NgắnTruyện

Thời gian dừng lại trong mắt anh

post

Kết quả hình ảnh cho ngôn tình hiện đại

【 01】

Lúc Tống Chỉ về nhà đã là 11 giờ rưỡi tối, mang theo một chút mùi rượu sải bước vào nhà, thuận tay cởi áo khoác treo lên giá, sau đó ngã đầu ra ngủ.

Chúc Thiên cảm thấy một bên nệm hơi hơi lún xuống thì tỉnh lại, trợn mắt nhìn Tống Chỉ mới trở về thì đã vào thẳng giường ngủ, nhịn không được lấy tay đẩy đẩy anh một phen, thấp giọng nói:

– “Dậy đi, tắm rửa đã, mùi rượu nồng quá!”

Tống Chỉ không kiên nhẫn xoay người, lầu bầu đáp:

– “Rất mệt mỏi, ngày mai tắm.”

Chúc Thiên nghe thấy mùi rượu nặng nề khó ngửi trong không khí, nhíu mày nói:

– “Tốt xấu gì cũng cởi áo lót ra chứ?”

Tống Chỉ không để ý đến cô, rất nhanh chỉ còn lại tiếng ngáy trầm thấp.

Ngày hôm sau là cuối tuần, Chúc Thiên dậy rất sớm, nhìn thấy Tống Chỉ vẫn còn ngủ, cô nhẹ tay nhẹ chân cởi nút thắt áo lót trên người anh, sau đó giúp anh cởi áo lót ra. Tống Chỉ giật mình, vẫn còn buồn ngủ híp mắt hỏi cô:

– “Em làm gì vậy?”

Chúc Thiên một bên vừa cởi quần áo anh một bên đáp:

– “Giặt quần áo.”

Tống Chỉ phối hợp một chút, tùy ý để cô lột sạch quần áo trên người, than thở vài câu rồi lại xoay người ra ngủ. Trước khi nhắm mắt hình như anh nhớ ra thứ gì đó, cất giọng khàn khàn nhắc nhở cô:

– “Lúc đi ra nhớ phải đóng chặt cửa phòng đấy!”

Chúc Thiên không nói chuyện, đứng ở cửa trong chốc lát, giả bộ làm như không có nghe thấy ôm một bộ quần áo đi lên ban công chỗ để máy giặt. Cô hiểu rõ ý của Tống Chỉ. Mỗi buổi sáng cuối tuần anh đều trôi qua trong trạng thái mê man như vậy, mà cô thì lại chịu mệt nhọc sáng sớm mua đồ ăn, giặt quần áo, quét dọn nhà cửa, cộng thêm nấu cơm. Sau đó còn bị anh thầm oán rằng cô ầm ĩ chết người, căn bản không cho người ta được ngủ yên.

Lúc máy giặt vù vù chuyển động, Chúc Thiên đứng ở trên ban công không nói chuyện, sau một lát thì đến giá treo quần áo cầm lấy áo khoác của Tống Chỉ cẩn thận ngửi ngửi, ngoại trừ mùi vị nồng nặc khó ngửi của rượu, còn có thoảng thoảng mùi nước hoa. Là Channel No. 5. Giống y như đúc với lần trước.

Cho tới bây giờ Chúc Thiên cô không hề dùng nước hoa.

Cô cảm thấy mùi nước hoa này có chút gay mũi, chung quy khiến cho người ta liên tưởng tới người phụ nữ đã lớn tuổi cho nên liều mạng muốn giữ lại chút thanh xuân. Cô đứng ở trước giá treo quần áo một hồi lâu, không nói được một lời, túm lấy chiếc áo khoác đi trở lại trước máy giặt một lần nữa, mở nắp máy giặt ra bỏ áo khoác vào. Lúc ăn cơm trưa, Tống Chỉ ngửi được mùi vị của thức ăn nên tự thức dậy, một bên anh xoa xoa hai mắt ra khỏi phòng ngủ, một bên nhìn Chúc Thiên đang ngồi ăn cơm một mình nói:

– “Kêu em đóng cửa phòng vì sao lại không chịu nghe? Ăn cơm cũng không kêu…”

Chúc Thiên nói:

– “Nhìn anh ngủ thực sự rất ngon, cho nên em nghĩ là anh không cần ăn cơm, ngủ đủ giấc rồi có thể no hơn ăn cơm đấy.”

Tống Chỉ liếc nhìn cô một cái, tự đi vào phòng tắm rửa mặt, lúc đi ra bưng bát cơm lên ăn, bỗng nhiên nhớ tới nên nhìn xem di động, kết quả quay đầu thì phát hiện không thấy chiếc áo khoác treo trên giá.

Anh sửng sốt, hỏi Chúc Thiên:

– “Quần áo của anh đâu?”

Chúc Thiên cũng không ngẩng đầu lên nói:

– “Giặt rồi.”

– “Giặt rồi?” Tống Chỉ không thể tin nhìn cô, đập mạnh đôi đũa lên bàn ăn, gầm lên:

– “Cái áo đó có giá hơn 1 vạn, chỉ có thể hấp khô không thể giặt bằng nước, cô không biết sao?”

Chúc Thiên vẫn không có biểu tình gì tiếp tục ăn cơm:

– “À, em quên mất.”

Tống Chỉ bị cô chọc giận, đẩy ghế đứng dậy, ghế dựa ma sát với mặt đất phát ra tạp âm bén nhọn chói tai.

Anh nói:

– “Chúc Thiên, cô muốn gây sự đúng không? Muốn cãi nhau có phải hay không? Mẹ nó, cô biết rõ cái áo đó mắc đến thế nào, đây rõ ràng là muốn đối nghịch với tôi có phải hay không?”

Chúc Thiên chậm rãi đặt bát xuống, ngẩng đầu liếc anh một cái, nhẹ nhàng bâng quơ nói:

– “Chê tôi giặt đồ không tốt phải không, lần sau tự anh giặt đi không phải là được rồi sao?”

Tống Chỉ hùng hùng hổ hổ một lần nữa đổi áo khoác, cơm cũng không ăn đã đẩy cửa đi ra ngoài. Trước khi đi anh nói:

– “Chúc Thiên, con mẹ nó, thực không thể nói lý với cô!”

Một mình Chúc Thiên ngồi ở bàn ăn tiếp tục ăn cơm, tay nghề nấu nướng luyện 8 năm trời sớm đã không thể so với cô gái trẻ tuổi mười ngón tay không dính nước mùa ngày trước, nhưng mà ăn vào lại đần độn đến vô vị. Thế nào ngược lại còn thê thảm hơn 8 năm trước, thức ăn không hề có hình dạng của 8 năm trước thế nhưng lại ngon miệng hơn hiện tại?

【 2 】

Kỳ thực cũng có những thứ tốt đẹp đến có thể so với thời gian đồng thoại.

Năm ấy Chúc Thiên vừa mới thi vào Đại học C, nhập học chưa được 1 tháng đã bị bạn cùng phòng – Diệp Tử kéo ra ngoài quán bar vui chơi thâu đêm, thật ra Diệp Tử từ trung học đã quen với cuộc sống như vậy, nhưng cố tình Chúc Thiên lại là một cô gái ngoan, chưa bao giờ tham gia vào các buổi tụ tập ở nơi “Chướng khí mù mịt” thế này. Diệp Tử hòa vào trong đám người vui chơi hoan lạc, mà Chúc Thiên ngồi lẻ loi một mình ở quầy bar, có người đến mời cô uống rượu, cô liên tục xua tay từ chối, làm thế nào cũng không chịu uống. Sau đó là một gương mặt quen thuộc cầm ly rượu chạy tới, cười hì hì nói:

– “Học muội, còn nhớ anh chứ?”

Nhớ, sao lại không nhớ? Là vị học trưởng lên sân khấu đọc bài diễn văn vào ngày khai giảng đầu tiên đây mà.

Chúc Thiên gật đầu, kết quả đối phương không buông tha cô, lải nhải bên tai cô rằng:

– “Đã là người quen thì em cũng nên tiếp ly rượu này, bằng không sẽ làm anh phật ý, về sau học trưởng anh ở trường trông thấy người khác khi dễ em cũng sẽ không che chở em đâu.”

Chúc Thiên xấu hổ liên tục lắc đầu nói bản thân cô không biết uống rượu, nhưng cố tình là người nọ nhất quyết không buông tha cô, vừa thấy qua thì biết người nọ là người đã từng trải. Ngay lúc Chúc Thiên không thể từ chối được nữa, đang chuẩn bị tiếp nhận ly rượu rồi uống vào, thì một bàn tay trống rỗng xa lạ xông ra, không nói hai lời đoạt đi ly rượu trong tay của vị học trưởng nọ, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Chúc Thiên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người kia.

Khi đó người thanh niên trẻ tuổi mạnh mẽ – Tống Chỉ mặt không đổi sắc, tim không đập đem ly rượu không bỏ lại trên quầy bar, híp mắt nói với người nọ:

– “Triệu Tiểu Chiêu, hàng năm đều như vậy khi dễ tân học muội, phiền toái cậu muốn tán gái tốt xấu gì cũng đổi thành vài chiêu khác đi? Mọi người đều nói không muốn uống rượu cậu còn cứng rắn bắt người ta uống, đây không phải là vô duyên vô cớ khiến người ta chán ghét à?”

Nói xong anh còn nghiêng đầu trừng mắt nhìn về hướng Chúc Thiên:

– “Em nói đúng không, học muội?”

Trong quán bar chướng khí mù mịt, toàn bộ đám người đều chuyển động, tiếng động lớn xôn xao giống như muốn làm nổ tung nóc nhà.

Chúc Thiên nhìn cặp mắt đào hoa hướng về phía cô chớp chớp đầy giảo hoạt, đột nhiên nói không ra lời, rõ ràng cô không có uống rượu, kỳ quái là không biết vì sao hai gò má cô bỗng nhiên lại nóng lên. Cô chưa kịp nghĩ kỹ lại lời của đối phương, chỉ làm theo bản năng gật gật đầu, kết quả đổi lấy tiếng cười ha ha của Tống Chỉ.

Anh vươn tay xoa xoa mái tóc cô, đột nhiên nhìn Triệu Tiểu Chiêu thực không khách khí nói một câu:

– “Vị học muội này về sau là người của mình, phiền toái cậu cách cô ấy xa một chút, có nghe hay không?”

Thật ra thì sau khi anh nói xong câu đó thì tiêu sái nghênh ngang mà đi, bỏ lại một mình Chúc Thiên hai gò má hồng rực ngồi ở chỗ kia không thể động đậy. Diệp Tử từ sàn nhảy đi ra, hỏi cô:

– “Ôi chao? Vừa rồi hình như mình trông thấy cậu nói chuyện phím với người nào đó, là ai vậy?”

Lúc này, rốt cuộc Chúc Thiên mới phục hồi tinh thần, vỗ ót một cái, không xong, cô quên hỏi tên của người kia rồi!

【 3 】

Lúc gặp lại Tống Chỉ , đã là chuyện của nửa năm sau đó. Khi đó mùa đông vừa bắt đầu, khó có khi thời tiết đẹp, Diệp Tử mang theo cô nói là đi đến một công viên gần đó học chạy xe đạp. Trong trường học có bãi cho thuê xe, nhưng hơn phân nửa xe tốt đều bị người ta sớm đã thuê hết rồi, lúc Chúc Thiên và Diệp Tử tới đó thì đã là 10 giờ sáng, chỉ còn lại một vài chiếc rách tung tóe hoặc là mất phanh linh tinh gì đó, hoặc là ghi-đông xe bị méo mó, nghiêng ngả.

Diệp Tử tiêu sái bừa bãi đạp xe lao ra khỏi bãi xe, dọc theo sườn dốc của lối đi bộ ngoằn ngoèo mà chạy xuống, còn Chúc Thiên vì đuổi theo tốc độ của Diệp Tử, cho nên cũng nhảy lên xe đi theo hướng đó, kết quả lúc chạy vọt được nửa đường thì phát hiện tốc độ quá nhanh, cô muốn phanh lại, lúc này mới phát hiện ra phanh của chiếc xe này có vấn đề. Cô lập tức hoảng thần.

Cuối tuần ở trường học cũng có không ít người, tốp 5 tốp 3 đi cùng một chỗ, mà tốc độ của xe Chúc Thiên càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh hơn, cô bắt đầu thét chói tai, vì né tránh một đôi tình nhân qua đường, cô chỉ có thể đổi hướng xe chạy đến bậc thang ven đường gần đó. Cơ hồ sau khi một tiếng thét kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp vía vang lên, cô phanh lại một tiếng rồi ủi vào gốc cây lớn ven đường, cả người lẫn xe tiếp xúc thân mật với mặt đất vô cùng thê thảm. Khuỷu tay đau nhức làm cho cô lập tức trào nước mắt.

Vào phút giây ánh sáng mặt trời khiến cô không thể mở to mắt ra được, mặc dù có hơi miễn cưỡng mở mắt, trước mắt cũng bị nước mắt nhuộm dần đến một mảnh mơ hồ. Khi đó bỗng xuất hiện một bàn tay trống rỗng, ngón tay thon dài, vân tay rõ ràng, lấy một loại độ cong đẹp mặt quơ quơ trước mắt cô. Bỗng nhiên cô thấy bàn tay kia giống như có chút quen thuộc. Nhưng nước mắt làm tầm mắt cô trở nên mơ hồ, cô nhìn không rõ. Tiếp theo là một khuôn mặt xuất hiện, có chút lo lắng, chặn ánh sáng mặt trời chói mắt trước mặt cô.

– “Hả? Học muội, là em sao?”

Cô mở to mắt lên nhìn, nước mắt từ lông mi rơi xuống, tầm mắt rốt cục cũng rõ ràng không ít. Lọt vào trong tầm mắt cô đầu tiên là một đôi mắt, một đôi mắt đào hoa hơi cong cong lên. Giờ phút này, khuỷu tay đau nhức giống như đều chậm lại, cô thấy rằng bản thân thật giống như bị thực vật đại chiến cương thi trong hàn băng xạ thủ bắn trúng, ngay cả tư duy cũng bị trì hoãn không ít.

Cư…cư nhiên là anh?

Tống Chỉ mặc áo sơ mi trắng, còn cô thì tả tơi giống như chiếc xe đạp kia, lúc anh từ bãi xe ra thì đã nhìn thấy cô, kết quả vốn dĩ chỉ muốn tiến đến chào hỏi, lại cố tình trông thấy cô không muốn sống mà lao xuống sườn dốc, sau đó nặng nề ủi vào gốc cây ven đường.

Anh cố nhịn việc muốn bật cười xuống, cứ như vậy đứng ở trước mặt cúi đầu nhìn cô, giống như nghiêm túc nói:

– “Học muội, chất lượng xe cho thuê ở bãi xe trường học không được tốt lắm đâu, khi ngã rất không tao nhã, nếu em muốn thử xem sức chịu đựng té ngã của mình đến đâu, anh đề nghị em nên ra ngoài mua chiếc xe rắn chắc khác để thử lại.”

“…”

Rõ ràng là rất cao hứng khi gặp lại anh, nhưng ai biết đoạn đối thoại đầu tiên khi vừa gặp mặt cư nhiên là loại câu nói mang tính chất trào phúng thế này!

Cảm giác đau đớn từ khuỷu tay lại truyền đến, Chúc Thiên hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn anh, hận không thể lập tức đứng lên cho anh một quyền. Rất may, Tống Chỉ vô cùng thức thời, vui vẻ hân hoan sau khi dừng xe ở một bên, anh ngồi xổm xuống kéo cô đứng dậy:

– “Được rồi, được rồi, ngồi trên mặt đất mãi làm gì? Nhanh chóng đứng dậy nào, không thấy là người quay đầu nhìn lại đây đã đến mức 200% rồi sao?”

Cô vẫn ghi hận việc vừa rồi bị anh cười nhạo, chết cũng không chịu vươn tay bắt lấy tay anh. Tống Chỉ nhíu mày, cười như không cười híp mắt nhìn cô:

– “Anh nói em này học muội, nếu em nhất định cứ phải giằng co với anh như vậy, cũng không phải là không được, con người của anh cũng có ham mê gì khác, nhưng rất hấp dẫn sự chú ý của người khác, nếu quả thực em không chịu đứng dậy —— “

– “Không đứng dậy thì thế nào?” Biểu tình trên mặt của cô là: “Cho dù tôi có chết cũng không muốn thỏa hiệp cái rắm gì với anh.”

Tống Chỉ nhún nhún vai:

– “Nếu em không chịu đứng dậy, thì anh sẽ hôn em đấy!”

Biểu tình lúc này trên mặt anh là: “Đúng vậy, anh chính là loại người thích xen vào việc của người khác, hơn nữa còn là lưu manh đại biến thái.”

Chúc Thiên trừng mắt nhìn anh nửa ngày, lúc anh chậm rãi cúi đầu tiến gần đến mặt cô, rốt cuộc cô cũng phục hồi tinh thần, giống như lửa cháy đến mông vội vàng nhảy dựng lên, sau đó dựng chiếc xe nằm chỏng chơ dưới đất lên lao nhanh ra ngoài.

Rất nhanh, Tống Chỉ cũng lái xe đuổi theo, một bên chạy theo phía sau cô, lảo đảo kêu:

– “Học muội, chiếc xe đạp của em không thể chạy được a! Em chạy chậm như vậy làm sao mặc kệ anh được?” Một bên cất giọng huýt sáo, từ từ chậm rãi chạy theo phía sau cô.

Chúc Thiên một bên quay đầu mắng anh:

– “Cái người biến thái này nhanh lăn xa tôi ra một chút!” Một bên liều mạng đạp bàn đạp muốn mặc kệ anh.

Nhưng mà mặc kệ không được.

Có lẽ là do cô đạp không đủ nhanh, cũng có lẽ căn bản là do cô không muốn đạp quá nhanh. Lúc cô mắng anh bỗng nhiên không hề quay đầu, chỉ toàn tâm toàn ý nhìn về phía trước, dưới chân tự dưng lại nhẹ nhàng hẳn lên. Ôi, lại gặp mặt.

Chờ đợi mấy tháng, cuối cùng anh cũng xuất hiện. Cho dù khuỷu tay cô vẫn còn ẩn ẩn đau, nhưng trong lòng lại lâng lâng đến tận mây xanh, cao hứng đến không kềm chế được. Sớm biết té ngã có thể đổi lấy sự xuất hiện của anh, cô khẳng định ngày hôm sau sau bữa đi bar phải đi thuê chiếc xe đạp hung hăng té ngã, nứt hay gãy xương gì đó là tốt nhất, sau đó sẽ lăn ra ăn vạ với anh, nhìn xem anh phải làm sao bây giờ?

Chúc Thiên nghĩ như vậy, khóe miệng lại cong cong, quả thực giống như ánh trăng đêm 30, chớp chớp chỉ còn lại độ cong vui thích.

Nguồn: Dung Quang

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất