NgônTruyện

#Tiểu_Hổ_à, #Đại_Hổ_yêu_Tiểu_Hổ_nhiều_lắm !...

post

#Tiểu_Hổ_à, #Đại_Hổ_yêu_Tiểu_Hổ_nhiều_lắm !

Chương 9

Tám giờ sáng, tại nhà cô, có những đứa trẻ đang chăm chú làm bài tập. Chúng rất muốn hoàn thành đống bài tập này để đi chơi. Bởi thứ đã thu hút chúng là cái hồ bơi nhà cô. Ngồi được khoảng gần nửa tiếng, có một chiếc ghế được xê dịch. Cô bé ngồi trên chiếc ghế ấy khoe:

– Xong rồi, đi chơi đây.

– Tiểu Yến từ từ. Đợi với!

– Không. hê hê

Sắp xếp sách vở ngay ngắn, cô bé chạy lại chỗ cô hỏi:

– Song Song, cậu đang làm gì đấy?

– Cậu muốn bơi không? Mình cho mượn đồ bơi nè._Cô đánh trống lảng nói với Tiểu Yến.

– Thật hả? Cảm ơn cậu.

– Ừ, không có gì.

– Cậu bơi cùng mình nha?_Tiểu Yến nghiêng đầu hỏi cô.

– Hả? À, ừ.

Nói rồi, cô kéo Tiểu Yến vào nhà, lấy ra hai bộ đồ bơi nhỏ nhắn. Trước khi đi, cô còn kéo thêm cả anh ra ngoài bơi cùng.

– Tiểu Yến, cậu biết bơi không?

Tiểu Yến vui vẻ trả lời:

– Có. Bơi cũng tàm tạm.

– Ừ.

– Tớ bơi trước đây!

Nhìn Tiểu Yến bơi, cô trầm trồ khen ngợi. Bơi được hai vòng thì Tiểu Yến lên. Môt lúc sau, tất cả đều làm xong bài tập. Cô nhờ chị Nhi dẫn các bạn đi thay đồ. Đa phần bọn nhóc đều biết bơi, chỉ có hai nhóc là không biết, đành nhờ anh giúp. Cái bể bơi này không sâu mấy, nó cao đến bụng anh. Nhìn tụi nhóc bơi anh cũng khá là ngạc nhiên vì chúng mới bốn tuổi mà bơi được như thế. Bỗng ánh mắt của anh bắt gặp được cô. Trông cô có vẻ không được vui. Anh lại gần hỏi:

– Sao vậy Mèo?

– Dạ? À, không có gì đâu ạ. Anh cứ bơi đi._Cô cười cười trả lời anh.

– Mèo không bơi à?

– Anh hay thật. Mèo thì làm sao mà bơi được._Cô nhăn mặt nói với anh.

Anh cười, rồi kéo cô xuống. Cô hốt hoảng vùng vẫy nhưng không kịp. Cứ nghĩ cô biết bơi nên anh bỏ tay ra. Cô không kêu cứu, chỉ cố gắng vùng vẫy để có thể nổi được nhưng sau mỗi phút, cô đều chìm đi một chút. Và rồi chìm hẳn. Anh đứng sững lại nhìn cô. Vội hụp xuống “vớt” cô lên. Đặt cô lên bờ, anh lay cô, gọi cô nhưng vẫn không thấy trả lời.

Thấy đằng bên kia hồ bơi ồn ào, cậu và tụi nhỏ bơi lại xem. Cùng lúc đó, chị Nhi đi ra, thấy cô chủ nhỏ đang nằm bất tỉnh, đầu tóc ướt sũng, chị vội vàng chạy đến bế cô chủ vào nhà rồi gọi bác sĩ. Anh hỏi chị:

– Song Song bị sao vậy chị?

– À, à… C… cô… cô chủ không sao đâu. Cậu đừng lo.

Vài phút sau, bác sĩ đến khám cho cô. Chị Nhi gọi điện cho gia đình của tụi nhỏ để đưa chúng về. Ở trong phòng khám cho cô xong, bác sĩ ra ngoài nói với chị Nhi:

– Cô bé không sao đâu, chỉ là hoảng sợ nên ngất đi thôi. Cô đừng lo quá.

– Khi nào thì cô chủ tỉnh lại?

– Khoảng mấy tiếng nữa.

Nói rồi, ông bác sĩ cất dụng cụ rồi về. Chị Nhi vào phòng cô, lau mồ hôi cho cô, đắp chăn cho cô rồi đi ra ngoài. Anh giữ chị lại hỏi:

– Chị Nhi, rốt cuộc thì Song Song bị cái gì vậy?

Chị Nhi thở dài, ngồi xuống giải thích cho anh nghe:

– Cô chủ không thể bơi. Cô chủ bị vậy là vào năm ngoái, chính xác là mùa đông năm ngoái. Ngày hôm đó là sinh nhật của bà chủ. Vì muốn bà vui nên cô muốn tặng bà một món quà. Và phải là do tay cô làm thì cô mới chịu. Cả buổi sáng hôm đó, cô ngồi gấp rất nhiều bông hoa, chúng rất đẹp nhưng cô lại không thích, sợ nó không làm bà chủ vui. Lúc đó, tôi cũng đi theo cô chủ, cô chủ đi ra ngoài bờ sông. Ngoài đó có rất nhiều hoa đẹp, cô rất thích. Thế là cô chủ bảo tôi cùng hái giúp cô. Tôi và cô chủ mỗi người một bên. Vì mải chọn những bông hoa đẹp nhất mà cô chủ bị trượt chân, ngã xuống sông. Cô chủ thật lạ, cô không hề kêu cứu, chỉ đợi đến khi tôi quay lại mới thấy cô đang vùng vẫy trên mặt nước. Cũng may, cô chỉ bị ngã gần bờ nên tôi kéo lên được. Nhưng mà trước khi tôi chạy đến thì cô chủ đã ngất đi rồi. Lúc bác sĩ khám xong, ông ta nói cô chủ sẽ không thể bơi được nữa và…

Đến đây, chị Nhi bắt đầu khóc, nước mắt rơi lã chã. Chị cúi mặt xuống, nắm chặt chiếc tạp dề đang mặc. Anh thì lo lắng, hỏi:

– Rồi sao nữa?

– Và… và… cô chủ có khả năng sẽ bị mất trí nhớ. Ngày hôm sau, khi cô chủ tỉnh lại, mọi thứ vẫn bình thường. Cô không sao, không bị mất trí nhớ. Nhưng, cậu biết không? Từ ngày hôm đó, có vài ngày, nửa đêm cô chủ khóc, khóc rất to. Ông bà chủ thì chẳng mấy khi ở nhà nên không biết. Tôi rất muốn nói cho họ nghe nhưng mà… huhuhu_Nói đến đây, chị bật khóc thành tiếng, cố kìm lại để nói tiếp.-… cô chủ, cô ấy rất quan tâm họ. Cô chỉ mỉm cười nhẹ nói là:”Chị giữ bí mật này nhé!”. Tôi… tôi thật sự rất thương cô chủ nhưng chẳng làm được gì cả. Tôi thật vô dụng.

Chị đứng dậy, tiến đến giường cô, ngồi xuống, vuốt ve mái tóc của cô, khẽ nói:

– Cô chủ đã lớn thật rồi!

_hết chương 9_

Link :

http://teen1s.vn/tieu-ho-a-dai-ho-yeu-tieu-ho-nhieu-lam-9.html

Tác giả: Uesugi Chiharu

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất