NgônTruyện

Trang chủ - Chuyên trang dành cho lứa tuổi Teen+

post

Đoản: Em chỉ là nữ phụ? (Part 1)

_____

Nữ chính tự truyện}

************************************

– Anh không thích trăng, mỗi lúc anh buồn, nó đều luôn tìm anh mà cười cợt…

– Anh không thích mặt trời, nó quá chói,…

– Anh thích bóng tối…

+ Vậy… em làm mặt trời của anh nhé! Anh xem, em không lạnh như mặt trăng, cũng chẳng chói như mặt trời!! Nhưng cũng đủ soi sáng và sưởi ấm cho anh đấy!

————

+ Nếu mai là ngày cuối cùng, anh sẽ làm gì?

– Nắm chặt tay em!

————

– Ngàn người làm em cười, sao em lại đi yêu 1 người làm em khóc?

+ Em không biết! Nếu em biết, chắc chắn, em đã không phải tổn thương thế này!

————

– Cô là 1 người xấu xí nhất tôi từng biết!

————

– Em là 1 người không có chí cầu tiến…

… từ sau khi nhiệm vụ hoàn thành, em liền không muốn làm gì nữa cả….

…….. suốt ngày, chỉ muốn ở cạnh 1 người… cùng nói, cùng cười, cùng vui, cùng buồn,…

… Đến lúc nhận ra… quả thực, đã quá muộn… Lún quá sâu, em căn bản không thể thaost khỏi vũng bùn này… Không thể dừng lại, cũng chẳng thể tiếp tục… Em có thể làm gì?…

– Em vô dụng lắm đúng không? Ngay cả người mình yêu, cũng không giữa được… lại chẳng thể làm gì khác…

… Dù vậy… em… có đẹp không…?…?…

————

– Ngay từ đầu, người được chọn ở bên anh ấy là tôi! Cô chỉ là đồ thừa!!

– Cô đã được ấn định, là phần không cần thiết trong cuộc đời của người đó!

– …

————

– Anh… em sai rồi… Em vốn không mạnh mẽ như em nghĩ… Em thua rồi… Tranh giành… em căn bản không đủ… Em cũng không can đảm… nhìn anh cùng người con gái khác hạnh phúc… Vậy nên… chúng ta chia tay đi…

————————¬¬————————

Chia tay… có phải là lối thoát? Hay chỉ là cái mác người ta tự gán lên để che giấu những điều không muốn tiết lộ?

Nếu từ đầu không gặp, có lẽ sẽ tốt hơn? Hay số phận này lại muốn trêu ngươi con người ta?

*****************************

Chúng tôi gặp nhau vào một buổi chiều trên phố Paris. Vì hiểu lầm nên chúng tôi đánh nhau 1 trận ra trò.

Tôi bị lạc. Mà không đúng, tôi còn chẳng hiểu tại sao mik lại ở đây nữa!!

Anh đưa tôi về, nói đúng hơn là tôi lầy lội ăn bám. Thiết nghĩ lúc đó, có chỗ ăn chỗ ngủ là ok, chuyện khác tính sau…

6 tháng tiếp theo, chúng tôi vẫn tiếp tục những cuộc khẩu chiến, quả thực không bị người ta đưa vào viện tâm thần là may rồi!

Đến tháng thứ 7, không hiểu anh ta ăn nhầm thứ gì, lại tự dưng có chút “hiền”, mà chắc là do tôi nghĩ nhiều thôi, chắc do đi làm mệt quá, hết sức chửi lộn r nên mới im ắng vậy. Thôi kệ, không quan tâm.

Anh và tôi cùng yêu thích 1 nghề, cùng với những người bạn chí cốt, chúng tôi cần mẫn “cày bừa” kiếm tiền, cùng thực hiện ước mơ.

Thiết nghĩ lúc đó, nhà họ giàu như vậy, sao khg dùng tiền đó mà lại phải cực khổ đến vậy?? “Chắc do thích chơi trội!”- Nghĩ vậy nên lại thôi…

Chúng tôi làm việc rất cực khổ, có hôm cả bọn chỉ có vỏn vẹn có 6 gói mì, chia 30. Tuy thật khó khăn, nhưng lại vô cùng ấm áp. Lần đầu tiên tôi cảm nhậ đc hơi ấm gia đình.

3 năm sau, chúng tôi thành lập cty. Anh rất giỏi, chỉ trong 3 năm, anh đã đưa cty từ 2 chữ “vô danh” trở thành 1 công ty hàng đầu thế giới. Khoảng khắc anh nhìn tôi nở nụ cười, tôi chợt phát hiện, tim mình hẫng nhịp tự lúc nào…

Cty thành lập đc 1 năm, ngày sinh nhật của tôi, anh đứng trước mọi người, nói:

“Anh không thích mặt trời, anh ghét mặt trăng… nhưng anh yêu em… Y Tuyết, là hôn thê anh nha!”

Khoảng khắc đó, tôi thật không kìm được nước mắt…

Khoảng thời gian sau đó thì quả thật không cần bàn cải, chúng tôi như hình với bóng, dù thế nào cũng không rời nhau nữa bước..

Thật sự… thật sự… rất hạnh phúc…

Nhưng hạnh phúc, có thể kéo dài bao lâu? 1 năm? 2 năm? Hay 10 năm?

Không lâu sau, anh quen 1 cô gái, đó là Lang tiểu thư, trông cô ấy thật đẹp, thật sang trọng.

Thời gian anh về nhà ngày càng ít hơn. Anh nói anh bận, phải! Anh bận! Anh rất bận! Em hiểu mà…

Rồi ngày đó cũng đến. Em thấy anh đi cùng cô gái đó… Thật sự… rất đẹp đôi…

Cô ấy nhìn thấy em. Anh liền gọi em đến chào hỏi cô ấy.

Cô ấy hỏi em là giúp việc nhà anh à. Anh chỉ im lặng…

Tôi nói phải, cô ấy liền cười lớn, gì mà hóa ra là người làm, gì mà nghèo kiết xác là đúng rồi, gì mà anh nên bố thí cho tôi một bộ đồ khác…

Anh im lặng…

Thì ra… không phải người đẹp nào… cũng đẹp nết…

Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Cô ấy hỏi, cô ấy và tôi, ai đẹp hơn. Anh liền trả lời là cô ấy… Cô ấy nói, muốn nghe anh nhận xét…

Anh quay về phía tôi, chỉ 1 câu…

“Cô là 1 người xấu xí nhất tôi từng biết!”

Rồi anh và cô ấy quay đi.

Kỳ thật… nước mắt không hiểu sao cứ tự nhiên rơi xuống…

Mẹ anh gặp tôi, sao tôi thấy bà gần đây hơi gầy…

Bà thương tôi lắm, gia đình bà cũng vậy. Những người hầu trong nhà cũng thương tôi nữa… 4 năm 4 chữ : “Phong thiếu phu nhân”… Kết thúc tất cả….

Bà nói anh vẫn yêu tôi, đừng có suy nghĩ gì bậy bạ.

Bà nói dù cho anh có cưới ai khác đi nữa, người anh yêu vẫn là tôi…

Không hiểu sao, tôi thấy bà buồn lạ thường… Còn tôi… một chút cảm xúc cũng không…

—–

Mọi người vẫn không có gì thay đổi, nhưng tôi thì có…

Khoảng 1 năm trước, trong lúc làm vườn, tôi vô ý trượt chân ngã từ trên cây xuống, đầu va đập mạnh… Thật may… vì chỉ có 1 người ở đó… A lan, một người bạn, một cấp dưới vô cùng trung thành với tôi. Tôi yêu cầu cậu ta giữ bí mật, vì tôi vốn không sao, cũng không muốn mọi người lo lắng, cậu ta miễn cưỡng gật đầu.

Tôi nhớ lại tất cả… Tôi khg đến Paris để du lịch, tôi gặp anh cũng không phải tình cờ… Tất cả, đều đã được sắp đặt. Một cách hoàn hảo, tổi trở thành một con tốt trên bàn cờ đó…

—-

1 tháng sau, tôi nhận được 1 lời nhắn. Là của người đã đưa tôi đến đây.

Tôi một mình đến gặp, là 1 căn nhà hoang gần bờ biển, nơi tôi thường tựa đầu vào vai anh, ngắm hoàng hôn thật lãng mạn…

Người đó ăn mặc thật là, một màu đen từ đầu đến cuối, trông cứ như 1 vị tế ti ấy!!

Người này nói gì thật khó hiểu…

Ông ta nói, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành từ lâu, đẫ đến lúc phải rời đi.

Ông ta nói, ng được anh yêu thương nhất chính là cô gái đó.

Ông ta nói, tôi đã được ấn định, là 1 phần không cần thiết trong cuộc đời anh!

Ông ta nói, cách đây 1 năm, ông ta đẫ đến bắt tôi đi. Là tôi ngoan cố, ông ta phải giết tôi để xác lập lại trật tự…

Thật tàn ác… ông ta không nương tay chút nào… không thể đỡ hay bỏ chạy… chớp mắt, tôi nằm trên 1 vũng máu lớn… Là máu của tôi…

Đau… Cả cơ thể không thể cử động nổi… nhưng… tim lại đau hơn cả…

Căn nhà hoang này… căn bản không ai để ý tới… anh cũng vậy…

….

Tệ thật… máu cũng đã khô lại rồi, cả cơ thể không còn chút cảm giác gì… Vẫn không một ai tới…

—–

– Vào đó xem thử! Mau tản ra tìm…

– …

– Nguyệt nhi! Nguyệt nhi…

// Nguyệt nhi? Gọi tôi sao?… //

– Nguyệt nhi!! Em sao thế này!!!

// Sao lại đông vậy chứ??//

Tôi vẫn còn nhớ rõ, họ hình như đã khóc… họ nói gì đó…

1 người đưa tay toan đỡ tôi dậy.

Tôi nói đừng. Nếu không tôi sẽ chết…

Thì ra là A Lan và những người khác… Có cả Đại Vũ, người anh yêu thương tôi nhất…

Anh ấy trấn an tôi, nói rằng tôi sẽ không sao… Bảo tôi cứ ở yên, anh sẽ giúp tôi…

Vẫn cảm giác gia đình đó… thật ấm áp…

” A Vũ… – Em là 1 người không có chí cầu tiến… phải không?…

… Từ sau khi nhiệm vụ hoàn thành, em liền không muốn làm gì nữa cả….

…….. suốt ngày, chỉ muốn ở cạnh 1 người… cùng nói, cùng cười, cùng vui, cùng buồn,…”

Anh mắng tôi ngốc, anh nói tôi đừng có suy nghĩ ngốc nghếch…

Nhưng tôi vốn ngoan cố…

“… Đến lúc nhận ra… quả thực, đã quá muộn… Lún quá sâu, em căn bản không thể thaost khỏi vũng bùn này… Không thể dừng lại, cũng chẳng thể tiếp tục… Em có thể làm gì?…

– Em vô dụng lắm đúng không? Ngay cả người mình yêu, cũng không giữa được… lại chẳng thể làm gì khác…

………. Dù vậy… em… có đẹp không…?…?…”

“Có! Đẹp! Em thật sự rất đẹp! Em gái anh là đẹp nhất!!”

Câu trả lời đó… tự nhiên nước mắt không kiềm được cứ mãi tròa ra… Giá như… người nói câu này… là anh… thì tốt biết mấy…

Hoàng hôn… Tôi gọi mọi người.

“Mọi người xem… hoàng hôn thật đẹp… Đại Vũ… mặt trời lức hoàng hôn… có phải rất giống em không…?…?… Lóe lên thật hoàng mỹ… rồi vụt tắt…”

Anh lại mắng tôi rồi, trước giờ anh chưa từng mắng tôi…

Khoẳng khắc, anh đưa tay lau nước mắt. Chút sức lực cuối cùng, tôi lai thẳng xuống biển… Anh cố giữ tôi lại, nhưng không được rồi, đây là tầng 2 đấy!!

Đến tận lúc tôi rơi ùm

xuống dòng biển lạnh, lúc nước biển ôm lấy tôi, tôi mới phát hiện, thì ra, lúc sáng nay, tôi mặc một váy màu trắng, vậy là cứ tưởng là màu đỏ cả chứ… Là bộ váy anh tặng tôi vào sinh nhật tôi cách đây 1 năm… nhưng hình như… hôm nay… cũng là sinh nhật của tôi…

Thật đau… nước biển vừa mặn… lại vừa lạnh…

“Phong… chỉ lần này nữa thôi… xin hãy cho em… được yêu anh lần cuối… Nếu có kiếp sau… em nhất định… sẽ không yêu anh nữa…”

“Có thể em chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong cuộc đời anh. Nhưng anh là cả cuộc sống của em… Hãy hạnh phúc… anh nhé… Em yêu anh”

——————————-

…continue…

Trang chủ – Chuyên trang dành cho lứa tuổi Teen+

Teen1s – Chuyên trang dành cho lứa tuổi Teen+

Tác giả: Nguyễn Linh

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất