NgắnTruyện

MẬT NGỌT

post

Hình ảnh có liên quan

Tôi và cô nhóc ấy là thanh mai trúc mã. Chẳng có gì để mọi người ngưỡng mộ đâu, thật đấy. Tình bạn của chúng tôi khác xa với mấy quyển ngôn tình mà các bạn đọc.

Thử nghĩ đi, một thằng con trai năm tuổi là tôi lại bị cô bé bốn tuổi miệng còn ngậm kẹo bắt nạt. Ngày hôm đó mẹ tôi đi chợ về, tiện thể mua cho hai chúng tôi mỗi người một cây kẹo mút.

Biết thừa nó thích hương dâu, tôi bóc luôn cây kẹo vị cà phê ra mút, sau đó mới chạy ra sân đưa cho nó. Nó đang chơi búp bê với bọn con gái trong làng. Mẹ nó gửi nó cho mẹ tôi, nhờ trông giúp cô ấy một buổi.

– Này, của mày.

– Anh ăn vị gì đấy?

– Cà phê.

Nghe tôi nói xong, nó tròn mắt nhìn. Tôi hất mặt, ra vẻ anh hùng:

– Thấy tao ghê chưa? Chỉ có tao lớn rồi mới ăn được đắng thôi. Mày còn con nít lắm, ăn dâu đi.

Tôi không ngờ nó nghe xong liền òa khóc nức nở. Mấy đứa kia thấy vậy liền bỏ về hết. Nhìn cây kẹo dâu nó đang cầm trong tay, tôi càng không hiểu vì sao nó khóc.

Mẹ tôi ở trong nhà nghe nó khóc liền chạy ra:

– Sao lại khóc? Ai bắt nạt con?

– Huhu…anh Nam…lấy kẹo…

– Nam, sao lại lấy kẹo của em hả? Trả cho em đi. – Mẹ tôi la tôi.

– Con đâu có lấy. Nó còn cầm kìa.

Mẹ tôi nhìn theo hướng chỉ của tay tôi, quả thực nó còn đang cầm kẹo. Mẹ tôi liền dỗ:

– Ngoan, bác mở cho con nha.

– Không thích. – Nó lắc đầu nguầy nguậy. – Muốn ăn cà phê.

– Mày là con gái, mày phải ăn dâu. Con gái mà ăn cà phê là bê đê.

Nó nghe xong còn khóc lớn hơn, khóc đến nỗi tôi tưởng trời sắp sụp đến nơi rồi. Tôi còn nghe thấy tiếng tường gạch nhà tôi bị nứt nữa mà.

Mẹ tôi nghe tôi nói xong câu đó liền buông nó ra, đánh mông tôi hai cái, còn kèm theo một câu la mắng:

– Lớn rồi mà còn chọc em. Lần sau mẹ không mua kẹo cho con nữa.

– Bác ơi, con muốn kẹo.

Nó níu áo mẹ tôi. Chợt tôi nhận thấy đôi mắt nó nhìn mẹ tôi chẳng khác gì con milu nhà tôi cả. Con milu khi được ăn mắt nó cũng mở thật to, thật long lanh vậy đấy.

Mẹ tôi lại ngồi xuống, tiếp tục dỗ nó:

– Vy ngoan, bác hết kẹo cà phê rồi, con ăn kẹo dâu nha.

– Con muốn của anh Nam.

Cái gì? Nó muốn kẹo của tôi? Nghe xong, tôi vội vàng cắn nát cục kẹo, chìa ra cái que trắng nhỏ để chứng minh với nó:

– Nhìn này, tao ăn hết rồi, mày ăn dâu đi.

Nhưng mẹ tôi thì biết thừa, bà liếc tôi một cái, tôi khôn ngoan ngậm miệng lại không nói thêm. Cuối cùng con Vy nó cũng chịu ăn kẹo dâu phần của nó.

Đó chỉ là một câu chuyện nhỏ của nhỏ của rất nhỏ trong suốt tuổi thơ tôi. Đừng tưởng nhìn con Vy như búp bê, hát nay, nói gì nghe đó mà lầm tưởng nó ngoan hiền.

Sai bét. Sai hết.

Trưa hôm đấy ăn cơm xong, tôi xung phong cho con milu ăn, vì anh chị tôi đi học hết rồi. Ba tôi ngồi uống trà, xem ti vi.

Con Vy nó cũng mon men theo tôi ra chỗ để đồ ăn cho milu. Nó ngồi xuống cạnh tôi, tay bỏ lên đầu gối, chăm chú nhìn cách tôi cho milu ăn.

Nó thích milu lắm, bởi mẹ nó không cho nuôi chó, nó chỉ còn cách chơi với chó nhà tôi. Nhìn vẻ mặt của nó tôi chỉ muốn chọc cho nó khóc.

– Vy này, tao thấy mày rất giống một thứ ở nhà tao.

– Em giống gì? – Nó ngây thơ nhìn tôi hỏi.

Nhìn nó như vậy tôi cũng hết muốn chọc. Mà không biết vì sao có lại niềm tin và ý chí, tôi nói một cách rất tỉnh:

– Sáng nay ấy, nhìn mắt mày hệt như con milu nhà tao. Giống như lúc nó được cho đồ ăn vậy.

Xong. Tôi chạy mất dép. Còn nó thì ngồi đó khóc òa lên. Mẹ tôi đang rửa chén cũng bỏ xuống, ba tôi đang xem ti vi cũng chạy ra.

Ba mẹ tôi sợ milu cắn nó. Còn thủ phạm là tôi đây đã trèo tót lên cây vú sữa gần đó. Ba tôi bế con Vy lên, dỗ nó:

– Ai chọc Vy của bác khóc rồi? Anh Nam đâu?

– Huhuhu…Anh Nam…hức…hức…nói con giống…hức…milu…

– Hả?

Mẹ tôi có vẻ như chưa nắm bắt được tình hình. Ba tôi thì khỏi nói, cưng con Vy hết mực. Ông gọi tôi:

– Thằng Nam đâu? Về đây cho ba mau.

Tôi sợ mém đái ra quần, tí nữa là thả tay rớt xuống dưới. Toi rồi.

Ba tôi mà nổi giận thì rất là đáng sợ. Hôm trước anh hai đi bắn bi quên về học bài bị ra đánh cho năm roi, còn bắt quỳ ở góc nhà.

Ba tôi đánh cây nào cây nấy rất chất lượng, đau đến hai, ba bữa. Bà nội tôi xót anh phải lấy dầu thoa cho anh.

Anh hai lớn vậy còn không chịu nổi, huống gì thằng nhóc chỉ mới năm tuổi là tôi. Ba tôi bồng con Vy, có vẻ đã hết kiên nhẫn:

– Thằng Nam về mau. Con milu ăn hết mà còn chưa về thì cho quỳ tới tối.

Trời ơi. Con milu nó ăn còn nhanh hơn chạy giặc. Huống hồ ngày hôm nay có món xương cá nó thích. Tận mạng, đúng là tận mạng rồi.

Chờ cho ba tôi vào nhà, tôi liền tụt xuống chạy vào theo. Ba tôi ôm con Vy ngồi trên ghế, còn tôi đứng ở dưới. Nó cứ nấc nãy giờ, tôi biết thừa là nó đang giả vờ trước mặt ba tôi.

Tay phải của ba tôi cầm cây roi mây, nhịp nhịp xuống bàn, giọng rất là bình thản:

– Nói bao nhiêu lần rồi, không được chọc em. Vậy mà con không nghe lời là sao?

– Ba, con chỉ đùa một chút.

– Nằm xuống đó.

Tôi ngoan ngoãn trèo lên chiếc giường, nằm sấp xuống. Khác với dự định của tôi, ba tôi chỉ đánh hai cây, hơn nữa cũng không đau lắm, hơi tê tê.

Điều tồi tệ kế tiếp chính là ba tôi bắt tôi xin lỗi nó. Tôi ngậm ngùi đến trước mặt nó nói:

– Tao xin lỗi.

Tôi bị đuổi vô phòng, còn nó ôm chân ba tôi xem chương trình bông hoa nhỏ. Bọn con gái đúng là phiền phức, nhất là con Vy.

Nó giả nai rất là giỏi. Ở cùng một chỗ với tôi nó luôn tìm cách để tôi bị mắng, có lúc còn bị đánh.

Mỗi lần nghe nó gọi: “Anh Nam ơi…” là tôi lại nổi da gà, cố gắng trốn nó nhanh nhất. Vậy mà nhiều lúc vẫn bị nó tìm ra.

Tôi theo mấy đứa ra ruộng hái đòng đòng nó cũng đòi đi.

Tôi thả diều trên đê nó cũng đòi đi.

Đến cả lúc đi bắn bi nó cũng đòi đi.

Chưa bao giờ tôi ước tôi đừng nhìn thấy nó như những lúc đó. Tôi chỉ muốn đá cho nó một phát để nó về nhà.

Lại là nỗi oan kế tiếp nỗi oan.

Hôm đó trường mẫu giáo tổ chức lễ ra trường, nó còn được phát trái bong bóng màu hồng in hình pikachu. Nó về khoe với tôi:

– Anh Nam! Anh Nam! Đẹp chưa? Em được thưởng đó.

– Xấu òm. Màu hồng thật xấu.

– Anh mới xấu. Em méc dì Liên.

Dì Liên mà nó nói là mẹ tôi. Tôi vội vàng chạy tới ngăn nó, ai ngờ đầu bút mực lại đâm trúng trái bóng khiến cho nó nổ tung.

Con Vy nhìn trái bóng nó thích bị tan xác thì tiếc lắm, nó lại khóc. Và thế là mẹ tôi lại nghe.

– Con càng ngày càng hư rồi nghe Nam. Sao con chỉ chọc em không vậy hả? Có còn muốn mẹ thương con nữa không?

– Con không cố ý mà.

Tôi giải thích. Nhưng mẹ tôi không chịu nghe.

– Chiều nay không cho đi bắn bi nữa. Vy đi với bác, bác mua bóng cho con.

Mẹ tôi tuyên án. Con Vy thắng. Tôi thua. Tôi đành phải ngậm ngùi quay vào luyện viết, nhìn theo bóng mẹ dẫn con Vy sang nhà bà Sáu mua đồ.

Tôi, Hải Nam tuyên bố: chính thức nghỉ chơi với con Vy.

Tuy nói là nghỉ chơi với nó nhưng tôi với con Vy vẫn nói chuyện với nhau. Nhà tôi với nhà nó ở sát vách, chỉ cách nhau có cái hàng rào bìm bịp.

Tôi là con út, mà con Vy lại là chị hai. Hôm đó nó bị sốt, chẳng chạy theo tôi như mọi bữa. Tự nhiên tôi nhớ nó.

Thả diều về, tắm rửa xong là phóng qua nhà nó luôn. Dì Hà mẹ nó đang vừa chăm thằng cu Tủn, vừa canh nhiệt độ của con Vy.

Chú Đức ba nó đi làm từ sáng đến tối mịt, tôi cũng chẳng biết chú làm gì. Thấy tôi, mẹ nó hỏi:

– Nam đi chơi à? Em Vy sốt rồi, không phá con được đâu.

Tự nhiên nghe dì Hà nói câu đó xong tôi thương nó kinh khủng. Chắc dì cũng biết mấy vụ nó chọc tôi. Người nó giờ nhìn bơ phờ lắm, tôi hỏi nó cũng không thèm trả lời luôn.

Thằng Tủn đái dầm. Dì Hà mang nó ra ngoài, nhờ tôi canh Vy. Tôi ngồi xuống cạnh nó, hỏi nhỏ:

– Ê Vy, mày chết chưa?

Con Vy lườm tôi. Tôi hỏi đúng mà. Tôi thấy trên ti vi diễn viên mà bơ phờ như nó là sắp chết rồi. Tôi lại nói:

– Thôi mày đừng chết. Khỏe đi rồi tao cho mày năm viên bi ve.

Nghĩ đi nghĩ lại, năm viên thì nhiều quá. Tôi tiếc, đành phải hạ giá:

– Ba viên thôi. Nhá?

Nó gật. Tôi nhớ ra mình còn cái chong chóng lá dừa chị ba mới cho hồi trưa, liền ba chân bốn cẳng chạy về lấy cho nó.

Mẹ tôi thấy tôi chạy đi chạy lại thì hỏi tôi đi đâu, tôi bảo qua nhà con Vy. Mẹ tôi móc tôi:

– Chứ không phải kêu nghỉ chơi rồi à?

– Dạ có, mà giờ nó bệnh nên chơi lại.

Mẹ tôi cười, bảo tôi đi nhanh lên. Tôi đưa chong chóng cho con Vy, nó thích lắm. Nhưng nó không chơi được. Tôi ngồi đó thổi thổi, chong chóng quay không nhanh như khi có gió trời.

Tối đó ba tôi đi làm về, mua cho tôi một cái bánh giò. Tôi mở ra ăn ngay. Vừa bóc xong liền nghĩ đến Vy. Nó cũng thích ăn bánh giò.

Tôi tình nguyện nhường cho nó dưới ánh mắt ngạc nhiên của bốn người còn lại. Nhưng nó lắc đầu, bảo không muốn ăn.

Tôi lựa trái trứng cút đưa cho nó, nó nhận.

Hai ngày sau nó hết bệnh, lại đi phá tôi. Có vẻ như nó đã quên ai là người đã cho nó cái chong chóng, là người chia cho nó trái trứng cút ngon nhất trong cái bánh giò.

Nhưng có một cái nó không quên chính là ba viên bi ve mà tôi hứa cho nó. Nó canh giờ tôi đi học về liền chạy sang, mở to mắt nhìn tôi:

– Anh Nam, bi của em đâu?

– Bi gì?

– Ba viên bi ve hôm bữa anh hứa đó. Cho em đi.

Nó chìa tay ra chờ tôi đưa. Lấy lọ bi ve xuống, tôi đếm đi đếm lại, tôi chỉ có mười bảy viên, cho nó ba viên là còn mười bốn viên.

Con Vy vui lắm, chạy về nhà cất vào cái hộp để ở kệ trên cao. Nó nói ở đó không ai lấy được hết.

Rồi nó cũng vào lớp một. Hôm khai giảng nó mặc chiếc váy mà dì Hà mua ngoài chợ, xúng xa xúng xính, nhìn cũng đẹp lắm. Nó đòi đi với tôi.

Tôi ra dáng đàn anh, dắt nó vào tận chỗ ngồi. Mấy đứa bạn tôi thấy thì trêu tôi thích nó, tôi ngại quá ra về không thèm chờ nó mà về nhà thẳng.

Mà tôi quên mất, tính con Vy nhát người, nó sống chết không cho ai đưa về, một mực đứng ở cổng trường đợi tôi. Thằng Hào con bà Tư chạy sang gọi tôi đi đón nó.

Tôi lật đật lấy chiếc xe đạp chạy thật nhanh. Trường về hết rồi, chỉ có bác bảo vệ đứng chung với con Vy. Thấy tôi, nó mừng như thấy Tết:

– Anh Nam đây nè, em biết mà. Có phải anh quên em đi cùng phải không?

– Ừ tao quên mất. Thôi tao chở mày về.

– Chào bác con về. – Con Vy nói với bác bảo vệ.

Nó không trách gì tôi hết, cũng không khóc nữa. Nó nắm vạt áo tôi để ngồi cho chắc. Tôi muốn xin lỗi nó, thật ra không phải tôi quên đâu, mà là tôi cố tình đó.

Kể từ lần khai giảng, qua hết những năm học cấp một, con Vy đều đi cùng với tôi. Mấy đứa bạn của tôi thấy hoài cũng chán nên không thèm chọc nữa.

Mọi chuyện trôi qua rất bình thường. Con Vy rảnh rỗi lại chạy theo tôi thả diều, bắn bi, bắt cá. Tôi cũng không còn ghét nó nhiều nữa.

Nhớ hôm đó thằng bạn cùng lớp làm nó khóc, ra về nó còn nức nở, tôi vội hỏi:

– Mày sao vậy Vy? Cô giáo đánh mày hả?

Nó lắc đầu, không chịu nói.

– Chứ làm sao mày khóc?

– Thằng Đạt…nó…nó nói em…là đồ xấu xí…

– Rồi sao nữa?

– Nó còn…lấy kẹo của em…Kẹo lúc sáng mẹ mua…

Trời, mấy cục kẹo đó ban sáng tôi kì kèo xin nó mãi nó mới đồng ý cho tôi một viên, vậy mà thằng kia còn dám trấn lột của nó.

Nhưng mà thằng đó to con lắm, còn tôi gầy nhom à, nhắm có đánh cũng không đánh lại nó. Thế nên tôi đành dỗ:

– Thôi mày đừng khóc nữa, để tao về nhà xem mấy viên kẹo gừng bà ngoại tao cho có còn không tao cho mày một viên.

Tôi kéo con Vy băng qua ruộng lúa rồi mới tới con đê sau nhà.

Sau này, mối quan hệ giữa chúng tôi tốt dần lên, bọn tôi không còn hay cãi nhau như trước.

Lên cấp hai, chúng tôi vẫn học trường làng. Con Vy vẫn đi với tôi. Hồi lớp tám, tôi có say nắng cô bạn cùng lớp, nhưng tôi lại không dám nói ra.

Ngạc nhiên là, cô bạn đó cũng tên Vy.

Lên cấp ba, tôi chọn ban tự nhiên, theo khối A, chọn thi ngành công an. Đó là mơ ước từ nhỏ của tôi.

Năm tôi học mười một, tôi còn nhớ như in cái khoảnh khắc lần đầu tiên Vy mặc áo dài.

Nó lớn rồi, ra dáng thiếu nữ hẳn. Lại còn đẹp nữa chứ. Nhìn nó, bỗng dưng tôi đỏ mặt, vội quay đi chỗ khác.

Khi Vy đi chung với tôi, tôi lại có cảm giác như chúng tôi là một cặp. Mấy đứa bạn cùng lớp tôi để ý Vy, hỏi tôi Vy đã có người yêu chưa?

Tôi nói rồi. Bọn nó hỏi là ai thì tôi không nói.

Bọn tôi không còn xưng mày tao nữa mà chuyển sang anh em. Chất giọng của Vy vẫn ngọt như vậy. Hồi nhỏ tôi ghét nó gọi “Anh Nam” bao nhiêu thì giờ tôi lại thích bấy nhiêu.

Tôi chỉ cho Vy học toán. Không phải là nó không thông minh mà là môn toán làm khó nó. Vy rất nhạy với những thứ thiên về xã hội, chứ không phải là tự nhiên.

Hồi nhỏ tôi còn cầm tay Vy chạy băng băng ngoài đồng, bây giờ ngồi gần thôi cũng thấy ngại. Hình như tôi thích Vy rồi.

Lần nào đối diện với nó tôi đều không biết làm gì cả. Ánh mắt Vy nhìn tôi trong veo, không có một chút tạp chất nào. Vy càng như vậy, tôi càng không nỡ làm tổn thương.

Năm Vy lên mười một, tôi thấy có mấy đứa con trai để ý Vy. Tôi phải cố gắng đè tình cảm của mình lại, chờ đến lúc Vy thi đại học xong. Tôi chỉ cầu cho Vy đừng thích ai cả.

Tôi có sáu tháng huấn luyện kiểm tra thể chất, mọi thứ trải qua suôn sẻ. Sau đó tôi đổi địa điểm huấn luyện. Có lần được về nhà, tôi thấy Vy đang chơi cùng con của chị ba.

Lúc đó tôi càng thích Vy hơn. Tôi chỉ sợ khi tôi không ở đây sẽ có ai đó cướp Vy đi mất, đi khỏi vòng tay của tôi.

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất