ĐẹpKhéo

Mừng cháu trai 1 triệu, con dâu lại tặng tôi 1 túi quần áo cũ, về đến nhà mở ra… Tôi rớt nước mắt

post

Đối với những người mẹ, không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn khi được chứng kiến con cái mình dần khôn lớn, thành đạt và yên bề gia thất.

Chồng tôi mất sớm, tôi một mình nuôi nấng và chăm sóc con trai mình khôn lớn. Còn nhớ ngày đó, năm thằng bé 16 tuổi, một vài người bạn đã cố gắng thuyết phục tôi đi bước nữa cho đỡ cô đơn hiu quạnh và có người bầu bạn lúc tuổi già. Nhưng tôi đã từ chối vì đối với tôi lúc này không có điều gì quan trọng hơn sự thành đạt và trưởng thành của con trai mình.

Cuộc đời tôi giống như những nốt nhạc thăng trầm của đau khổ và hạnh phúc gắng liền với thằng bé. Tôi vỡ òa hân hoan trong niềm hạnh phúc khi lần đầu tiên Luân cầm giấy báo trúng tuyển đại học hồ hởi khoe chạy về khoe với mẹ, rồi chứng kiến thằng bé rạng rỡ chững chạc trong bộ áo cử nhân làm lễ tốt nghiệp… Giọt nước mắt lăn dài trên má khi cậu gửi những đồng tiền kiếm được lần đầu tiên về biếu mẹ… Những ký ức hạnh phúc ấy đều được tua lại như những bộ phim quay chậm thật rõ ràng như chỉ mới diễn ra ngày hôm qua.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tóc tôi bây giờ đã điểm bạc. Thằng bé ngày nào bây giờ đã trở thành một chàng trai cao ráo và chín chắn.

(Ảnh minh họa)

Cuối cùng Luân cũng đã yên bề gia thất, nó kết hôn với một cô bé thành phố xinh đẹp và dịu dàng. Nhiều lần con trai và con dâu về thăm và gọi điện thuyết phục tôi dọn lên thành phố cùng đoàn tụ với gia đình nhưng tôi đều một mực từ chối.

Hiện tại tôi vẫn có thể tự chăm sóc được bản thân mình. Hơn nữa, không khí vùng quê yên bình tự do khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn. Sự có mặt của tôi chắc chắn cũng sẽ khiến bọn nhỏ không được thoải mái. Ở đây ngoài một chút cô đơn nhưng có hàng xóm láng giềng nên tôi vẫn cảm thấy khá tốt.

Hơn một năm sau gia đình nhỏ của Luân đón con trai đầu lòng, tôi đã mang gà cùng tất cả những quả trứng còn lại để lên thành phố thăm con.

Thằng bé bụ bẫm, đáng yêu không khác gì Luân bé bỏng ngày nào.

(Ảnh minh họa)

Tôi đã ở lại và chăm sóc cháu một tháng. Để con dâu cảm thấy thoải mái, tôi đối xử với với con bé như con ruột của mình. Tôi tìm nấu những món ăn bổ dưỡng nhất cho con dâu, dọn dẹp nhà cửa và giặt giũ hằng ngày. Tôi hy vọng mình có thể làm được điều gì đó có ích đỡ đần thêm cho tụi nhỏ.

Lễ đầy tháng tôi tặng cháu mình một phong bì đỏ với hai tờ 500 nghìn mong cháu mau lớn và khỏe mạnh. Sau đó từ biệt 2 con ra về. Con dâu vội vã chạy theo sau đưa cho tôi một túi quần áo lớn, nói rằng đây là những bộ áo quần mà nó không thể mặc được nữa, mẹ mang về chia cho mọi người dưới quê.

Đối với những người nông thôn, những đồ dùng này rất tốt. Tôi đương nhiên già rồi nên không thể mặc đồ con dâu cho, nhưng dù sao quanh nhà tôi cũng có rất nhiều cô gái trạc tuổi nó, có thể sẽ cần đến. Đây cũng là thành ý của con, tôi cũng không nỡ từ chối nên vui vẻ nhận lấy và dặn dò con dâu nhớ chăm sóc chồng con cẩn thận.

Khi về nhà tôi muốn xem những bộ áo quần cũ này, nếu phù hợp có thể cho những người hàng xóm. Nhưng khi mở ra, ngoài một số quần áo cũ, tôi còn thấy hai bộ đồ mới kèm một chiếc phong bì.

Đây rõ ràng là bộ quần áo mới mà con dâu mua cho tôi. Tôi gọi điện cho con dâu để hỏi cháu. Con dâu nói: “Mẹ ơi, con sợ nếu nói là đồ mới mẹ sẽ ngại không nhận và sợ lãng phí. Chúng con đều hy vọng mẹ có thể đến sống với chúng con, nhưng con biết điều này là miễn cưỡng đối với mẹ. Một mình ở quê chắc chắn vất vả, số tiền ấy con gửi mẹ tiêu vặt ạ”.

Khi nghe những lời này, giọt nước mắt rôi lăn dài trên má, Luân nhà tôi đã tìm được một nàng dâu hiền và hiếu thảo.

Video: Clip cảm động về mẹ!

Mộc Lan

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm