Sốc

Mẹ kế ra đi đột ngột, tôi dọn nhà tìm thấy 1 cái túi vải, mở ra… tôi khóc như mưa ôm con rời khỏi nhà chồng

post

Từ nhỏ tôi đã không có mẹ, chỉ nghe bố nói mẹ tôi mất sớm. Tôi là con gái, nên bố nhiều khi cũng không tiện chăm sóc tôi. Qua giới thiệu, bố đồng ý lấy một cô làng bên. Từ đó tôi tự nhiên lại có mẹ kế, và rồi cái nhà này từ nay đã thành một gia đình như đúng nghĩa của nó.

Mẹ kế quả thực rất chăm chỉ. Từ khi mẹ về nhà này, đồ đạc trong nhà lúc nào cũng gọn gàng sạch sẽ. Hơn nữa mẹ đối xử với tôi không khác gì con đẻ, có đồ ăn ngon mẹ sẽ dành cho tôi đầu tiên. Có mẹ về sống cùng tôi mới biết thế nào là tình mẹ, tôi cũng tự hứa với mình sẽ đối xử tốt với mẹ.

Tuy nhiên cuộc sống hạnh phúc đó chưa kéo dài được bao lâu thì đột nhiên có tin báo về, bố tôi bị tai nạn ở công trường. Hai mẹ con tôi vội vàng vào viện, nhưng đến nơi đã không kịp nhìn mặt bố lần cuối. Sự ra đi của bố khiến tôi suy sụp đến tột cùng, vậy là hai người thân yêu nhất của tôi đã bỏ tôi mà đi.

Sau khi bố mất tôi trở nên trầm tư và ít nói, thực sự là tôi không còn muốn giao tiếp với bất kỳ ai nữa. Mẹ kế thấy bộ dạng tôi như vậy thì rất thương tôi, mẹ nói tôi không nên buồn và cũng đừng lo lắng gì vì còn có mẹ ở đây.

Lúc này tôi như vỡ òa vì tủi thân, tôi ôm lấy mẹ và khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc. Tôi biết mẹ nói thế thôi chứ trong lòng mẹ cũng buồn không kém gì tôi, thi thoảng tôi vẫn bắt gặp mẹ khóc trộm một mình, nhưng vì cái nhà này mẹ phải gạt nỗi đau qua một bên và cố gắng tỏ ra vững vàng để làm chỗ dựa cho tôi.

Mẹ biết nỗi đau của tôi khi mất đi cả mẹ cả bố, nên càng ngày càng yêu thương tôi hơn. Vì để tôi có được một cuộc sống tốt hơn, mẹ đến công trường đòi tiền bồi thường về cái chết của bố.

Tôi ngày ngày nỗ lực học tập không một giây phút nào dám buông lơi. Cuối cùng tôi cũng dễ dàng thi đỗ vào đại học. Mẹ kế biết tin thì vui mừng rơi nước mắt, đây là lần đâu tiên tôi thấy mẹ khóc trước mặt tôi.

Khi bước chân vào đại học, tôi biết rõ hoàn cảnh của mình, nên tôi luôn cố gắng kỳ nào cũng nhận được học bổng, như vậy tôi có thể giúp mẹ giảm bớt gánh nặng tiền bạc. Sau khi tốt nghiệp tôi tìm được một công việc rất tốt. Bao năm qua mẹ tôi chưa có ngày nào được nghỉ ngơi, trong lòng tôi cảm thấy có lỗi và rất thương mẹ. Tôi tự nhủ rằng sẽ làm việc thật chăm chỉ, rồi tiết kiệm tiền để mua một căn nhà mới, rồi đón mẹ qua ở cùng. Sau ba năm nỗ lực trong công việc, tôi cũng gây dựng được cho mình một chỗ đứng và thành tựu nhất định.

Lúc này tôi quen và nhận lời yêu chồng tôi, anh ấy đối với tôi lúc nào cũng nhẹ nhàng và ân cần. Chúng tôi đã làm việc cùng nhau suốt 3 năm nên cũng tương đối hiểu nhau, thế nên không lâu sau chúng tôi bàn chuyện kết hôn.

Lần đầu ra mắt gia đình nhà chồng, mẹ anh ấy rất hài lòng về tôi, nhưng sau khi biết hoàn cảnh của tôi bà lại quay sang do dự. Bản thân tôi biết rất rõ hoàn cảnh gia đình hai bên không môn đăng hộ đối, tôi cũng hiểu mẹ anh ấy do dự cũng là đang nghĩ cho con trai mình, nên tôi không có ý kiến gì. Nhưng chồng tôi lúc đó nhất quyết sẽ cưới tôi, mẹ anh ấy không cản được nên đành miễn cưỡng đồng ý.

Sáu tháng sau khi kết hôn, tôi có thai rồi sinh một cậu con trai trắng trẻo bụ bẫm. Cả gia đình đều vỡ òa trong hạnh phúc vì được đón thành viên mới. Vợ chồng tôi vẫn tiếp tục đi làm, nên mẹ kế lên chăm con giúp tôi. Mấy hôm mẹ kế không đến mẹ chồng tôi vẫn có thể xoay xở được, mẹ nói cũng muốn được chăm sóc cháu nội. Tôi biết hai mẹ đều là vì thương yêu cháu trai nên mới nhiệt tình như thế, thế nên tôi không nói gì, con trai tôi có nhiều người chăm sóc chẳng phải là tốt hơn sao.

Nhưng sống cùng nhau một thời gian, hai mẹ không tránh khỏi xảy ra mâu thuẫn. Mẹ chồng tôi chê mẹ kế nông dân, làm cơm không sạch sẽ, rồi không bao giờ cho mẹ kế bế con trai tôi. Nhìn thấy cảnh đó tôi thực sự rất đau lòng. Tôi nhẹ nhàng nói mẹ chồng nên cùng nhau chăm cháu nhưng mẹ chồng tôi nhất định không nghe.

Vài ngày sau mẹ kế nói muốn về quê, tôi nghĩ chắc mẹ không quen sống ở thành phố nên ngay sáng hôm sau vợ chồng tôi lập tức xin nghỉ để đưa mẹ về. Trước khi quay lại thành phố chúng tôi còn dặn mẹ không phải lo lắng gì, mẹ nhớ chú ý tự chăm sóc bản thân mình.

Sau một năm, hàng ngày tôi đều bận rộn với công việc và con cái, nên không có thời về thăm mẹ. Một ngày nọ hàng xóm gọi điện đến nói mẹ tôi yếu lắm rồi. Vợ chồng tôi vội vàng bắt xe về, nhưng cuối cùng về đến nhà thì đã muộn. Tôi đau khổ ôm lấy mẹ khóc nức nở. Tôi giận bản thân không chăm sóc tốt cho mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy hối hận như bây giờ.

Sau đám tang, tôi buồn bã dọn dẹp bày sắp lại đồ đạc của mẹ. Đột nhiên tôi phát hiện một cái túi vải, sau khi bỏ miệng túi ra xem, lúc này tôi không thể cầm được nước mắt, tôi sụp xuống, ngồi xổm ở góc nhà khóc lóc như mưa.

Hóa ra trước đây là vì tôi nên mẹ mới dọn đồ về quê. Trong túi có 300 triệu đồng, và một tờ giấy viết rằng 100 triệu kia là mẹ chồng đưa cho nói từ giờ đừng đến nhà tôi nữa. Mẹ kế vì không muốn tôi và mẹ chồng có thêm bất cứ mâu thuẫn gì thế nên đã đồng ý về quê sống một mình. Về quê mẹ bán luôn cả gian hàng ở chợ được thêm 200 triệu đồng. Tất cả dồn lại để dành cho tôi, mẹ hy vọng sau khi mẹ đi rồi tôi sẽ có cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Cầm 300 triệu đồng trong tay, trong lòng tôi nặng trĩu như đeo đá, nhìn những dòng chữ mẹ viết, mắt tôi nhòa đi vì lệ. Tôi muốn nói xin lỗi mẹ, trong lòng không nguôi tự trách mình. Tôi về đến nhà, đưa bức thư cho mẹ chồng xem. Bà ấy không nói được gì, thật sự không nói được gì. Còn tôi nói, hiện giờ con cần thời gian để tĩnh tâm, con không nghĩ mẹ có thể đối xử với người thân duy nhất của con như vậy. Bởi vậy tôi nhất quyết nói với chồng muốn chuyển ra ngoài sống, chồng tôi thấy khó xử nhưng tôi vẫn quyết tâm dọn ra ở riêng, bởi vậy cũng không cách nào khác nên anh đành bằng lòng.

Mẹ kế là người nuôi tôi khôn lớn, là người thương yêu tôi nhất trên đời. Tôi thật sự có lỗi với mẹ, hy vọng mẹ ở dưới suối vàng có thể an nghỉ.

Video hay: Đừng để công nghệ làm mất đi vẻ đẹp của cuộc sống.

Thiếu Kỳ

Xem thêm:

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất