NgắnTruyện

Loạn thí giai nhân

post

Image result for ngôn tình

Giới thiệu:

Cảnh sát giao thông cùng ‘bạch phú mỹ’, vượt đèn đỏ gặp nhân duyên

*bạch phú mỹ: chỉ những cô gái da trắng giàu có xinh đẹp. các cô biết quan tâm tới sức khỏe, da dẻ trắng mịn bóng loáng, công việc ổn định thu nhập cao, kinh tế độc lập biết chi tiêu, có hiểu biết về thời trang và thích theo đuổi nó.(chém gió từ baidu)

1

Đồng Gia Ngộ phiền não ấn còi, nhìn xung quanh để tìm lối đi có thể vượt qua, tiếc rằng cô quay một vòng 360 độ, cũng không tìm được đường nào có thể vượt qua hàng rồng rắn này.

Giao thông ở Bắc Kinh thực sự quá tệ, thời gian một lần đèn đỏ đã có thể tắc đầy cả con phố Trường An, xem ra lần sau nếu cô muốn đúng giờ đến chỗ hẹn, thì phải ra cửa trước một ngày!

Thật sự là không luồn được vào chỗ trống nào, Đồng Gia Ngộ cũng đành thỏa hiệp, đàng hoàng đi theo chiếc xe với tốc độ rùa bò trước mặt, cô buồn chán nắm tay lái, được khoảng năm phút đồng hồ trôi qua, trước mắt bỗng thông thoáng rộng mở, tốc độ xe phía trước rõ ràng tăng nhanh, cô đang định đạp mạnh cần ga, điện thoại di động chợt vang lên.

Đồng Gia Ngộ một tay cầm tay lái, một tay nhận điện thoại kẹp ở cổ, lách qua cái xe muốn chen ngang, vội vàng nói: “Alo, ai vậy?”

“Gia Ngộ, tớ Tưởng Hâm đây, sao cậu còn chưa tới thế?” Đầu điện thoại bên kia truyền tới tiếng một cô gái, là bạn cùng lớn lên từ nhỏ kiêm khuê mật của cô.

Đồng Gia Ngộ cau mày nhìn chằm chằm tốc độ xe phía trước dần chậm lại, không nhịn được nói: “Giục cái gì chứ, tắc đường rồi, không phải chỉ là xem mặt thôi sao, gấp cái gì? Ông chú cảnh sát kia đến rồi à?”

“Chưa đâu, chắc một lúc nữa, tớ đây không phải sợ cậu tới trễ, khiến người ta lưu lại ấn tượng xấu, cậu lại đã tái phạm rồi đó!”

Đồng Gia Ngộ cười lạnh một tiếng, mắt thấy xe phía trước vượt qua vạch dừng xe, sau đó thời điểm cô xông tới, đèn đỏ sáng.

“Mẹ nó!” Đồng Gia Ngộ kêu lên một tiếng, trực tiếp ném điện thoại di động, dùng sức phanh xe, nhưng vẫn là bi kịch, hai phần ba chiếc xe đã vượt qua khỏi vạch dừng xe.

Cô sững sờ nhìn cảnh sát giao thông đứng trên bục chỉ huy, tay đối phương không dừng lại, nhưng ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm cô.

Trong đầu Đồng Gia Ngộ thoáng qua vô số suy nghĩ, nhưng trong lúc tâm tình trẻ con khiến cô vô ý thức đạp chân ga, xuyên qua giữa ngã tư đường, hai bên xe đang thông hành theo đèn xanh vội vàng phanh lại, còi ô tô ầm ầm vang lên, tiếng mắng chửi liên tiếp. . . . . .

“Vội đi đầu thai à!!”

“Có biết lái xe không hả!”

“Đi Mercedes-Benz thì giỏi lắm à! Người có tiền vượt đèn đỏ không sợ khấu trừ* đúng không!”

*hình như bên TQ có luật vi phạm thì bị trừ điểm, đánh dấu lên bằng

“Không tìm đường chết thì sẽ không chết, sao cô cũng không hiểu hả?!”

. . . . . .

Đồng Gia Ngộ mờ mịt giảm tốc độ, lái xe vào ven đường, hậu tri hậu giác phát hiện bản thân vừa rồi nhất thời vong động vượt đèn đỏ đến kinh thiên động địa, cô dường như nghe thấy tiếng kêu thảm của bằng lái trong ví tiền “Không muốn” , “Buông ra” , “Cứu mạng” . . . . . . (aoi: rất dễ gây hiểu lầm đó = =)

Cảnh sát giao thông đứng trên bục nói câu gì đó với cảnh sát giao thông nhận ca, rồi sải bước vượt qua người đi đường và xe cộ, chậm rãi dừng lại bên xe Đồng Gia Ngộ, tay đeo găng trắng gõ gõ cửa sổ xe Đồng Gia Ngộ.

Đồng Gia Ngộ khó xử nhìn khuôn mặt mơ hồ dưới chiếc mũ kepi ngoài cửa xe, bóng dáng đối phương cao lớn gần như bao phủ cô, cũng không biết có phải do ảnh hưởng tâm lý hay không, cô cảm thấy nếu mở cửa sổ ra liền xong đời. . . . . .

Thôi, dù sao đèn đỏ cũng đã vượt, có thế nào cũng không bết bát hơn được nữa!

Đồng Gia Ngộ cắn răng dậm chân một cái, đạp chân ga muốn chạy, cảnh sát giao thông kia giống như sớm dự đoán được cô có thể làm vậy, đã sớm di chuyển xông về phía trước, đợi cô vừa khởi động xe, anh ta liền nhanh chóng ngăn trước đầu xe.

Đồng Gia Ngộ khiếp sợ đạp thắng xe, cả người theo quán tính mà nghiêng về phía trước, hai tay cô nắm chặt tay lái, không thể tin nhìn cảnh sát giao thông không nhúc nhích đứng trước đầu xe, sửng sốt được chừng nửa phút, mới phản ứng  lại được, nhanh chóng nhảy xuống xe vọt tới trước mặt cảnh sát giao thông sợ hãi hỏi: “Anh không cần mạng hả!?”

Cảnh sát giao thông bình tĩnh sửa sang lại cái mũ, vỗ vỗ chút bụi đất căn bản không tồn tại trên đồng phục, thoải mái lên tiếng: “Là cô không muốn sống nữa mới đúng.”

“. . . . . . Ha ha.” Đồng Gia Ngộ ngoài cười nhưng trong không cười nhìn anh ta, “Một phần công việc mà thôi, phải liều mạng như vậy sao?”

“Đây là chức trách của tôi.” Cảnh sát giao thông dùng giọng điệu giải quyết việc chung nói, “Xin hãy lấy ra bằng lái xe của cô*, cám ơn.”

*chỗ này dùng kính ngữ

. . . . . .

Thật tuyệt.

Tuyệt đến nỗi khiến người khác muốn đánh cái mông của anh ta thành tám miếng.

2

Đồng Gia Ngộ cảm thấy cô lần này lành ít dữ nhiều, nhưng cô vẫn nghĩ phải cố gắng chút nữa, nếu không bằng lái hôm nay sẽ bị lấy đi không trở lại.

“Tôi nói này, anh trai. . . . . .” Đồng Gia Ngộ hạ thấp thái độ, nhưng đối phương ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Tôi không phải anh trai cô.” Anh ta trả lời đâu ra đấy.

“Vậy chú cảnh sát!”

“Tôi có già vậy sao?” Lần này anh ngẩng đầu lên, hình như cười một cái với cô.

Đồng Gia Ngộ khó xử vuốt vuốt trán, thở dài: “Tôi không cố ý vượt đèn đỏ, lúc ấy tôi đang nghe điện thoại. . . . . .”

“Cô còn dám lái xe nghe điện thoại? Cô không cần giấy phép lái xe của mình đến như vậy sao?” Cảnh sát giao thông tiên sinh kinh ngạc nhướn mày, tròng mắt đen trong suốt lóe ra ánh sáng bất đắc dĩ.

Đồng Gia Ngộ thấy vậy có chút run sợ, hồi lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Nếu không phải có chuyện phải làm gấp, sao tôi lại vội như vậy được.”

“Có gấp nữa cũng phải chú ý an toàn tính mạng bản thân.” Cảnh sát giao thông tiên sinh nghiêm trang mở tay, “Lấy ra chứ?”

“Anh muốn cái gì?” Đồng Gia Ngộ quả quyết giả bộ ngu, “Ban ngày ban mặt thế này, không tốt lắm đâu?”

Cảnh sát giao thông tiên sinh khẽ mỉm cười, bộ đồng phục sạch sẽ mang hương xà phòng thơm ngát: “**, mời cô hãy phối hợp với công việc của tôi.”

“Nếu tôi không muốn phối hợp?”

“Vậy chúng ta cũng chỉ có thể về đồn nói chuyện.” Cảnh sát giao thông tiên sinh buông tay xuống, đứng thẳng tắp nhìn cô.

Đồng Gia Ngộ áp lực rất lớn, bất đắc dĩ nói: “Cho chút mặt mũi đi, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không như vậy nữa?” Cô chợt lóe lên ý tưởng, vỗ tay nói, “Đúng rồi! Bạn trai tôi cũng ở trong đội cảnh sát giao thông làm việc! Anh nể mặt anh ấy tha cho tôi một lần được chứ?”

Cảnh sát giao thông tiên sinh ngoài ý muốn nhìn cô, bóng dáng thanh lệ xinh đẹp của cô chiếu ngược trong mắt anh, anh có chút không được tự nhiên dời tầm mắt, nhẹ giọng nói: “Thật sao?”

“Đúng vậy!” Đồng Gia Ngộ cảm giác có cửa thoát, vội vàng cau mày nhớ lại, “Anh ấy gọi là gì . . . . . .”

“Bạn trai của mình mà cô cũng không biết tên là gì sao?” Cảnh sát giao thông tiên sinh cười lắc lắc đầu, dường như quy cô về kiểu người không đáng tin.

“Tôi chỉ là đột nhiên không nhớ ra à. . . . . .” Đồng Gia Ngộ lúng túng sờ sờ mặt, trầm tư suy nghĩ một chút, mắt chợt trợn to, “Tôi nhớ ra rồi, anh ấy gọi là Diệp An Quân, anh nhất định biết anh ấy chứ? Nghe nói anh ấy lấy được cái gì nhỉ. . . . . . A đúng, lấy được nhị đẳng công*!”

*cấp bậc được khen ngợi

Cảnh sát giao thông tiên sinh đang nhìn đồng hồ ở bên ngoài nghe thấy cô nói những lời này, sửng sốt không kịp phản ứng, trên khuôn mặt tuấn tú mang vẻ mặt giống như là ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn nhìn khuôn mặt mong đợi của Đồng Gia Ngộ, giống như không nhận ra cô vậy.

“Này?” Đồng Gia Ngộ giơ tay quơ quơ trước mặt anh, “Chú cảnh sát anh không sao chứ? Anh có chuyện khác vậy tôi đi trước nhé?” Cô dò xét đi nửa bước chân, lặng lẽ men về phía xe.

Cảnh sát giao thông tiên sinh chợt níu lại tay cô, sau khi kéo cô trở về liền kiêng dè buông tay cô ra, khuôn mặt hiền lành nói: “Xin cô hãy lấy ra bằng lái. Nếu như cô không phối hợp với công việc của tôi, vậy tôi nhất định phải mang cô về đại đội cảnh sát giao thông xử lí.”

Đồng Gia Ngộ sửng sốt một chút, có chút nén giận. Cô cũng không phải không rõ phải trái, biết mình phạm lỗi sai thì nên phạt, nhưng trên giấy phép của cô đã không còn mấy điểm, nếu bị trừ lần nữa khẳng định sẽ bị thu hồi thi lại, cô làm sao có thời gian chứ. Chỉ là, so với thi lấy lại bằng, cô càng không muốn giao thiệp với đội tổng bộ cảnh sát giao thông, nơi đó có người cô không muốn gặp, mặc dù người kia có lẽ sẽ giúp cô tránh được một kiếp.

Cắn cắn môi, Đồng Gia Ngộ cuối cùng vẫn trở lại xe, khom lưng sục sạo một hồi, dưới sự giám sát của cảnh sát giao thông tiên sinh lấy ra bằng lái cùng điện thoại di động.

Cô nắm chặt bằng lái, nhụt chí liếc một cái không mặn không nhạt vào cảnh sát giao thông, cảnh sát giao thông lập tức đoạt quyển sổ trong tay cô.

“Ê!” Đồng Gia Ngộ không đành lòng nhìn giấy chứng nhận của mình bị lật tới lật lui trong tay cảnh sát giao thông, anh không nói lời nào cúi đầu mở giấy phạt, thấy vậy cô quả thật muốn đánh cho anh ta một trận, mà cũng tại lúc này, Tưởng Hâm lại gọi điện thoại tới lần nữa.

“Sao cậu còn chưa tới vậy? Một lúc nữa người nhà bên nhà trai tới rồi, cậu ngàn vạn lần đừng tới trễ đó! Tuy rằng người này với Giải Niệm Sâm đều là cảnh sát giao thông, nhưng hai người họ là kiểu người hoàn toàn khác nhau.” Vừa nhận điện thoại, giọng Tưởng Hâm liền oang oang vang lên.

“Gấp cái gì, tớ đây còn không phải đang bị cảnh sát giao thông giữ lại sao, còn không phải do cậu à, nếu không sao có thể xảy ra chuyện này, xui xẻo.” Đồng Gia Ngộ nhìn chằm chằm cảnh sát giao thông đang xé giấy phạt, chợt hỏi Tưởng Hâm, “Đúng rồi, cậu giới thiệu cho tớ cảnh sát giao thông gọi là Diệp An Quân đúng không?”

“Thế nào? Cảm thấy hứng thú? Tên đúng là Diệp An Quân, mặc dù điều kiện gia đình người ta bình thường, so ra kém cái người thiên kim đại ** này, nhưng đáng quý ở chỗ nhân phẩm tốt, tướng mạo được, còn lấy được nhị đẳng công, tuyệt đối là một hảo hán nghiêm túc!”

“Cậu cho tớ số điện thoại để tớ gọi cho anh ta, tớ bị bắt bên này, phỏng chừng không suy nghĩ chút biện pháp thì sẽ bị thu bằng thi lại.” Đồng Gia Ngộ vội nói.

Tưởng Hâm vừa nói số điện thoại Diệp An Quân cho cô, vừa nghi ngờ hỏi: “Nếu nghiêm trọng như vậy sao không trực tiếp tìm Giải Niệm Sâm? Chỉ cần anh ta nói một câu, chút chuyện này đâu đáng là gì?”

“Tớ tình nguyện đời này chưa bao giờ quen biết anh ta.” Đồng Gia Ngộ nói xong trực tiếp cúp điện thoại, đối chiếu số đã ghi bấm điện thoại cho Diệp An Quân, tiếng kết nối đô đô mấy cái, điện thoại cái vị cảnh sát giao thông đang viết giấy phạt cách cô không xa kia liền vang lên.

Diệp An Quân viết xong giấy phạt giật ra đưa cho Đồng Gia Ngộ, không biểu cảm nói: “Vượt đèn đỏ cộng thêm lái xe gọi điện thoại, tổng cộng trừ 8 điểm, mời đến bộ phận liên quan làm thủ tục trước thời hạn. Còn có, đừng gọi nữa, tôi chính là Diệp An Quân, Đồng Gia Ngộ **.”

“. . . . . .” Có lầm không vậy? Trên thế giới này sao lại có chuyện trùng hợp đến thế?

3

Cuối cùng, Diệp An Quân vẫn viết giấy phạt cho Đồng Gia Ngộ, mặc dù anh trả bằng lái cho cô, nhưng có trả hay không cũng không làm được gì nữa rồi, 8 điểm đó! 8 điểm! Tổng cộng cô chỉ còn 3 điểm, bị anh ta khấu trừ còn phải đưa 5 điểm!

Đồng Gia Ngộ cực kỳ tức giận chạy tới địa điểm hẹn với Tưởng Hâm, trong quán cà phê thanh nhã chỉ có mình cô ấy ngồi.

“Cậu tới rồi!” Tưởng Hâm vội vàng đứng lên, “Cũng may, Diệp An Quân còn chưa tới, lần này cuối cùng cũng không đến trễ, không tệ.”

Đồng Gia Ngộ cười lạnh: “Cậu không phải đợi nữa, anh ta sẽ không tới đâu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tên cảnh sát giao thông giữ tớ lại chính là Diệp An Quân, anh ta biết rõ tớ là ai, vậy mà nửa điểm tình cảm cùng thể diện cũng không giữ lại, trừ điểm vượt đèn đỏ còn chưa tính, lại còn trừ hai điểm tớ lái xe gọi điện thoại!” Đồng Gia Ngộ bất đắc dĩ nói, “Thật không có đạo đức, anh ta như vậy tìm được vợ mới là lạ.”

Tưởng Hâm há hốc mồm, do dự nói: “Người ta như thế là chấp hành pháp luật, mặc dù có chút không hợp tình người, nhưng không thể nói là lỗi của người ta mà, cậu đừng độc miệng như vậy, người ta là con cháu duy nhất trong nhà, phải dựa vào anh ấy để nối dõi tông đường đó.”

“Tớ cũng là con cháu duy nhất đó!” Đồng Gia Ngộ bất mãn.

“Đúng vậy, nhà cậu đủ tiền để nuôi cậu thành cây to che trời rồi, nhưng cả nhà Diệp An Quân chỉ dựa vào chút tiền lương kia mà tồn tại, cha mẹ anh ta thân thể không tốt, nếu không phải anh ta có tài năng, tuổi còn trẻ đã lên chức vị này, còn không biết phải làm sao đây.” Tưởng Hâm cảm khái nói, “Ai, so sánh là điều ghê tởm, cậu nhìn quan hệ của Giải Niệm Sâm với cha mẹ anh ta đi, gặp mặt chỉ hận không thể đánh nhau, có người không có phúc con cái đó.”

“Được rồi nói đến anh ta làm cái gì?” Đồng Gia Ngộ sắc mặt trầm xuống, “Đó là hồi anh ta còn đi học cũng không phải là bây giờ, khi đó chính là bảo bối của mẹ, mẹ anh ta nói gì thì chính là thế đó??, luôn luôn nhẫn nhịn chịu đựng, ngoan lắm.”

“Lại nhắc tới chuyện đau lòng của cậu rồi, thật xin lỗi.” Tưởng Hâm thở dài, “Chỉ là cũng đã nhiều năm như vậy rồi, cậu không bỏ được sao?”

“Tớ đã sớm buông rồi, nếu không tớ cũng sẽ không tới đây xem mắt.” Đồng Gia Ngộ chết lặng nói, “Năm năm trước anh ta bỏ lại tớ, cùng cha mẹ anh ta, cũng không chào lấy một câu liền đi sang Anh, bây giờ trở về muốn bù đắp lại không thấy quá muộn sao? Cha mẹ anh ta sao lại xem thường tớ chứ? Trong nhà có tiền là sai à? Nhà bọn họ không phải cũng rất có tiền sao? Chẳng lẽ con gái trong nhà có tiền ăn mặc đẹp thì chính là khoe khoang, không đứng đắn sao? Con gái vừa có tiền vừa xinh đẹp thì nhất định không học giỏi, nhất định là gái điếm sao?”

“Cậu nói nhỏ chút thôi.” Tưởng Hâm nhìn xung quanh một cái, “Sợ người khác không nghe thấy à.”

Đồng Gia Ngộ cười lạnh một tiếng: “Nghe thấy thì sao chứ, tớ Đồng Gia Ngộ lớn như vậy rồi còn chưa sợ qua người nào đâu.” Nói đến đây cô bỗng nhiên dừng lại, trong đầu hiện ra bóng lưng cao gầy của Diệp An Quân, tức không chịu được, “Ngoại trừ tên nhóc đó!”

“Ai vậy?”

“Còn ai được chứ?” Đồng Gia Ngộ xách túi đứng lên, nhăn lông mày suy tư một hồi, nhìn về Tưởng Hâm, trịnh trọng nói, “Tớ còn không tin tà ma đâu, tên nhóc đó thật sự nghiêm trang như vậy sao? Tớ mạn phép cho anh ta bại dưới tay tớ.” Nói xong cô quay đầu bước đi.

Tưởng Hâm khó hiểu nói: “Đại ** cậu lại muốn đi đâu á?”

“Đi tìm Diệp An Quân!”

4

Diệp An Quân tan việc liền về nhà, mẹ thấy anh trở lại không khỏi có chút nghi ngờ: “An Quân, sao con đã về rồi? Không phải nói buổi trưa muốn đi ăn cùng bạn sao?”

Diệp An Quân nhớ tới chuyện Đồng Gia Ngộ, chân mày khẽ nhíu lại, nhưng ngay sau đó liền giãn ra, như không có việc gì nói: “Cô ấy đột nhiên có chuyện, đi làm trước rồi.” Anh đỗ xe đạp vào trong sân, “Mẹ, mẹ đi nghỉ đi, tự con nấu mì ăn là được rồi.”

“Không có việc gì, để mẹ làm cho, cứ nghĩ con không về, nên không nấu cơm cho con.” Mẹ Diệp cười nói, “Mẹ dù thân thể không khỏe, nhưng chút chuyện nhỏ này vẫn làm được.”

“Con tự làm được mà, thật đó, mẹ không cần để ý đâu.” Diệp An Quân từ chối ý tốt của mẹ Diệp, đi tới bên cạnh ao khom người vặn nước rửa tay “Hơn nữa con cũng không quá đói.”

Mẹ Diệp thở dài, đau lòng nhìn thân thể đơn bạc của con trai: “An Quân, con cũng không còn nhỏ, cũng nên suy tính một chút về chuyện kết hôn đi, tìm cô gái tốt mang về cho cha mẹ nhìn một chút. . . . . .”

“Mẹ.” Diệp An Quân bất đắc dĩ nói, “Mỗi ngày trở về mẹ đều nói với con những lời này, mẹ sợ con trai mẹ không lấy được vợ như vậy sao.”

Mẹ Diệp không đồng ý nói: “Bây giờ cô gái nào tâm khí cũng cao, muốn nhà muốn xe còn phải nhìn cả đơn vị làm việc, công việc của con mặc dù không tệ, nhưng nhà của chúng ta về chuyện này căn bản không đủ tiền mua nhà cưới cho con, thì càng đừng nói đến xe, con không nhanh lên, về sau càng khó tìm đó!”

“Khó tìm thì không tìm nữa.” Diệp An Quân lạnh nhạt nói, “Một mình con cũng có thể nuôi mẹ cả đời.”

“Nói linh tinh cái gì vậy!” Mẹ Diệp đập vai anh một cái, “Nhà họ Diệp có mình con là rễ là mầm, nếu để ba con nghe con nói thế này, còn không phải giận đến phát bệnh tim sao!”

“Được rồi, con nói đùa thôi, mẹ yên tâm đi, trước Trung thu năm nay sẽ mang người về cho mẹ nhìn.” Diệp An Quân đẩy mẹ vào trong nhà, “Nhanh đi nghỉ ngơi đi, con đi nấu mì ăn.”

Mà lúc này đây, Đồng Gia Ngộ với người trong đại đội cảnh sát giao thông trò chuyện rất vui vẻ, mặc dù thời gian còn sớm, người chưa đến đủ, nhưng đã có không ít người vào cương vị rồi. Đồng Gia Ngộ ở nơi này có không ít bạn bè, tính cô lại thẳng thắn sảng khoái, người thì xinh đẹp lại có tiền, cho nên rất được hoan nghênh.

“Đúng rồi Tiểu Vương, tôi hỏi anh này, Diệp An Quân anh ta làm bên ngoài hay bên trong? Mỗi ngày đều tới phố Trường An kia gác sao?” Cô như lơ đãng hỏi người quen.

Tiểu Vương vừa cắn hạt dưa vừa cười nói: “Diệp An Quân? Cô cũng biết cậu ấy hả? Hai người một giàu một nghèo gặp nhau không phải nên đi đường vòng sao?”

Đồng Gia Ngộ nghe vậy có chút không thoải mái, nhưng vẫn nhẫn nại nói: “Vậy tôi thấy anh cũng phải đi đường vòng sao?”

Tiểu Vương sửng sốt một chút, ngay sau đó có chút khó chịu, sờ sờ mặt nói: “Công việc của Diệp An Quân không nhất định ở một chỗ, phía trên rất coi trọng cậu ta,  lúc có chuyện sẽ ra bên ngoài, có lúc sẽ ở trong đội.”

“Vậy chiều nay anh ta sẽ đến đâu?”

“Cô hỏi cái này, chẳng lẽ đúng là có ý với cậu ta?” Tiểu Vương bát quái hỏi.

Đồng Gia Ngộ bĩu môi, không có lên tiếng.

“U ôi, cô vậy mà không phủ nhận nha!” Tiểu Vương kích động chỉ cô, “Không ngờ đấy, cô Đồng đại ** lại có thể thua trên tay Diệp An Quân, tôi ——” Anh ta nói được nửa câu liền dừng lại, có chút xấu hổ buông tay, ngồi lại về ghế, nắm hạt dưa bỏ vào sọt rác.

“Sao vậy?” Đồng Gia Ngộ nghi ngờ quay đầu nhìn anh ta, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của Diệp An Quân đang đứng ở cửa phòng làm việc, mặt đen thui nhìn chằm chằm cô.

5

“Hai!” Đồng Gia Ngộ tùy ý chào hỏi Diệp An Quân, “Cảnh sát Diệp, chào buổi trưa nhé, nhanh như vậy đã lại gặp mặt rồi, thái độ của tôi rất tốt chứ, buổi sáng bị anh viết giấy phạt buổi chiều liên tới làm thủ tục đây.”

“Cô nộp tiền phạt thì tới trực tiếp ngân hàng là được.” Diệp An Quân cứng rắn nói, tránh khỏi ánh mắt giấu diếm hoặc hâm mộ của các đồng nghiệp, đi tới bàn làm việc trong cùng ngồi xuống.

“Sợ rằng nộp tiền phạt cũng không giải quyết được gì rồi.” Đồng Gia Ngộ từ trên ghế đứng lên, “Tôi vốn không còn lại bao điểm, anh lại lập tức trừ mất đi 8 điểm, tôi còn thừa lại cái gì chứ?” Cô đến gần Diệp An Quân, ngồi xuống chỗ trống đối diện anh.

Diệp An Quân mím môi nhìn cô, cô thực sự là một cô gái xinh đẹp, buổi sáng khi chặn cô lại anh đã biết rồi. Nhưng sau khi biết cô chính là Đồng Gia Ngộ, trong lòng anh chỉ còn lại sự mờ mịt.

Bọn họ không thể nào ở cùng nhau, giá trị quan về cuộc đời của hai người bất đồng, cô là đại ** nhà có tiền, nhưng anh chỉ là người bình thường một ngày ba bữa cũng phải tính toán chi tiêu, cứ coi như cô chịu, thì cha mẹ cô sẽ không đồng ý cho cô và anh ở cùng nhau.

Nếu như Tưởng Hâm sớm nói cho anh biết điều kiện Đồng Gia Ngộ tốt như vậy, anh căn bản sẽ không đồng ý xem mắt.

“Sao lại không nói lời nào?” Đồng Gia Ngộ bị Diệp An Quân nhìn chăm chú có chút không được tự nhiên, sờ sờ cánh tay, mấy lời nhục nhã đã sớm chuẩn bị trong lòng đến cửa miệng lại không nói ra được, cô không khỏi nhớ tới lời Tiểu Vương vừa rồi, chẳng lẽ cô thật sự coi trọng Diệp An Quân rồi hả?

Dò xét cẩn thận, sau khi bỏ đi cái mũ kepi khuôn mặt Diệp An Quân thật thanh tú sạch sẽ, Đồng Gia Ngộ phát hiện từ sau khi tốt nghiệp đại học, cô liền không còn thấy người đàn ông nào như vậy bêm cạnh mình rồi. Cho dù là bạn trai thanh mai trúc mã Giải Niệm Sâm, cũng không giống như Diệp An Quân, một cái nhìn liền có thể đi tới lòng người.

Ở chung với Diệp An Quân, cô có một loại cảm giác nhẹ nhõm thoải mái, không cần lo lắng nói sai sẽ bị hiểu lầm, không cần lo lắng ý tốt của mình sẽ bị cho thành kì thị cùng khinh miệt, đó cho tới nay là vấn đề khó của cô, nhà có tiền tính tình lại ngay thẳng.

Nhớ tới những chuyện mất hứng kia, sắc mặt Đồng Gia Ngộ trở nên rất khó coi, Diệp An Quân nhạy cảm quan sát được, ngẩng đầu nhìn lướt qua đồng hồ treo tường, cách giờ làm việc còn những nửa giờ, vì vậy anh đứng lên, nói với Đồng Gia Ngộ: “Ra ngoài đi dạo chút.”

Đồng Gia Ngộ sửng sốt một chút, có chút được yêu thương mà lo sợ: “Đi đâu vậy?”

Diệp An Quân dọn dẹp tài liệu trên bàn xong, thuận miệng nói: “Đối diện có một công viên nhỏ, tới đó đi.”

Đồng Gia Ngộ liền vội vàng đứng lên đuổi theo, nhất thời tim đập rộn lên, đã nhiều năm qua cô chưa từng có loại cảm giác này.

6

Diệp An Quân mang Đồng Gia Ngộ ra khỏi đại đội cảnh sát giao thông, bước chậm về phía vườn hoa đối diện, ánh nắng mặt trời gay gắt khiến anh có chút không mở được mắt ra, trong lúc vô tình anh thấy ven đường có tiệm bán báo, do dự một chút, nói với Đồng Gia Ngộ: “Cô ở đây chờ tôi một chút.”

Đồng Gia Ngộ đứng tại chỗ, giơ tay che ánh nắng mặt trời, híp mắt nhìn bóng dáng cao lớn của Diệp An Quân chạy đến trước tiệm bán báo cách đó không xa, noi với ông chủ một câu gì đó, ông chủ liền đưa anh một cây kem. Diệp An Quân trả tiền, liền giơ kem chạy nhanh tới đây.

Đồng Gia Ngộ kinh ngạc nhìn anh đưa kem cho mình, cắn cắn cánh môi, nhận lấy nhỏ giọng nói một câu “Cám ơn”.

Diệp An Quân không có lên tiếng, hai người trầm mặc vai kề vai đi hướng công viên, nhìn như vô cùng hài hòa, nhưng mỗi người lại có tâm sự riêng.

Đồng Gia Ngộ không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp Giải Niệm Sâm, ngày đó cũng là mùa hè như bây giờ, cô chạy xuống dưới tầng kí túc mua kem, sau khi mua xong liền thuận theo bóng cây trong vườn trường vừa ăn vừa đi dạo, nhưng ai ngờ được cô đột nhiên đau bụng, cô cố nén cơn đau giơ kem chạy tới nhà vệ sinh, vừa lúc nhìn thấy một nam sinh cao lớn đi qua, trực tiếp đưa kem cho anh ta.

“Anh cầm giúp một chút, tôi phải vào nhà vệ sinh!” Cô nói thật nhanh rồi xông vào nhà xí, sau khi phát tiết xong chân có chút mềm nhũn mà đi ra ngoài, cô cũng đã quên lúc đi vào có nhờ người ta cầm giúp kem, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy Giải Niệm Sâm mặc áo sơ mi trắng, trong tay anh cầm một cây kem, nhưng chưa mở bao bì.

“Em vào lâu quá, cái kem kia chảy mất rồi, cho nên anh đi mua cho em một chiếc khác.” Lúc anh nói những lời này cười lên nhìn rất đẹp, mang theo sự sáng rỡ cùng trong veo thuộc về thiếu niên, Đồng Gia Ngộ lúc ấy liền quyết định, người đàn ông này là của cô.

Nhưng mà, người tính không bằng trời tính, yêu đương dù sao cũng không phải là chuyện của hai người, hai bên cha mẹ phản đối khiến cô và Giải Niệm Sâm cả ngày cãi nhau, Giải Niệm Sâm luôn nhất mực nghe theo cha mẹ, đại học năm tư khi tốt nghiệp xong liền không nói lời nào chạy đi nước ngoài, Đồng Gia Ngộ sau khi biết tin tức này khóc cả một đêm, hôm sau tỉnh lại, cô liền ném đi tất cả những gì liên quan đến Giải Niệm Sâm.

Cầm được thì cũng buông được, sáu chữ này là tín điều suốt hai mươi mấy năm qua của cô, đến nay cũng không thay đổi.

“Diệp An Quân.” Đồng Gia Ngộ đưa kem cho người đàn ông bên cạnh cô, “Anh xé giúp em đi.”

Diệp An Quân ngẩn ra, mặc dù có chút không hiểu, nhưng vẫn nhận lấy x era giúp cô: “Được rồi.” Anh đưa lại cho cô.

Đồng Gia Ngộ nhận lấy, cho vào miệng vui vẻ ăn, đôi mắt to không ngừng quan sát anh, giống như nghĩ tới chuyện nào đó, khóe miệng vẫn tươi cười.

Diệp An Quân trầm mặc một hồi, nói: “Sáng hôm nay thái độ của tôi không tốt lắm, cô đừng để ý. Nếu cô cảm thấy công việc của tôi khiến cô không hài lòng, cô có thể tìm tôi trực tiếp để nói, công việc này đối với tôi rất quan trọng, cho nên nếu như có thể, xin đừng tố cáo tôi.”

Đồng Gia Ngộ sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng kịp, bật cười: “Anh cho rằng em tới tố cáo anh?”

Diệp An Quân nghi ngờ nhìn cô: “Chẳng lẽ không đúng?”

Đồng Gia Ngộ nhìn anh cười: “Dĩ nhiên không phải!”

“Vậy cô tới làm gì? Làm thủ tục không cần đến nơi này.”

Đồng Gia Ngộ khí phách nói: “Em tới tìm anh.”

“. . . . . . Tìm tôi có việc?” Diệp An Quân cau mày, thoạt nhìn căng thẳng lại khó xử.

Đồng Gia Ngộ chần chờ một chút, gật đầu: “Chúng ta không phải là đối tượng hẹn hò sao? Giờ em rất hài lòng với anh, anh không thích em sao?”

Diệp An Quân bị lời của cô dọa hết hồn, anh há hốc mồm, khô khốc nói: “Tôi cho rằng cái đó không tính nữa rồi.”

“Sao lại không tính?” Đồng Gia Ngộ không nói hai lời cúi đầu hôn môi anh một cái, hương vị ngọt ngào mập mờ quanh quẩn giữa răng môi hai người, Đồng Gia Ngộ dưới ánh mắt kinh ngạc của Diệp An Quân kiên định nói, “Em cảm thấy anh rất tốt, chúng ta thử một chút đi.”

7

Diệp An Quân cảm giác mình nhất định điên rồi, nếu không anh tuyệt đối sẽ không đồng ý lời đề nghị của Đồng Gia Ngộ, cùng cô ở chung một chỗ.

Anh ngồi trong phòng làm việc, nhìn màn hình điện thoại bị Đồng Gia Ngộ cưỡng chế thay hình, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhỏ của cô ở trong ảnh lại có vẻ động lòng người khác thường, giống như đang sống vậy, anh dường như có thể nghe thấy cô cười nhạo gọi anh là “Đầu gỗ”.

Tại sao lại như vậy? Thế này hoàn toàn không đúng. Anh và Đồng Gia Ngộ là người của hai thế giới, coi như anh thích cô thì có thể thế nào đây, dù cho cô có tốt hơn nữa cũng không thể gả cho anh được, coi như cô nguyện ý ủy thân cho anh, thì cha mẹ cô chắc chắn sẽ không đồng ý.

Diệp An Quân có chút phiền não thở dài, lần đầu tiên đối với xuất thân cùng gia thế của mình có nhiều chất vấn đến thế.

“An Quân? Sao thế, đây là?” Một giọng nam thanh nhã cắt đứt sự suy tư của Diệp An Quân, Diệp An Quân vội vàng đứng dậy cung kính cúi đầu với anh ta một cái, “Đội trưởng Giải, anh đã đến rồi.”

Giải Niệm Sâm tò mò nhìn điện thoại di động Diệp An Quân đặt trên bàn làm việc, thuận tay cầm lên ấn xuống một cái, trong miệng nói qua: “Nhìn cái gì mà mê mẩn vậy, khó có lúc thấy cậu mất hồn vậy nha, đây là. . . . . .” Lời của anh ta mới được một nửa liền dừng lại, bởi vì tấm hình trên điện thoại di động.

Diệp An Quân thấy Giải Niệm Sâm nhíu lông mày, vội vàng cầm lại di động: “Thật xin lỗi đội trưởng Giải, chuyện thế này sẽ không có nữa.”

Giải Niệm Sâm không biến sắc gật đầu một cái, giống như lơ đãng hỏi: “Cô gái xinh đẹp như vậy, vì cô ấy mà mất hồn thì cũng đúng thôi, không biết cô ấy là. . . . . . ?”

Diệp An Quân giãn mày, mặc dù trong lòng một mực nói bọn họ là không thể được, nhưng bị người khác hỏi, vẫn rất thong dong cùng kiêu ngạo nói: “Cô ấy là bạn gái tôi, Gia Ngộ.”

“Gia Ngộ. . . . . .” Giải Niệm Sâm khẽ vuốt cằm, cười khẽ một tiếng quay đầu nhìn nơi khác, lạnh nhạt nói, “Tên rất hay. Tôi cũng không có chuyện gì, chỉ tới xem chút thôi, cậu cứ bận đi, tôi đi đây.” Anh ta xoay người rời đi, Diệp An Quân nhìn bóng lưng anh ta, mày cau lại.

Sao có cảm giác đội trưởng Giải rất kì lạ? Diệp An Quân không nghĩ ra có chỗ nào không đúng, nhưng chính là cảm thấy không thoải mái, cái khúc mắc này đánh vào lòng anh, cho đến khi tan việc anh cũng không bình tĩnh lại được.

Anh ra chỗ đỗ xe lấy xe đạp, vừa ra khỏi đơn vị liền nhìn thấy Đồng Gia Ngộ mặc chiếc váy cotton dài màu xanh biển.

Bóng dáng mảnh khảnh cao gầy của cô đứng ở cửa đội cảnh sát giao thông, thấy anh đi ra, vui mừng chạy tới.

“An Quân, anh tan làm rồi!”

Diệp An Quân lấy khăn tay ra lau lau mồ hôi trên trán cô: “Em đến rồi sao không gọi điện cho anh, chờ lâu không? Một đầu đầy mồ hôi này.”

“Không có.” Đồng Gia Ngộ ngẩng đầu để anh lau mồ hôi cho mình, sau khi lau xong thì ngồi lên chỗ phía sau xe anh, “Hôm nay em đi cùng anh.”

“Với anh?” Diệp An Quân bật cười, “Em chắc chứ? Anh không có xe sang đâu.”

Thần sắc Đồng Gia Ngộ tối sầm lại, Diệp An Quân thấy vậy, có chút luống cuống, vội vàng muốn giải thích, nhưng nửa ngày cũng không giải thích được nguyên nhân, thấy vậy Đồng Gia Ngộ không khỏi cười một tiếng: “Anh khẩn trương cái gì, em không sao, chỉ là hôm nay nghe Tưởng Hâm nói đến cha mẹ anh, muốn cùng anh đi gặp một chút.”

“Đi gặp cha mẹ anh?” Diệp An Quân có chút không tự nhiên hỏi.

“Đúng vậy.” Đồng Gia Ngộ không hiểu nói, “Sao thế, có vấn đề gì không? Không phải anh tính toán kết hôn với em nên mới ở cùng một chỗ với em đó sao?”

Diệp An Quân mím môi trầm mặc, anh cau mày, hình như có cái gì khó nói nên lời. Đồng Gia Ngộ thấy anh như vậy, càng nhìn tim càng lạnh.

Đúng lúc này, Giải Niệm Sâm từ đội cảnh sát đi ra cửa, xe anh ta mở cửa sổ ra, ánh mắt ngưng lại nhìn một nam một nữ, lúc đi ngang qua bọn họ thì xe dừng lại.

“An Quân? Còn chưa đi sao?” Anh ta trước gọi Diệp An Quân, lúc này mới nhìn về phía Đồng Gia Ngộ, cố làm ngoài ý muốn nói, “Gia Ngộ cũng ở đây?”

Đồng Gia Ngộ kinh ngạc nhìn Giải Niệm Sâm, cứng đờ gật đầu một cái, sắc mặt nặng nề dịch người một cái, khiến Diệp An Quân chắn trước cô.

Diệp An Quân thấy tất cả ở trong mắt, khúc mắc kì lạ trong lòng nháy mắt được mở ra.

Đã sớm nghe nói đội trưởng Giải lâu như vậy rồi vẫn chưa kết hôn là vì đợi bạn gái tình đầu hồi đại học, mà theo như tin tức của Tưởng Hâm, Đồng Gia Ngộ và Giải Niệm Sâm cùng tốt nghiệp một trường đại học, giữa hai người đến cùng có chuyện gì xảy ra, vừa nhìn đã hiểu được ngay.

“Vừa mới tan việc, đội trưởng Giải không phải vừa mới đi sao?” Diệp An Quân bình thản đáp lại Giải Niệm Sâm, tròng mắt đen cụp xuống, tay nắm chặt tay nắm tựa hồ đang tính kĩ chuyện gì đó.

Đúng, anh thật sự phải suy nghĩ thật kĩ, anh và Đồng Gia Ngộ đến tột cùng có tương lai hay không.

Nếu như anh không có dũng khí vượt qua tất cả để lấy được cô, như vậy anh cũng không cần vì thế mà đắc tội với người lãnh đạo trực tiếp.

Đồng Gia Ngộ cũng liệu đến suy nghĩ trong lòng Diệp An Quân, cô luôn cho rằng anh là người thực tế lại trực tiếp, anh rất chính trực, có ý kiến gì cũng bày ra trên bàn mà nói, anh không chỉ một lần đề cập với cô chuyện giữa hai người rất khó, nhưng tất cả đều bị cô chuyển đề tài. Lần này cô chủ động yêu cầu đến nhà anh, cũng là để anh không được suy nghĩ lung tung nữa, cứ vững vàng mà ở cùng một chỗ với cô.

Nhà cô có tiền, không sai, nhưng có tiền không có nghĩa là kẻ hợm hĩnh, thời đại thay đổi rồi, ở nơi này xã hội coi trọng vật chất thực tế, có một trái tim sạch sẽ so với việc môn đăng hộ đối càng khiến người ta để ý hơn, cha mẹ cô ở phương diện này cũng nhất trí với cô, nếu không lúc bắt đầu cô cũng sẽ không tới cuộc xem mắt Tưởng Hân sắp xếp, Diệp An Quân anh không thích làm chuyện vô nghĩa, chẳng lẽ cô lại thích?

8

Nghĩ thông rồi, Đồng Gia Ngộ trực tiếp khoác lấy cánh tay Diệp An Quân, cười với Giải Niệm Sâm: “Đội trưởng Giải một ngày kiếm bạc tỉ, khó có dịp thấy mặt nha, nhưng mà thật không may, chúng tôi đang muốn về nhà rồi, mẹ An Quân thân thể không tốt, nếu như về trễ hại bác ấy lo lắng anh ấy sẽ rất tự trách, cho nên chúng tôi đi trước đây, lần sau gặp chúng tôi mời anh ăn cơm!”

Giải Niệm Sâm nắm chặt tay lái, mặt không thay đổi nhìn Đồng Gia Ngộ, Đồng Gia Ngộ bình tĩnh nhìn thẳng anh ta, thản nhiên lại trực tiếp biểu đạt suy nghĩ của mình, điều này làm Giải Niệm Sâm bị đả kích lớn.

Giải Niệm Sâm cũng không phải người xấu, anh biết rõ lúc nào nên làm cái gì, giữa anh và Đồng Gia Ngộ, người sai không phải là cô, anh không có lý do trách cứ cô. Mặc dù cách làm bây giờ của cô khiến anh đau lòng, nhưng Diệp An Quân là một người đàn ông tốt, cô lựa chọn Diệp An Quân mà không phải những người đàn ông khác, khiến anh cũng an tâm hơn.

Dù sao, mặc kệ là chọn ai, cô sẽ không chọn anh nữa.

Giải Niệm Sâm chậm rãi thở dài một hơi, nở ra nụ cười khổ: “Không sao, lần sau không mời tôi cũng được, nhưng rượu mừng của hai người nhất định phải mời tôi, làm đàn anh của em bao nhiêu năm, tôi phải chính mắt nhìn em lấy chồng mới an tâm.”

Nụ cười của Đồng Gia Ngộ dừng lại, theo thói quen gật đầu, vẻ mặt chết lặng.

Ánh mắt Giải Niệm Sâm tối sầm lại, đơn giản chào bọn họ xong, liền lái xe đi.

Anh từ kính chiếu hậu nhìn Đồng Gia Ngộ ngồi trên yên sau xe đạp của Diệp An Quân, cùng với tiếng cười thanh thúy, cười đến như hoa nở rộ ung dung hạnh phúc, giống như cái thế giới kia cách anh ta rất xa.

Như vậy cũng tốt, cả đời cô khát vọng có người che chở, cuối cùng đã có một người toàn tâm toàn ý quý trọng cô, anh ta nên vì cô mà vui mừng mới đúng.

Vui mừng rồi, lại chân thành nhìn cô gả cho người khác.

Giờ phút này ý nghĩ của Diệp An Quân cũng không nhẹ nhõm gì, anh thỉnh thoảng cúi đầu nhìn cánh tay mảnh khánh nắm bên hông mình, sau lưng giọng nói thanh thúy của cô gái không ngừng truyền tới tai anh, lòng anh đập loạn, rất thấp thỏm, sau khi rẽ vào ngõ nhỏ liền dừng lại.

“Đến rồi?” Đồng Gia Ngộ nhảy xuống, ghé đầu vào trong ngõ hẻm.

“Là ở phía trước đó.” Diệp An Quân dắt xe đi song song với cô, “Gia Ngộ, mặc dù bây giờ nói cái này có lẽ hơi trễ, nhưng em thật sự đã suy nghĩ kĩ rồi sao? Anh. . . . . .”

“Diệp An Quân.” Đồng Gia Ngộ cắt đứt lời anh, thở dài, “Anh cảm thấy em là người như thế nào?”

Diệp An Quân ngẩn ra, nhìn cô không thể dời mắt được: “Rất tốt, em rất tốt.” Anh chỉ có thể khó khăn nói ra năm chữ này, yếu ớt lại vô lực.

Đồng Gia Ngộ cũng rất thỏa mãn.

Cô khoác lên tay anh, cúi đầu nhìn giày da đen của anh, dùng giày canvas trắng của mình đá đá anh, tất cả là để báo thù vì anh do dự với cô.

“Diệp An Quân, từ cái ngày em bắt đầu quyết định ở chung với anh em đã nghĩ kĩ con đường chúng ta phải đi sau này rồi. Đừng nói cha mẹ em không phản đối chuyện chúng ta ở chung một chỗ, coi như bọn họ phản đối, em cũng sẽ làm việc nghĩa không chùn bước ở cùng với anh. Em rất ngốc, rất nhiều chuyện trong sinh hoạt em không hiểu rõ, em cũng không thể giúp anh được gì, nhưng ít nhất em sẽ luôn ở bên anh, tận dụng hết khả năng vì tương lai của chúng ta mà cố gắng.” Đôi mắt đen của cô nhìn thẳng anh, vẻ mặt thản nhiên mà kiên định.

Diệp An Quân hô hấp có chút gấp gáp, anh cầm tay cô, nhỏ giọng gọi tên cô: “Gia Ngộ. . . . . .”

“Hửm?” Đồng Gia Ngộ cười híp mắt nhìn anh, “Sao vậy, bị em làm cảm động đến sắp khóc rồi? Vậy thì phải báo đáp em thật tốt đó, hai ngày nữa xin phép nghỉ đi gặp cha mẹ em, bọn họ đã sớm muốn gặp anh rồi.”

Diệp An Quân thuận thế gật đầu, gật xong mới phát hiện mình đồng ý cái gì, tai có chút đỏ lên, nhưng anh vẫn nhìn cô, từ từ nói ra lời mình vốn phải nói: “Thật ra thì. . . . . . Anh vẫn luôn cảm thấy rất xấu hổ, quá khứ và cuộc sống của mình anh không có gì không cam lòng, nhưng tình cảm của em đối với anh khiến anh rất xấu hổ, anh rất sợ người khác hỏi em, anh sợ bởi vì quan hệ của chúng ta mà bị người khác cười nhạo, bởi vì chúng ta chênh lệch nhiều như vậy, anh biết rõ là không thể nào, nhưng vẫn trầm mê trong đó.” Anh cúi đầu, sắc mặt có chút khó chịu, nhưng khi anh khôi phục ngẩng đầu lên, nhìn Đồng Gia Ngộ mờ mịt luống cuống, kiên định nói, “Mà anh sẽ không để nó trở thành bí mật chỉ thuộc về mình anh, anh sẽ khiến tất cả mọi người đều biết, anh Diệp An Quân có thể cho Đồng Gia Ngộ hạnh phúc.”

Đồng Gia Ngộ hốc mắt nóng lên, cô che dấu cảm xúc mà cúi xuống, hỏi: “Vậy anh còn chờ gì nữa?”

“Hả?” Diệp An Quân phát ra một tiếng nghi ngờ.

Đồng Gia Ngộ bấm vào hông anh một cái: “Đi mau á! Mẹ anh nhìn chúng ta đã ba lần rồi đó!!”

“Mẹ anh?” Diệp An Quân lập tức nhìn về phía trước, vừa vặn nhìn thấy mẹ Diệp lần thứ tư ghé đầu ra, anh cực kỳ dời tầm mắt đi chỗ khác, nhỏ giọng hỏi, “Sao em biết đó là mẹ anh?”

Thái dương Đồng Gia Ngộ giật giật mấy cái: “Bác ấy nhìn tụi mình chằm chằm, em muốn giả vờ không thấy cũng không được. . . . . .”

Diệp An Quân bật cười lắc đầu một cái, cưng chiều nhìn cô, dắt cô từ từ đi tới phía cửa nhà.

Có thể gặp được em thật khó, nhưng mà rất tốt, thật tốt lắm.

[Hết]

Nguồn: Tổng Công Đại Nhân

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm