NgônTruyện

Ngọt Ngào Nguy Hiểm...

post

Ngọt Ngào Nguy Hiểm

Thể loại: Hiện đại, Hài, Lãng mạn.

Chương 1: Có một người cha lắm tiền dễ bị hố quá đi mất.

Tiêu Kỳ Lữ nhìn chằm chằm tờ thư tín trên tay như nhìn kẻ thù, khoé miệng giật giật, không nói nên lời. Người xung quanh khó hiểu nhìn cô, biểu cảm trên mặt cô sao cứ như… sinh viên thấy giấy báo tiền điện vừa lúc hết tiền vậy?

“Không thể nào… Sao mình lại vào học viện Hạ Bắc được?” Tiêu Kỳ Lữ run run rẩy rẩy nói.

Một câu này của Tiêu Kỳ Lữ trực tiếp đóng băng đám người đang khó hiểu nhìn cô.

Hạ Bắc là nơi nào?

Học viện danh tiếng quốc tế, nó chứa vốn của các nhà đầu tư cả trong và ngoài nước, địa vị đứng đầu trong hàng ngũ học viện Trung Quốc.

Mà cô gái kia, vừa nãy nói gì ấy nhỉ? Giọng điệu nghe cứ như là rớt nguyện vọng một phải trông vào nguyện vọng hai ấy. Có điều, Hạ Bắc mà là “nguyện vọng hai”? Cô gái này chắc chắn là đang phát bệnh rồi. Thật tội nghiệp.

Cả đám người gật gù, dáng vẻ hoàn toàn đồng tình với suy nghĩ “cô gái kia có bệnh”. Con em họ không đứa nào là không muốn vào học viện Hạ Bắc, à không, cả nước này tin chắc không ai không muốn vào học trong Hạ Bắc.

Tiêu Kỳ Lữ vốn đang nhàn nhã lăn qua lăn lại trên chiếc giường, tâm trạng phải nói là cực kì tốt. Cô đang tưởng tượng đến vẻ mặt của cha cô khi mà nghe tin cô rớt học viện Hạ Bắc. Nhưng thật ra, cô còn chẳng điền tên học viện Hạ Bắc vào tờ nguyện vọng nữa. Không ngờ mấy giây sau cô liền nhận được điện thoại chúc mừng của chúng bạn.

“Tiểu Lữ không ngờ lại là boss giấu nghề nha! Nghe đồn cả trường chỉ có mình cậu vào được Hạ Bắc…”

Cô ngơ ngác không hiểu gì cả, cúp điện thoại giữa chừng, chửi thề một tiếng “F*” sau đó phóng xe đến trạm bưu điện. Tâm trạng của cô hiện tại phải dùng đến bốn từ “hỗn loạn cùng cực” để miêu tả.

Không ngờ, thực sự là không ngờ! Làm cách nào mà cô được chọn vậy? Cô đảm bảo cô đã làm sai quá nửa rồi mà!

Phải làm cho rõ chuyện kì diệu này!

Tiêu Kỳ Lữ mang theo tâm trạng “hỗn loạn cùng cực” kia quay về, không hề biết đến người xung quanh từ nãy đến giờ nhìn cô bằng ánh mắt thông cảm cho người bệnh.

“Con phải đi!”

“Sẽ không! Cha đừng ép buộc con!” Tiêu Kỳ Lữ vô cùng khí khái nói, vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc.

Tiêu Khải có chút bất đắc dĩ nhìn Tiêu Kỳ Lữ. Bao nhiêu năm nay nó luôn ngoan ngoãn nghe lời, vậy mà đến khi có chuyện quan trọng, nó lại quay ngoắt thái độ là sao?

“Cha à, con gái vừa nứt mắt, cha đã vội đuổi đi rồi sao? Cha không cần con nữa sao? Con gái bên cạnh cha lâu như vậy rồi, cha bây giờ như thế nào lại đột ngột bắt con đi học xa nhà? Con gái chỉ mới 16 tuổi thôi mà!” Tiêu Kỳ Lữ cảm thấy không thể cứng rắn được, đành dùng đến khổ nhục kế. Có điều cô không ngờ…

“Chính vì con đã bên ta lâu như vậy, ta mới ép con đi! Con xem xem bạn bè con có ai quanh năm suốt tháng đều chìm nghỉm trong phòng, để cha phải cơm bưng nước rót, hầu hạ tận phòng không? Huống hồ con là con gái, cứ như vậy sau này không nói đến lấy chồng, tìm được việc làm đã là chuyện không tưởng rồi!” Ông Tiêu như bị chọt đúng chỗ đau, vô cùng phẫn nộ mà tuôn ra một tràng lời làm cho Tiêu Kỳ Lữ cứng cả họng.

“Nhưng mà con mới 16, còn nhiều thời…”

“Ta đã nói không là không! Con gái à, Hạ Bắc nổi tiếng như vậy, biết bao nhiêu người muốn vào, ta vì muốn con được vào đây mà tốn không ít công sức đó. Con vì ta một chút đi mà, được không?”

Tiêu Kỳ Lữ không còn gì để nói, lầm lũi về phòng, trong lòng là một đống hổ lốn. Có một người cha lắm tiền dễ bị hố quá đi mất.

Quả thật cô cũng đã suy nghĩ về tật xấu của mình, bao nhiêu lần muốn sửa nhưng đều thất bại. Đáng lo hơn là cô còn không thèm nhìn kết quả. Nếu sau này không tìm được việc làm thật thì cô chẳng phải là chết chắc sao?

Có lẽ, cô phải đi thật rồi…

Tiêu Kỳ Lữ cảm thấy thật may mắn khi nhập học vào mùa Thu. Bầu không khí mơ màng và rất đỗi dịu dàng ở mùa Thu ít nhiều gì cũng làm cô giảm đi sự bức bối và nỗi lo mơ hồ hiện hữu trong cô.

Nhập học đã được mấy ngày rồi mà ông Tiêu vẫn chưa gọi cho cô lần nào. Tiêu Kỳ Lữ cảm thấy có chút lạ lùng nhưng vẫn cho qua. Quan trọng là mấy ngày rồi cô chưa ra khỏi ký túc xá. May sao Thanh Yến -bạn cùng phòng của cô- là người vô cùng vô cùng tốt, mấy ngày này đều đặn mang thức ăn lên cho cô. Có điều, cô vẫn cảm thấy không đúng chút nào.

Này là bệnh, phải trị!

Tiêu Kỳ Lữ hạ quyết tâm không lười biếng nữa. Cô ra khỏi phòng, không để tâm đến sự ngạc nhiên viết rõ trên mặt Thanh Yến. Trước khi đi còn cực kì quan tâm thăm hỏi:

– Tiểu Yến có cần mua gì không?

Thanh Yến ngẩn người nhìn nụ cười dịu dáng ấm áp của Tiêu Kỳ Lữ, ấp úng trả lời:

– Không, không có!

Lúc này Tiêu Kỳ Lữ mới rời đi, không quên cười híp mắt chào tạm biệt Thanh Yến.

Thanh Yến trong lòng không ngừng cảm thán: “Tại sao trên đời này lại có người xinh đẹp như thế chứ?”

Lần đầu tiên va chạm với biển người… trong căn-tin trường học, Tiêu Kỳ Lữ tỏ thái độ cực kì hoang mang, cô không biết còn có chuyện học sinh phải tranh giành thức ăn với nhau. Chân mày hơi chau lại, môi mím thành một đường thẳng, cô nhẫn nại tìm một chỗ ngồi rồi ngồi nhìn đám người kia “đánh nhau”.

Nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi có thêm vài phần cảm tình cho Thanh Yến. Người gì mà tốt bụng quá thể đáng, cô không nghĩ đến trên đời còn có người tốt như vậy! Chen chúc trong đám đông này để lấy thức ăn giúp cô, Tiểu Yến đúng là thiên thần mà!

Tiêu Kỳ Lữ chờ một mạch 2 tiếng đồng hồ liền sinh khí, đứng dậy rời đi.

Cô thà đi tìm cửa hàng tiện lợi rồi tuỳ tiện nuốt đại món gì đó còn hơn.

Hừm… Không tệ nha! Cửa hàng tiện lợi thẳng tiến thôi!

https://www.wattpad.com/user/talaphientu

Ta vừa lập wattpad, mong các nàng ủng hộ.

#Phiến

#Tình_Duyên

Tác giả: Họa Phiến Tử

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất