NgắnTruyện

Tình Yêu Vương Giả

post

Image result for ngôn tình

Mở đầu:

An Kì : học sinh lớp 11, sở  thích là đọc sách, thích nhất là không bị quấy rầy tự say đắm trong thế giới sách , được mọi người đặt biệt danh là ” mọt sách lớp 11a “.

Lạc Hải : học cùng  lớp với An Kì, là một play boy chính hiệu , đẹp trai, gợi cảm nổi tiếng trong trường. không thích học chỉ thích chơi và bày trò quậy phá bạn học lẫn giáo viên, được mệnh danh là ” đại ma vương”. ( Ưu : tại sao không phải là ” đại ma đầu ‘ mà là ” đại ma vương ” . Hải :* xắn tay áo * giờ muốn sao, đứa nào viết * cầm chổi*. Ưu : hì mặt ngơ ngác * xách dép chạy* ).

Hai người họ hai cực trái dấu nhau, như thế nào khi họ chạm vào nhau, họ có hút lại hay tách ra ra mãi mãi…..

Chương 1 :

” Câu chuyện này hay quá ”  An Kì mang vẻ mặt vui vẻ, thỏa mãn khi vừa xem xong một quyển sách hay. Đối với An Kì niềm vui lớn nhất chính là đọc sách say đắm trong thế giới đầy màu sắc ngôn tình. Trong đầu An Kì vừa lóe lên suy nghĩ ” đến thư viện mượn một cuốn nữa” nghĩ là làm, khi An Kì vừa đứng lên định đi thư viện, bỗng có một giọng nói vang lên từ phía sau :

– ” Hello, An Kì ! ” Giọng nói trầm khàn vang lên làm toàn thân An Kì trở nên cứng ngắc. Mọi cảm xúc theo đó điều biến động, ý định đi mượn sách từ thư viện cũng biến mất. An Ki hóa đá tại chỗ cho đến khi Lạc Hải di chuyển đến.

” Váy dài quá mau cắt ngắn bớt đi ” Lạc Hải nói với vẻ mặt gian gian và nhìn chầm chầm vào váy An Kì. Bàn tay không an phận của Lạc Hải cố ý kéo váy An Kì và thốt lên :

” Ối ! Màu trắng à” ( Ưu: biến thái, anh không biết nam nữ thụ thụ bất tương thân à. Hải * khói bốc đầu* ai viết. Ưu : *ngơ ngác cười * hì tui chứ ai. Hải : *dép phang tới*. Ưu : * a đau*. Kì : đáng đời ). Làm cho mặt An Kì đỏ rần lên, chỉnh lại váy và di chuyển cách xa Lạc Hải.

Và dùng hết sức để nói ” Không ! Tớ tuyệt đối không làm thế ” An Kì nói với vẻ mặt cứng rắn nhưng giọng nói rung rung đã tố cáo ngược lại chứng tỏ An Kì đang rất lo sợ ( Ưu: * khiều khiều* chị lo gì vậy. Kì:* liếc xéo* nhiều chuyện. Ưu: *rưng rưng*).

Lạc Hải nói với vẻ trêu đùa ” cậu quê mùa quá, nữ sinh thời hiện đại đâu ai mặc váy dài giống cậu ” khi nói xong còn cố ý huýt gió làm như đó là điều tất nhiên.

An Kì sẽ không sợ hãi nếu như Lạc Hải không nói câu tiếp theo :

” Không muốn bị mọi người biết bản tính thật sự của cậu, thì ngoan ngoãn mà nghe lời tớ ” Lạc Hải nói nhỏ vào tai An Kì, trong khi đó mặt An Kì càng ngày càng cứng ngắc.

Trong đầu An Kì vang lên hồi chuông báo hiệu sự nguy hiểm ” cậu ta ! Cậu ta biết bí mật của mình làm sao, mình phải làm sao bây giờ….”

Hồi ức An Kì—–

Đó là chuyện rất lâu trước đó. Do tạp chí mà An Kì rất thích phát hành, nên đến nhà sách quen để mua và bi kịch cũng bắt đầu từ đó mà ra.

” Nhà sách Cách Điền ” An Kì nhìn quanh thấy không ai, dùng vận tốc ánh sáng bước nhanh vào nhà sách.

Mắt đảo liên tục và vô cùng phấn khởi khi thấy quyển sách mình thích ngay trước mắt.

Làm ra vẻ không có chuyện gì nhưng thật sự đang rất hồi hộp, lo lắng tay cũng đổ mồ hôi.

An Kì cầm quyển sách tới quầy tính tiền đang định mở ví trả tiền, thì có một giọng nói phát ra làm An Kì đứng hình ngay tại chỗ :

” Ối ! Thì ra cậu cũng coi loại sách này à “. Lạc Hải làm ra vẻ ngạc nhiên, và nhìn An Kì từ trên xuống dưới, còn cố ý đọc tên sách ” Tình Yêu Thiên Quốc Kì 8 ” ( Ưu : hắc hắc H+ ).

Và cố ý lật ra đọc miệng tấm tắt khen hay, làm cho An Kì ngày càng bối rối, không hiểu chuyện gì cho đến khi :

” Sao cậu, lại làm thêm ở đây ” An Kì sợ sệt hỏi một cách ngô nghê, lo lắng khi bị người khác bắt gặp.

” Tớ phải báo cáo với cậu sao ? ” Lạc Hải làm mặt hình sự , hỏi ngược lại An Kì.

” Tháng trước rõ ràng…. rõ ràng là người khác mà ” An Kì nói nhanh không suy nghĩ , đến khi nghĩ lại thì sợ rung rung mặt cắt không giọt máu.

Lạc Hải định chọc cho vui, không ngờ An Kì làm quá nên thuận theo, chọc An Kì sợ mất mặt. ” Tớ không ngờ trông cậu như mọt sách vậy mà lại đi coi tạp chí H+, quả nhiên không nên nhìn bề ngoài “.

An Kì rung rung biện bạch  “người ta mua, đâu phải vì nội dung “.

Lạc hải làm ra vẻ không tin ” đừng hòng lừa tớ, cậu đã bị bắt quả tang”  nói tới đó Lạc Hải làm vẻ ta đây biết hết rồi.

Còn An Kì thì không suy nghĩ được gì chỉ rưng rưng nói ” Xin cậu ! Đừng nói với ai chuyện này “. Lúc này An Kì chỉ muốn Lạc Hải đừng tiếp tục tra hỏi nữa.

Lạc Hải giả vờ suy nghĩ hồi rồi nói ” nếu vậy, sau này cậu phải nghe lời tớ, tớ là chủ nhân của cậu, cậu làm tùy tùng của tớ nghe theo mọi sự sắp xếp của tớ được không ? Nếu cậu không nghe thì, tớ đi nói với mọi người trong lớp. Sao được không ? “Lạc Hải tạo sức ép cho An Kì.

Không kịp suy nghĩ chỉ nghe được câu nói ” với mọi người trong lớp ” làm An Kì lo lắng gật đầu vô điều kiện.

Kết thúc hồi ức.

Chương 2 :

Kể từ ngày hôm đó, An Kì chính thức bước vào thời kì gian khổ khi làm tùy tùng của tên đại ma vương đáng ghét này.

” Á ! Váy bay lên rồi ” An Kì thầm hét trong lòng  và thầm quyền rủa 18 đời tổ tông của tên đại ma vương.

Ấm ức nghĩ ” chỉ tại tên đại ma vương đáng ghét đó biết bí mật của mình và bắt mình làm tùy tùng. Hừ, đừng để mình biết bí mật gì của tên đại ma vương đó nếu không… mình chỉnh tên đó đến kêu cha gọi mẹ ” .

” Giờ làm sao đây, váy ngắn quá di chuyển sẽ bị thấy hết ” An Kì vừa bực mình vừa lo lắng nghĩ.

Bỗng tiếng chuông di động reo lên, làm An Kì giật cả mình, tay nắm váy, tay lục điện thoại mới bắt lên chưa kịp tiếng thì một giọng nói thô lỗ pha chút nóng giận từ phía bên kia hét lên :

” Lâu quá ! Cậu làm gì vậy ? Sao còn chưa tới ” Lạc Hải đang ở nhà sách sốt ruột khi không thấy An Kì tới, nên giọng điệu có vẻ tức giận, không kém phần thô lỗ.

An Kì đợi giọng nói có phần khủng bố kết thúc mới từ từ nói ” tớ đang ở cầu thang trạm điện ngầm. Tớ di chuyển không được ” .

Lạc Hải nghe vậy có phần lo lắng hỏi ” Sao vậy ? Cậu gặp chuyện gì ?  Nói cho tớ nghe. ”

An Kì nói lí nhí : ” tại …. tại, cậu bảo cắt váy ngắn, nên tớ không thể đi chuyển được. ”

Lac Hải nghe xong có phần buồn cười ” cậu có làm quá không ? Váy ngắn là chuyện bình thường. Thôi được rồi, cậu ở đó đợi tớ đi “. Lạc Hải cúp máy.

An Kì đứng ngẩn không hiểu tại sao, cho tới khi Lạc Hải tới.

Lạc Hải thấy dáng vẻ khoa trương mà An Kì thể hiện thì cười không thể nhịn được ” ha… ha… ha.. cậu nực cười quá, có khoa trương quá đến nỗi không dám bước không ? ”

An Kì vừa thẹn vừa ngạc mà liếc Lạc Hải ” đồ quỷ ! Còn đứng đó cười à “.  An Kì làm mặt giận quay đi không thèm nhìn Lạc Hải.

Lạc Hải tưởng An Kì giận thật nên không chọc nữa, cởi áo khoát, bước lại gần An Kì và khoát lên. Làm An Kì ngạc nhiên nghĩ ” không lẽ cậu ấy tới cứu mình vì biết mình không làm được gì nên tới giúp sao. Áo cậu ấy rộng quá, có thể che lại hết rồi ” .

Lạc Hải thấy được rồi nên đẩy An Kì đi nhanh miệng không ngừng nói ” được rồi, đi nhanh lên. Tớ lấy cớ đi tolet mà chuồn ra đấy, không về bị phát hiện là mệt à “.

Nhà sách Cách Điền :

Lạc Hải kéo An Kì tới kệ sách và phân công ” tớ ghét xếp sách lắm. Cậu xếp đi đây là nhiệm vụ tớ giao ” .

Một tiếng sau ” Phù ! Xong rồi ” An Kì quệt mồ hôi, nói trong vui vẻ.

Ông chủ nhà sách thấy An Kì làm rất gọn gàng nên rất hài lòng, bèn cầm theo lo nước ngọt tới ” nè ! Em cực quá “, An Kì vui vẻ nhận lấy.

Thấy vậy ông chủ bảo ” em không phải nhân viên mà phiền em “, An Kì vui vẻ đáp lời ” không ạ… tại em thích làm mà “.

Ông chủ tò mò hỏi nhỏ An Kì ” em có phải bạn gái Lạc Hải không ? “, An Kì sững người trong chốc lát và nói ” sao có thể chứ “.

Ông chủ làm ra vẻ sáng tỏ, cười hì hì nói ” Nói cũng đúng, em với thằng nhóc đó không cùng loại người. Em trong sáng hơn thằng nhóc đó gấp ngàn lần “.

Lạc Hải quan sát thấy An Kì nói chuyên vui vẻ với ông chủ, bèn bực bội nói ” Ông chủ ! Lớn tuổi rồi còn quen với học sinh cấp 3, coi chừng bị cảnh sát bắt đấy .”

Ông chủ đang nói chuyện vui vẻ, thì nghe giọng không được vui của Lạc Hải bèn nói lớn ” Thằng nhóc kia ! Cẩn thận tôi cho cô bé này thế chỗ cậu đấy ! “.

Lạc Hải nói với vẻ chắc như đinh đóng cột ” Ông chủ tỉnh mộng đi, vì An Kì là của tôi “. An Kì nghe Lạc Hải nói vậy thì giật mình, ngạc nhiên.

Lạc Hải nhìn An Kì và suy nghĩ ” Nhìn cậu ta như vậy mà cũng có người theo, thật không thể lơ là đàn ông trung niên ” .

Lạc Hải kéo An Kì tới góc khuất và làm ra vẻ thần bí đưa cho An Kì một thứ ” nè, tạp chí cậu thích ra lò rồi nè ” An Kì nhìn hình bì trên sách làm cho An Kì xém chảy máu mũi, An Kì đẩy sách trả là cho Lạc Hải.

An Kì đỏ mặt ” đâu phải chỉ có H mới tốt nhất đâu tới chỉ thích tạp chí đó thôi “.

An Kì trả lại làm cho Lạc Hải ngạc nhiên nói ” sao cơ, trong đó có tác phẩm cậu thích mà ” bỗng Lạc Hải nghi ngờ hỏi ” không lẽ là tạp chí cực H à “.

An Kì đỏ mặt hét lớn ” không phải vậy “, An Kì muốn Lạc Hải không lập lại đề tài đó nữa nên làm mặt giận quay đi ” không thèm nói với cậu nữa “.

Nhưng Lạc Hải nào dễ dàng buông tha cho An Kì ” đấy là nguyện vọng của cậu à ! Tớ rất muốn biết ” Lạc Hải chồm tới gần An Kì ” hãy thành thật, nói cho tới biết thật ra cậu thích coi loại sách đó chứ gì? “.

An Kì nhìn Lạc Hải chầm chầm mặt bắt đầu đỏ lên lắp bắp nói ” tại sao cậu muốn biết … tớ…. chuyện này… ” An Kì càng ngày càng quẩn bách không cách nào thoát khỏi Lạc Hải.

Lạc Hải thấy An Kì vậy cũng không muốn ép ” loại người như cậu nghĩ gì, tớ điều biết tất cả ? “. An Kì nghe Lạc Hải nói vậy cũng thành thật mà trả lời ”  nếu nói tớ không hứng thú với con trai  thì cũng quá giả dối. Nhưng bên cạnh cậu có bạn gái, sao phải hỏi tớ. Khi cậu hỏi họ chắc chắn sẽ có câu trả lời mà “.

Lạc Hải cười mỉa mai ” họ ư ? Dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết họ đang nghĩ gì, đâu cần phải hỏi ” An Kì thấy Lạc Hải tỏ thái độ vậy cũng âm thầm đau lòng, trong suy nghĩ của An Kì  ” thật ra, biết cậu ta cố ý đùa mình, nhưng mình luôn chờ đợi. Vì trước giờ, mình đều âm thầm thích cậu ta.. “. ( Ưu : tình yêu đau khổ )

Chương 3 :

7:00 pm, 12/4. Trung tâm thương mại :

Lạc Hải đi phía trước An Kì đột nhiên lên tiếng ” Này, An Kì. Chúng ta đi bơi nha ! ” .

An Kì đi phía sau, đang nhìn Lạc Hải. Hôm nay, Lạc Hải mặc áo sơmi với quần kaki nhìn mới đẹp làm sao, nghe Lạc Hải nói vậy thì đứng lại sững người, thắc mắc ” sao hôm nay, cậu không cần đến nhà sách làm thêm à ?”.

Lạc Hải quay lại nhìn trực tiếp An Kì ” Tại sao ? Ngày nghỉ tớ còn phải đi làm ” An Kì nghe Lạc Hải hỏi ngược lại thì chỉ nghĩ ” giống thường ngày đến nhà sách giúp Lạc Hải sắp xếp sách, không nghĩ là phải đi bơi “.

An Kì nhìn Lạc Hải xong lại nhìn xuống đất lí nhí nói ” tớ không có mang đồ bơi, thì làm sao mà đi hay là về đi ” .

Lạc Hải nghe An Kì lí nhí nữa ngày mới hiểu được, giống như có phép thuật Lạc Hải chìa túi giấy nhỏ cho An Kì . An Kì nghi ngờ không biết là gì, Lạc Hải chỉ bỏ lại câu ” cậu mặc cái này “, An Kì không nghĩ cũng biết là cái gì, bỗng chốc mặt đỏ lựng nhìn giống tôm luộc.

Hồ bơi Táo Xanh :

Lạc Hải cảm giác bực mình nhìn chầm chầm phía sau chậu cây, khói muốn bốc khỏi đầu chỉ thiếu chút nữa là đem người trốn sau chậu cây đánh một trận .

Lạc Hải gầm nhẹ ” cậu mau ra đây nào “. An Kì làm vẻ cảm tử quân có chết cũng không buông, cúi gầm mặt xuống lầu bầu ” không muốn” .

Lạc Hải cảm giác mình sắp nổi điên nhưng cố gắng áp chế nói với giọng nhẹ nhàng như dụ dỗ ” cậu mặc có kì cục đâu. Nếu cậu không ra mọi người sẽ chú ý. Họ mà tập trung lại là.. chà… chà..  phiền phức đó “.

An Kì cố gắng lơ đi Lạc Hải ” tớ không bị cậu lừa đâu ! ”  , An Kì chỉ có suy nghĩ ” làm sau thu mình lại nhỏ nhất, để không ai để ý tới. Cảm giác mặc bikini này chỉ có vài cọng dây, nếu không cẩn thận có thể bị lộ “.

Lạc Hải thấy An Kì đang thất thần, nên nhanh tay kéo An Kì ra khỏi chậu cây. Đang chìm trong suy nghĩ, An Kì cảm thấy mình đang di chuyển ra khỏi chỗ trốn và cảm giác quanh mình đang quấn chậc trong khăn tắm lớn.

An Kì chỉ kịp lí nhí nói cảm ơn, thì cảm giác ngực mình đang bị ai sờ mó. An Kì nhìn chầm chầm bàn tay Lạc Hải đang đặt trên ngực, mặt bỗng chốc nóng rang và hét lên ” cậu biến thái à “.

Lạc Hải vẻ mặt cực kì vô tội, nhìn tay mình trên ngực An Kì còn làm vẻ bình thản bảo ” Cũng lớn chứ, cứ tưởng của cậu là cup A nhưng hình như tớ sai lầm nhìn vầy chắc cup C “.

Chương 4 :

Trong lúc đang tranh luận, An Kì nhìn thấy một nhóm người đang tiến lại gần, trong đó có một người đang tiến lại gần Lạc Hải

– Ơ, Lạc Hải ! Năm nay không làm việc ở đây à ? Tớ tưởng cậu ở đây, cứ 2-3 hôm là tớ đến một lần. San San nũng nịu nói, và liếc xéo An Kì giọng ganh ghét bảo :

–  Cô gái này là ai ?

Lạc Hải không quan tâm tới vẻ mặt San San chỉ đáp lại câu rồi kéo An Kì đi ” bạn cùng lớp “.

Lạc Hải ấn An Kì ngồi xuống bàn cạnh hồ, rồi bảo chờ để Lạc Hải đi lấy nước uống. San San thấy Lac Hải vừa đi, bèn bước gần lại ngồi đối diện, thái độ thay đổi vẻ mặt khinh khỉnh :

– Tớ khuyên cậu tốt nhất đừng mơ mộng, vì Lạc Hải không phải là loại người luôn ở bên một cô gái.

An Kì vẻ mặt cứng ngắc, tiêu hóa hết câu nói của San San và ngầm hiểu San San nói gì :

– Ờ ! Cậu yên tâm, tớ không nghĩ vậy đâu.

San San vui vẻ gật đầu, đi mất. Lạc Hải tới gần hỏi

– Nè hai người lén lút nói gì vậy ?

San San giả thần bí thì thầm ” bí mật “. Trong lúc đó một nhóm con gái khác quay quanh Lạc Hải bắt chuyện, An Kì ngồi ngẩn ra nhìn thầm nghĩ  ” Lạc Hải thật sự là thỏi nam châm hút các cô gái, ai cũng vây xung quanh cậu ấy ” trong lúc suy nghĩ An Kì không phát hiện có hai người đang thầm quang sát mình.

–  Này cô bé, em là bạn Lạc Hải à, bọn anh là bạn câu ấy.

Giọng nói cất lên bất ngờ làm An Kì giật mình quay lại thấy trước mặt hai là hai người con trai lạ

– Xin  chào mấy anh.

Thấy An Kì nói chuyện không tỏ vẻ kiêu căng, nên một người con trai bảo :

– Cậu ấy có quan hệ phức tạp với bọn con gái, lạnh lùng để cậu ở 1 bên, vui vẻ với cô gái khác, cậu rất không vui nhỉ ?

An Kì sợ bị hiểu lầm nên vội giải thích :

– Không sao vì bọn tớ đâu phải đang hẹn hò.

Hai người con trai thấy vậy bèn rủ An Kì đi dạo qua khu hồ khác. An Kì không nghĩ ngợi gì, không nghĩ họ là người xấu nên gật đầu đồng ý.

Khi Lạc Hải trở về thì không thấy An Kì, lòng bắt đầu nổi nóng. Lạc Hải thấy San San ngồi ở băng ghế khác đang cười bí hiểm, một cảm giác lo lắng tràn vào lòng Lạc Hải. Lạc Hải bước nhanh về phía San San hỏi giọng gầm gừ :

– San San cô biết cậu ấy đi đâu không ?

San San làm vẻ vô tội ” không biết” , Lạc Hải định chạy đi tìm, thì San San bảo :

– Bỏ mặt cậu ấy nhé ! Đi chơi với tớ là được rồi, vì cậu ấy cũng đang vui vẻ đấy thôi.

Lạc Hải biết rõ là San San đang ám chỉ điều gì, giọng đã tức giận nhưng cố kìm nén, San San nhìn mặt Lạc Hải sắp chuyển sang đen nếu không nói có thể là có chuyện, bèn ra vẻ tốt bụng nhắc

– Cậu ấy vừa đi vui vẻ với một vài con trai, chỗ cũ mà cậu thường tới.

Lạc Hải biết chỗ cũ là chỗ nào, bèn chạy nhanh sợ không kịp.

—–

An Kì thắc mắc ” tại sao lại dẫn mình tới nhà kho”, hai người con trai quay lại vẻ mặt thể hiện vẻ thèm muốn :

– Hôm nay hãy vui vẻ với bọn tớ nhé ?

Lạc Hải vừa tới nơi, nghe được câu nói đó, giận sôi máu bèn lao vào đánh nhau. Bảo vệ khu hồ bơi vừa tới nơi đã thấy hai bên đánh nhau kịch liệt, bèn can ra phạt cảnh cáo không cho vào hồ bơi nữa.

An Kì ra vẻ biết lỗi đi phía sau Lạc Hải. Lạc Hải nóng giận quát vào mặt An Kì .

– Tại sao cậu ngốc vậy ? Không ý thức được nguy hiểm à.

An Kì biết sai nhưng không dám cãi lại chỉ biết im lặng.  Lạc Hải thấy An Kì không trả lời bèn thổ lộ:

– Tớ thật sự thích cậu, nên mới làm nhiều trò như vậy. Nếu cậu thích tớ thì hãy coi tớ là quyển sách mà coi nghiêm túc nhá.

An Kì nghe Lạc Hải nói xong, vẫn không cử động, một lúc sao nước mắt An Kì tuôn như mưa và gật đầu đồng ý.

—— HOÀN —–

Nguồn: Vong Ưu Tình

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm