng: “Giỏi lắm Phùng dung hoa, không ngờ tài nghệ thêu thùa của ngươi rất giỏi. Để ta xem lần này là ngươi bị chính sự thông minh của ngươi hại thê thảm như thế nào.”

Hồ công công mang túi thơm mà Phùng dung hoa vừa mới lấy ra dâng lên cho hoàng thượng xem. Sau khi xem xong, hoàng thượng đưa cho thái hậu xem, thái hậu xem xong lại đưa tiếp cho hoàng hậu. Cả ba người ở vị trí cao kia sau khi xem xong đều tỏ vẻ không hiểu. Hoàng thượng mở lời trước nói: “Túi thơm ngươi dâng lên với túi thơm ta cho ngươi xem, đường thêu rất giống nhau, chỉ khác nhau về màu sắc, ngươi cho quả nhân xem là có ý gì? Nói mau.”

Phùng dung hoa dường như chỉ chờ hoàng thượng hỏi câu hỏi này, nàng ta vội vàng nói: “Hồi hoàng thượng, túi thơm của tỳ thiếp là do Mai Hiên Các Thục tần nương nương ban thưởng, túi thơm là do chính Thục tần tự tay thêu.”

Tất cả mọi người có mặt trong Diên Thọ Cung lúc này đều nhìn Châu Ái Liên. Châu Ái Liên cúi mặt, lén lén nhìn hoàng thượng. Châu Ái Liên thầm nghĩ: “Còn nghĩ Phùng dung hoa sẽ ra chiêu gì nhưng chính câu nói túi thơm do chính Thục tần tự tay thêu của Phùng dung hoa, thì Châu Ái Liên đã chắc chắn được là nàng sẽ vượt qua ải này.”

Từ tu nghi lên tiếng nghe như giúp Châu Ái Liên nhưng thực chất là định tội danh mưu hại hoàng tự lên đầu Châu Ái Liên, nàng ta nói: “ Hồi hoàng thượng, Thục tần muội muội mới vào cung, có lẽ vẫn còn nóng tính, ghanh tỵ với Quý phi tỷ tỷ được hoàng thượng sủng ái mới làm ra những chuyện như vậy, thần thiếp xin hoàng thượng khoang dung cho Thục tần muội muội.”

Hoàng thượng nhìn Châu Ái Liên một chút, sau đấy sờ vào túi thơm đeo bên thắt lưng. Sau đó hoàng thượng lại nhìn Phùng dung hoa tỏ vẻ nghi ngờ.

Châu Ái Liên thầm nghĩ: “Từ tu nghi và Phùng dung hoa này kết hợp diễn cũng hết sức đặc sắc, liên kết lại mưu hại ta. Không biết bản thân đã đắc tội với Từ tu nghi chỗ nào vì sao nàng ta lại muốn dồn ta vào đường chết như vậy, nên nhớ Từ tu nghi là chủ cung của Mai Cốt Cung, Phùng dung hoa chỉ là con cờ của nàng ta thôi, không có mệnh lệnh của nàng ta, Phùng dung hoa dám hành động.”

Sau khi nghe Từ tu nghi nói xong, thái hậu thấy hoàng thượng chỉ nhìn Phùng dung hoa, không nói gì tiếp theo cho nên thái hậu vội vàng nói: “Thục tần, ngươi giải thích việc này như thế nào.”

Châu Ái Liên vội vàng bước ra giữa nội điện, quỳ xuống, nhẹ nhàng nói: “Hồi hoàng thượng, hồi thái hậu có thể cho tần thiếp xem qua những túi thơm kia có được hay không.”

Thái hậu ra lệnh: “Mang cho nàng ta xem.”

Sau khi xem xong, Châu Ái Liên nói: “Tần thiếp có thể hỏi Phùng dung hoa vài vấn đề được không.”

Hoàng thượng cảm thấy hứng thú, vội nói: “Phùng dung hoa hãy trả lời thành thật những câu hỏi của Thục tần đi.”

Châu Ái Liên tự tin nhìn Phùng dung hoa hỏi: “Ta muốn hỏi làm thế nào Phùng dung hoa biết được túi thơm này là tự tay ta thêu.”

Phùng dung hoa đáp: “Có thể Thục tần nương nương đã quên, đoạn thời gian trước, tỳ thiếp có thường xuyên đến Mai Hiên Các, túi thơm này là chính tay Thục tần nương nương tặng cho tỳ thiếp làm quà, Thục tần còn nói túi thơm này là chính tay nương nương thêu. Trong Mai Hiên Các còn có rất nhiều bức tranh thêu do chính tay nương nương thêu.”

Phùng dung hoa nhìn hoàng thượng: “Hồi hoàng thượng, hoàng thượng có thể cho người đến Mai Hiên Các thu thập thêm vật chứng. Trong Mai Hiên Các còn có những tranh thêu khác, đường thêu rất giống với đường thêu của hai túi thơm này.”

Hoàng thượng sau khi nghe Phùng dung hoa nói, lại nhìn Châu Ái Liên rồi nói: “Người đâu, đến Mai Hiên Các mang các bức tranh thêu đến Diên Thọ Cung.”

Châu Ái Liên thầm nghĩ: “Phùng dung hoa rất tốt, cứ mang hết những tranh thêu kia đến Diên Thọ Cung.”

Sau khi hạ nhân theo lệnh đến Mai Hiên Các, Châu Ái Liên nói: “Hồi hoàng thượng, khoảng thời gian một tháng trước đúng là Phùng dung hoa có thường xuyên lui tới Mai Hiên Các nhưng từ lúc thần thiếp nhập cung đến nay, chưa bao giờ tặng bất kỳ vật gì cho Bạch Mai Các Phùng dung hoa. Thêm nữa những tranh thêu ở Mai Hiên Các và những túi thơm kia đều không phải do chính thần thiếp tự tay thêu.”

Châu Ái Liên vừa nói xong, Từ tu nghi vội vàng nói: “Nếu theo như lời của Thục tần muội muội, có nghĩa là những lời của Phùng dung hoa vừa rồi là không đáng tin nhưng cũng có thể là Thục tần muội muội không nói đúng sự thật.”

Châu Ái Liên nghe Từ tu nghi nói xong, cười nghĩ thầm: “Đúng là Từ tu nghi không muốn cho ta thoát khỏi liên quan trong vụ này, nhưng rốt cuộc vì sao nàng ta lại hận ta đến như vậy. Thì ra là Từ tu nghi vẫn còn giữ trong lòng vụ việc xảy ra trong lần đầu thị tẩm của ta. Được tốt lắm Từ tu nghi, ta không tìm ngươi tính sổ thì thôi ngươi lại tự chui đầu vào rọ. Ta muốn xem lát nữa ngươi muốn giải thích như thế nào.”

Châu Ái Liên nhìn hoàng thượng hành lễ nói: “Hồi hoàng thượng, thứ nhất hoàng thượng có thể cho gọi Chưởng y của thượng y cục đến Diên Thọ Cung là có thể chứng minh ai đang nói sự thật. Thứ hai, trước khi các tú nữ nhập cung đều có các ma ma ghi chép lại danh mục mà các tú nữ mang vào trong cung, hoàng thượng có thể cho người hỏi các ma ma này sẽ biết được.”

Hoàng thượng nghiêm túc ra lệnh: “Người đâu, cho gọi Chưởng y của thượng y cục và các ma ma phụ trách các tú nữ nhập cung đến Diên Thọ Cung.”

Tác giả: Khỉ Già

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm