NgônTruyện

Nhân Duyên (Phần 2)...

post

Nhân Duyên (Phần 2)

Cả đêm đó, Ngọc Lan nằm trằn trọc, suy nghĩ suốt cả đêm. Cô buồn phiền, nghĩ thầm: “Vì sao anh ấy đã có con rồi? Mình có nên tiếp tục thích anh ấy nữa hay không hay là theo lời mẹ nói nên quên anh ta đi.” Cô cứ băn khoăn giữa việc tiếp tục hay dừng lại việc thích Vũ Đông. Cô làm Ngọc Mai, em gái của cô thức giấc, Ngọc Mai nói:

– “Chị hai, chị còn chưa ngủ nữa, làm em cũng không ngủ được rồi.”

Ngọc Lan an ủi em mình nói:

– “Thôi thôi nào, ngủ tiếp đi.”

Sáng hôm sau, Ngọc Mai nhìn thấy hai mắt của Ngọc Lan bị quầng thâm, Ngọc Mai hỏi:

– “Chị hai, đêm qua chị không ngủ hay sao thế? Hai mắt của chị bị thâm rồi kìa?”

Ngọc Lan im lặng gật đầu đồng ý với câu nói của Ngọc Mai. Ngọc Mai tiếp tục:

– “Chị lại suy nghĩ về chuyện hôm qua nữa sao?”

Rồi Ngọc Mai đi đến choàng tay qua vai chị của mình mỉm cười nói:

– “Chị suy nghĩ nhiều quá rồi, sau này sẽ hết thôi, hãy cứ để mọi việc tự nhiên, nếu có duyên chị sẽ còn gặp lại anh ta và còn yêu anh ta. Nếu anh chị có nợ với nhau thì sẽ ở bên nhau thôi. Nào cười lên nào bà chị hai già của tôi.”

Ngọc Lan cười với Ngọc Mai, nói:

– “Ừ. Cứ vậy đi.”

Bẵng đi một thờ gian, ở vùng biển sẽ có một lễ hội vào tháng ba, gọi là lễ hội cầu ngư được tổ chức trong ba bốn ngày. Ngày đầu tiên sẽ tổ chức ở lăng, ba ngày sau sẽ tổ chức ở bãi biển. Đêm sẽ có tổ chức hát tuồng, mọi người trong làng đều nô nức đi xem, các cặp nam nữ cũng hay nhân dịp này để đi chơi với nhau, thổ lộ tâm tình. Đêm thứ hai, tổ chức ở bãi biển, hai chị em Ngọc Lan đi xem tuồng cùng với cha mẹ của họ. Trên bãi biển, rất nhiều người tụ tập lại thành từng nhóm, nhóm nhiều nhất chính là nhóm ngồi trước sân khấu xem tuồng. Người trẻ thì ra bãi biển ở gần đó ngồi tâm sự hoặc vào phía sau cánh gà xem diễn viên hóa trang thành nhân vật. Chị em của Ngọc Lan chạy ra phía sau xem hóa trang, để cha mẹ của họ xem tuồng phía trước.

Hai chị em Ngọc Lan ra sau cố chen vào dòng người đông đúc đang xem hóa trang. Đột nhiên có một đứa bé khóc ở phía sau, Ngọc lan quay người lại thấy thằng bé cứ muốn chen vào dòng người này vừa chen vừa khóc, cô hỏi:

– “Cháu muốn xem hóa trang sao?”

Thằng bé kia không nói chỉ gật đầu xem như trả lời câu hỏi của cô.

Cô ẵm thằng bé lên, cố chen vào dòng người, bên cạnh có Ngọc Mai giúp đỡ. Thằng bé nhìn thấy được diễn viên hóa trang thì vui vẻ, mỉm cười. Ngọc Lan nhìn thằng bé thấy nó rất đáng yêu nhưng mặt mũi, tay chân không được sạch sẽ cho lắm.

Nàng chợt nghe thấy có tiếng gọi:

– “Vũ Dũng, Vũ Dũng, con ở đâu?”

Thằng bé nghe thấy liền đáp:

– “Ba ơi, con ở đây.”

Cô và Ngọc Mai dẫn thằng bé ra ngoài, thì cô bất ngờ gặp Vũ Đông. Cô im lặng không nói gì vì bất ngờ.

Đột nhiên thằng bé lao đến bên cạnh Vũ Đông, nói:

– “Ba, ở trong kia rất vui.”

Ngọc Lan bất ngờ hơn nữa khi biết được rằng thằng bé này là con của Vũ Đông. Ngọc Mai lên tiếng:

– “Anh Vũ Đông.”

Vũ Đông mỉm cười nói:

– “Hai em cũng đi xem tuồng? À đây là Vũ Dũng, con trai anh.”

Anh nói thêm. Vũ Dũng nói:

– “Ba là hai cô này đã giúp con vào xem hóa trang.”

Vũ Dũng nhìn con mỉm cười, âu yếm nói:

– “Vậy sao?”

Sau phút ngạc nhiên, Ngọc Lan lấy lại bình tĩnh, cô nói:

– “Anh Vũ Đông. Anh cũng đi xem tuồng sao?”

Vũ Đông mỉm cười đáp:

– “Tôi dẫn Vũ Dũng, con trai của tôi đi xem. Cô biết đấy, trẻ con rất thích xem hóa trang. Cho nên tôi dẫn cháu ra sau xem.”

Ngọc Lan nhìn Vũ Dũng, ngồi xuống rồi véo hai má của cậu bé nói:

– “Cháu tên là Vũ Dũng. Đáng yêu quá.”

Ngọc Mai dẫn Vũ Dũng đi ăn kem, để lại Ngọc Lan và Vũ Đông nói chuyện. Hai người đi ra ngồi gần mép nước, ánh trăng chiếu sáng, bầu trời nhiều sao. Bên cạnh sóng biển vỗ nhịp nhàng, êm tai, đều đặn: rì rào, rì rào.

Ngọc Lan hỏi:

– “Ngày hôm đó anh vội chạy đi là để tìm Vũ Dũng sao?”

Cô đang nhắc lại lần đầu tiên cô và Vũ Đông gặp nhau.

Vũ Đông đáp:

– “Tuy cha con tôi ở nhà của anh tôi nhưng tôi sợ nó lại xảy ra chuyện như mẹ nó. Cô ấy ra đi cũng vì bị trúng bom đạn.”

Ngọc Lan hỏi:

– “Anh ở chung với gia đình của anh trai anh?”

Vũ Đông gật đầu nói:

– “Bởi vì tôi sợ ở một mình, khi tôi đi vắng sẽ không có ai chăm sóc Vũ Dũng. Vợ chồng của anh trai tôi đều nói tôi sứ đến ở như thế họ cũng tiện thể chăm sóc Vũ Dũng hơn.”

Hai bên nói chuyện cứ thế thời gian trôi đi rất nhanh, cả hai cảm thấy rất hợp, Vũ Đông ngại ngùng, đỏ mặt dùng ngón tay của mình chạm vào bàn tay của Ngọc Lan. Ngọc Lan đỏ mặt, ngồi im.

Vũ Dũng vội vàng chạy đến nói:

– “Ba, chúng ta về thôi, con buồn ngủ rồi.”

Cả hai bối rối đứng lên, ngại ngùng nhìn nhau mỉm cười tạm biệt.

Hai người còn thường xuyên gặp nhau ở con suối của làng, khi mà anh cũng mang đồ của mình và con ra đây giặt. Anh thường xuyên giúp đỡ Ngọc Lan. Mọi người cũng hay ghép cặp hai người với nhau.

Mẹ của cô nghe đực tin đồn kia, tiếp tục khuyên giải:

– “Vũ Đông là một chàng trai tốt, siêng năng, chăm chỉ, sống có trách nhiệm, quan tâm đến con cái nhưng cậu ta đã có một đứa con trai. Ngọc Lan, con hãy suy nghĩ cho thật kỹ, con có thể làm mẹ kế của người khác. Con còn chưa trải qua sinh đẻ lần nào, làm sao có thể chăm sóc tốt con của người ta. Nếu sau này, dù cho con có làm một người mẹ kế tốt như thế nào thì không biết nhưng nếu chẳng may, Vũ Dũng có xảy ra chuyện gì, mọi người sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu con, bởi vì có câu mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng.”

Những câu nói này vô tình đã để Vũ Đông nghe thấy, anh chỉ đang định vào xin đi làm lưới cho ba của Ngọc Lan. Nhưng vừa vào đến cửa nghe hai mẹ con của Ngọc Lan tâm sự. Anh lặng lẽ trở ra về.

Ngọc Lan nói với mẹ:

– “Mẹ, con biết mẹ muốn tốt cho con nhưng con đã thích Vũ Đông rồi. Khi nhìn thấy Vũ Dũng, con chỉ muốn được ở bên cạnh chăm sóc cho nó. Con sẽ làm một người mẹ thật tốt, mẹ đừng quá lo lắng. Chẳng lẽ mẹ không muốn con sống hạnh phúc hay sao.”

Mẹ cô lại nói:

– “Ngọc Lan, có thể lúc đầu con và người ta không yêu nhưng cưới nhau về sau này sẽ có tình cảm thôi.”

Ngọc Lan nói:

– “Mẹ, mẹ phải hiểu cho con, con chỉ muốn sống với người mà con yêu.”

Hai mẹ con đang nói đến đây thì cha của cô về. Ông hỏi:

– “Có chuyện gì sao?”

Mẹ cô quay lại nhìn cha cô mỉm cười nói:

– “Không có gì.”

Rồi quay sang nói với Ngọc Lan:

– “Dọn cơm lên cho ba của con.”

Một đêm không có trăng, ba mẹ con của Ngọc Lan đang đứng ở bãi biển đợi ba của cô về thì gặp Vũ Đông. Cô với Vũ Đông đi ra chỗ khác nói chuyện:

– “Vũ Đông, ngay từ giây phút anh cứu em, em đã thích anh rồi. Sau này biết anh đã có con, em đã suy nghĩ rất lâu đến khi nhìn thấy Vũ Dũng, em mới quyết định rằng em muốn bên cạnh anh chăm sóc cho anh và Vũ Dũng.”

Vũ Đông hai tay nắm chặt, gượng nói:

– “Ngọc Lan, anh cảm ơn em đã thích anh như vậy. Nhưng anh chỉ xem em như là em gái thôi. Anh nghĩ sẽ có người hợp với em hơn anh.”

Vũ Đông nghĩ: “Ngọc Lan, anh xin lỗi, anh cũng rất thích em nên anh không thể làm cho em khổ được. Anh mong em có thể tìm được người có thể mang lại hạnh phúc cho em.”

Ngọc Lan nghe được câu trả lời, hai mắt đỏ lên, cô gượng cười nói:

– “Em nghĩ là anh cũng thích em cho nên.”

Ngọc Lan quay người lại, nước mắt rơi xuống.

– “Em xin lỗi vì đã yêu anh mà không được sự cho phép của anh. Thì ra tất cả những ngày qua chỉ là do em tự mình đa tình thôi.”

Nói rồi cô đi về phía mẹ và em gái của mình, nước mắt của cô rơi rất nhiều. Vì trời tối, nên không một ai nhìn thấy cô khóc. Cô lưng đi nhưng không biết sau lưng cô, một người đàn ông đứng đó cũng đang cố gắng nén lại từng giọt nước mắt của mình.

Tác giả: Khỉ Già

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm