NgắnTruyện

Đồ ngốc ! bao giờ anh mới biết em yêu anh...

post

Hình ảnh có liên quan

Tác giả: Hạ Nhớ

Anh vẫn nghĩ em còn bé lắm… Anh chẳng biết đâu, anh vốn vô tâm, con trai có phải vẫn vô tâm như thế?

Tuổi 17, ở bên cạnh anh, bao giờ em cũng là cô em gái bé nhỏ sinh sau anh sáu tháng, gọi anh là anh trai, mè nheo bất cứ lúc nào còn hay giận dỗi vô cớ. Có bao giờ anh để ý rằng cô em gái của anh từ bao giờ đã trưởng thành, từ bao giờ đã biết lén nhìn một người, kiếm đủ trò để quậy phá, lâu lâu lại nổi giận chỉ vì người đó quan tâm đứa con gái khác, thỉnh thoảng lại trầm ngâm. Có bao giờ anh để ý?

Anh vẫn nghĩ em còn bé lắm… Anh chẳng biết đâu, anh vốn vô tâm, con trai có phải vẫn vô tâm như thế?

Tuổi 19. Hai đứa ở hai thành phố, hai đầu đất nước, thỉnh thoảng lại gọi điện tám đủ thứ chuyện trong hai tiếng đồng hồ, chỉ có gọi điện, nghe được giọng nhau mới có chuyện để nói. Anh lúc nào cũng ra vẻ mình lớn hơn, là đàn anh dặn dò đủ thứ từ chuyện ăn uống, giờ giấc đi ngủ lại dặn không được đi chơi khuya, đi với người lạ, ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa, không ăn quá nhiều, ăn linh tinh. Em chọc anh nhìn đâu cũng thấy bệnh. Anh vẫn như xưa vẫn coi em là đứa em gái chưa hiểu chuyện đời.

Con gái — vẫn thường cất giữ những tâm tư của mình trong lòng, tự xấu hổ nhưng đôi lúc chỉ mong sao đối phương biết dù là một chút thôi. Dù sao em cũng là con gái. Dù sao em cũng có chuyện muốn nói…Nhưng anh cứ vậy thì em biết bắt đầu như thế nào đây?

Tình yêu tuổi học trò rồi lên tới đại học vẫn trong veo và mỏng manh như thế. Yêu thầm. Tựa hồ chỉ cần chạm vào là vỡ. Vậy mà bấy lâu nay đã bao lần anh lướt qua mà nó vẫn lặng câm như thế, để bao lần em nhói đau, bao lần muốn chạm vào để nó vỡ ra để có đau thì “đau một lần thôi”.

Nhiều lúc em ước gì facebook cho biết ai vào wall của bạn nhiều nhất thì anh sẽ biết em quan tâm anh đến nhường nào.

Nhiều lúc ước gì mình ở gần nhau, có thể tình cờ một lúc nào đó anh sẽ biết hộp thư đến trong điện thoại của em chỉ có duy nhất một tên, từ đời nào đời nào đến giờ. Nhưng chúng ta cách xa nhau hàng ngàn cây số, và em chỉ có thể đọc đi đọc lại tin nhắn của anh hàng ngày

Nhiều lần em nhắn em nhớ anh, thì là thật đấy. Nếu em nói em gửi tin nhắn này cho mấy người nữa, là nói dối đấy. Là nhớ một người thôi, có gì đâu mà ngại, ấy vậy mà em cứ xốn xang, hồi hộp với suy nghĩ anh sẽ phản ứng như thế nào, có vui, có ngạc nhiên khi đọc tin nhắn ấy không rồi nín thở chờ tin nhắn hồi âm. Chỉ bởi vì mình em “yêu thầm”.

Nếu em gọi điện cho anh và không nói gì hết thì anh đừng lo lắng hay sốt ruột, chỉ là em nhớ anh và muốn nói chuyện với anh thôi. Dù đôi khi mình chỉ nói chuyện không đâu, không đầu không cuối và chẳng vì mục đích gì nhưng chỉ cần người đó là anh…

Nếu em nói đang đi “hẹn hò”. Thì là em nói dối đấy. Chỉ để hi vọng tìm trong giọng nói của anh một chút sự thất vọng, hay ghen tuông gì đó. Dù em tìm mãi vẫn chẳng thấy đâu, em tìm mãi vẫn chẳng thấy đâu dù em biết sẽ chẳng có đâu… Vì giờ đây, trái tim của anh đã dành cho người khác.

Anh hẹn em lên yahoo rồi nói ra “sự thật” và gửi em hình chị ấy; em nhìn bức hình trên máy tính lặng yên hồi lâu mắt nhòa đi, từng con chữ thi nhau nhảy múa. Thì ra bấy lâu nay anh đã yêu một cô gái và bây giờ đã được cô ấy đồng ý, thì ra bấy lâu nay em vẫn là người chẳng biết gì. Cảm giác như mình bị bỏ rơi, bị phản bội… em tắt phụt máy tính trùm chăn khóc nức nở. Sài Gòn trời vẫn đang bước vào mùa mưa, cơn mưa bất chợt đến rồi đi để lại cảm giác lành lạnh. Bây giờ em đang rất lạnh, lạnh hơn lúc nào hết…

Người ta bảo khi thật lòng vô cùng thích một ai đó bạn cũng sẽ thật lòng chúc phúc cho người đó được vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng, em lại không làm được, em không muốn anh ở cạnh cười nói vui vẻ với chị ấy; không muốn anh quan tâm, lo lắng đến chị ấy không muốn anh vuốt tóc cô gái đó như đã từng với em. Em sợ em sợ sẽ mất anh, sợ anh sẽ không yêu thương em nữa, trái tim anh nhỏ bé sao có thể chia đều cho hai người con gái.

Suốt một thời gian dài em trốn chạy anh, xóa tên anh trong danh bạ, hủy kết bạn trên facebook ngừng vào yahoo. Em tập cho mình bận rộn – chạy theo những xô bồ trong cuộc sống. Người anh lớn nói em “sinh viên tức là không còn là học sinh nữa”, thoát ra khỏi sự bao bọc của gia đình, phải học cách tự lập và trải nghiệm cuộc sống ngoài xã hội. Em đã sống quá lâu trong mớ hỗn độn không tên của mình. Em cũng học anh, đi nhiều, gặp gỡ nhiều.

Nhặt những vụn vỡ của kí ức, đâu đâu cũng là hình bóng anh. Lâu rồi, em không nói chuyện với anh, chắc anh đang tự trách mình lắm, em lại khiến niềm vui của anh bị khuyết đôi chút. Bấy lâu nay em vẫn nghĩ em đã lớn, nhưng giờ đứng trước gương em mới tự hỏi mình thật ra thì bao giờ em mới lớn.

Bấm số điện thoại mà em đã thuộc làu làu từ lâu, nín thở nghe lại thứ âm thanh quen thuộc. Anh vẫn sẽ yêu thương em như ngày nào thôi — vì em là em gái của anh mà. Dù chị ấy cho ý nghĩa thế nào cũng chẳng thay thế được em phải không anh?

Vậy thì anh ơi những gì mà em không muốn đó anh hãy cố gắng làm thật tốt. Có như vậy, em mới thực sự quên được anh — người em đã yêu thầm.

Nguồn: Hạ Nhớ

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất