NgắnTruyện

Loạn thí giai nhân - p1

post

Chương 1.

Đồng Gia Ngộ bực bội bấm còi, nhìn khắp chung quanh cố tìm lấy một đường ra, tiếc là cô nhìn quanh một vòng ba trăm sáu mươi độ cũng không thể nào tìm nổi một lối đi đi xuyên qua hàng xe dài và dày đặc này.

Giao thông ở Bắc Kinh thật sự là quá tồi tệ, chỉ một lần đèn đỏ thôi có thể tắc cứng suốt một dãy phố Trường An, xem ra lần sau nếu cô muốn đến đúng hẹn thì phải đi trước một ngày mất.

Thật sự là không chen được cái chỗ trống nào, Đồng Gia Ngộ theo thời gian cũng dần chấp nhận số phận, ngoan ngoãn theo sát chiếc xe di chuyển như rùa bò phía trước, cô chán chường ôm lấy vô lăng, khoảng năm phút sau, trước mắt bỗng nhiên rộng rãi thoáng đãng hẳn lên, tốc độ xe phía trước rõ ràng đã nhanh hơn, cô đang định nhấn mạnh chân ga thì điện thoại đột ngột đổ chuông.

Đồng Gia Ngộ một tay cầm vô lăng, một tay lấy điện thoại kẹp ở bên cổ, gạt bỏ những xe muốn chen ngang, vội vã tranh thủ thời gian nói: “A lô, ai vậy?”

“Gia Ngộ, mình là Tưởng Hâm, cậu sao còn chưa tới thế hả?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng một cô gái, là bạn thân từ nhỏ của cô.

Đồng Gia Ngộ nhíu mày nhìn chằm chằm vào chiếc xe phía trước lại một lần nữa giảm tốc độ, không nhịn được nói: “Thúc cái gì mà thúc, kẹt xe quá, chẳng phải chỉ là gặp mặt giới thiệu một cái thôi sao, vội cái gì? Chú cảnh sát kia đến rồi à?”

“Chưa đâu, có lẽ một lát nữa sẽ tới thôi, mình đây chẳng phải là sợ cậu lại đến muộn, để lại ấn tượng xấu cho người ta sao? Cậu muộn mãi thành thói quen rồi…”

Đồng Gia Ngộ cười lạnh một tiếng, mắt thấy xe phía trước đã lướt qua vạch dừng đèn đỏ, sau đó khi nàng sắp vượt qua thì đèn đỏ bật sáng.

“Chết rồi!” Đồng Gia Ngộ kinh hô một tiếng, vội vã ném luôn di động, dùng sức phanh xe lại, nhưng kết quả bi kịch vẫn xảy ra, cả hai phần ba chiếc xe đã lướt qua vạch dừng.

Cô sững sờ nhìn anh cảnh sát giao thông vẫn đứng trên bục điều khiển giao thông phía đằng trước, thấy đối phương mặc dù tay vẫn không ngừng hoạt động, mắt lại nhìn chằm chằm vào cô.

Trong đầu Đồng Gia Ngộ hiện lên vô số ý tưởng, nhưng tâm tính của thiếu nữ lại khiến cô vô thức đạp mạnh chân ga một lần nữa, phi thẳng đến giữa ngã tư đường, những chiếc xe thấy đèn xanh đang muốn đi tiếp cứ thế mà bị kẹt lại toàn bộ, còi ô tô inh ỏi không dứt, tiếng chửi bậy cũng không ngừng liên miên…

“Vội đi đầu thai à?”

“Có biết lái xe không đấy hả?”

“Chạy Mercedes thì oai lắm à? Có tiền là có thể thích vượt đèn đỏ là vượt à?”

“Không tự tìm đường chết thì sẽ không phải chết, cô không hiểu à?”

… ….

Đồng Gia Ngộ mờ mịt giảm tốc độ xe, đỗ xe lại ven đường, mãi sau mới phát hiện mình rõ ràng trong lúc nhất thời xúc động đã vượt đèn đỏ một cách kinh thiên động địa. Cô hình như đã nghe thấy được bằng lái xe trong ví đang kêu gào thảm thiết: “Đừng”, “Buông ra”, “Cứu mạng”…

Đồng chí cảnh sát giao thông đứng trên bục nói gì đó với đồng nghiệp khác đến nhận ca, liền lập tức đi xuyên qua người xe trên đường, chậm rãi đi đến bên cạnh xe của Đồng Gia Ngộ, bàn tay đeo bao tay trắng gõ cửa kính xe cô.

Đồng Gia Ngộ khó xử nhìn khuôn mặt có chút mơ hồ dưới chiếc mũ kê – pi* bên ngoài cửa xe kia, vóc người cao lớn của đối phương cơ hồ đã hoàn toàn bao phủ lấy cô, cũng không biết có phải do tâm lý hay không, cô thực sự cảm thấy cô mà mở cửa ra là sẽ lập tức xong đời…

*Mũ kê – pi: mũ cứng của cảnh sát

Được rồi, dù sao đèn đỏ thì cũng đã vượt rồi, có thế nào thì cũng không thể thảm hơn được nữa.

Đồng Gia Ngộ nghiến răng một cái, giậm chân, đạp mạnh chân ga toan chạy trốn, đồng chí cảnh sát kia dường như đã sớm đoán được cô sẽ như vậy, đã chuẩn bị sẵn tư thế xông về phía trước, cô vừa nổ máy, anh liền nhanh chóng chắn ở trước mũi xe cô rồi.

Đồng Gia Ngộ khiếp sợ đạp chân phanh lại, cả người do quán tính quá mạnh mà lao cả về phía trước, hai tay cô nắm chặt tay lái, không tin được mà nhìn tên cảnh sát không chút sứt mẻ đứng ngay trước xe mình, sửng sốt suốt nửa phút mới kịp phản ứng, nhanh chóng nhảy xuống xe vọt tới trước mặt anh, run rẩy hỏi: “Anh không muốn sống nữa à?”

Đồng chí cảnh sát bình tĩnh sửa lại mũ, vỗ vỗ bộ đồng phục vốn chẳng dính tí bụi nào mình đang mặc trên người, thản nhiên đáp: “Là cô không muốn sống nữa mới đúng.”

“Ha ha” Đồng Gia Ngộ ngoài cười mà trong không người nhìn anh: “Chỉ là công việc thôi, đáng cho anh dốc sức liều mạng như vậy à?”

“Đây là chức trách của tôi.” Anh cảnh sát dùng giọng điệu thường dùng khi làm việc: “Mời cô xuất trình giấy tờ xe, cảm ơn!”

Lạnh lùng quá đi.

Lạnh đến mức khiến người ta muốn đánh mông của hắn thành tám múi.

Chương 2:

Đồng Gia Ngộ cảm thấy cô lần này lành ít dữ nhiều rồi, nhưng cô vẫn muốn cố gắng vá víu một lần, bằng không thì bằng lái hôm nay của cô coi như một đi không trở lại.

“Em nói này, anh trai…” Đồng Gia Ngộ hạ thấp tư thái, nhưng đối phương ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên lấy một cái.

“Tôi không phải anh trai cô.” Anh dõng dạc trả lời.

“Vậy thưa chú cảnh sát…”

“Tôi già như vậy sao?”  Lần này anh lại ngẩng đầu lên, tựa hồ mỉm cười với cô một cái.

Đồng Gia Ngộ khó xử day day thái dương, thở dài sườn sượt nói: “Tôi cũng không phải là cố ý muốn vượt đèn đỏ đâu, lúc ấy là tôi đang nghe…”

“Cô còn dám vừa lái xe vừa nghe điện thoại? Cô không cần bằng lái của mình như vậy à?” Anh cảnh sát giao thông kinh ngạc nhướng mày, hai tròng mắt đen bình tĩnh lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Đồng Gia Ngộ sợ run, một lúc lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Nếu không phải tôi có chuyện gấp thì sao phải vội vàng như vậy chứ?”

“Gấp thế chứ gấp nữa cũng phải chú ý an toàn cho tính mạng bản thân chứ?” Anh cảnh sát giao thông nghiêm trang xòe tay ra: “Lấy ra đây!”

“Anh muốn cái gì?” Đồng Gia Ngộ quyết tâm giả ngu: “Giữa ban ngày ban mặt thế này, không tốt lắm đâu.”

Đồng chí cảnh sát mỉm cười, bộ đồng phục mặc trên người mang theo mùi xà phòng thản nhiên thơm ngát: “Mong cô phối hợp.”

“Nếu tôi không phối hợp thì sao?”

“Vậy thì chúng ta chỉ có thể quay về đội rồi nói.” Anh cảnh sát buông tay, đứng thẳng ở đó nhìn xuống cô.

Đồng Gia Ngộ chịu áp lực rất lớn, bất đắc dĩ nói: “Nể mặt tí đi, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.” Cô đột nhiên nảy ra một ý, vỗ tay nói: “Đúng rồi, bạn trai của tôi cũng làm trong đội cảnh sát giao thông. Anh nể mặt anh ấy tha cho tôi lần này đi!”

Anh cảnh sát nghi ngờ nhìn cô, dáng vẻ thanh lệ xinh đẹp của cô phản chiếu vào trong mắt anh, anh có chút không tự nhiên mà dời mắt, khẽ nói: “Vậy à?”

“Thật mà!” Đồng Gia Ngộ cảm thấy có cửa thoát, vội vàng nhíu mày suy nghĩ: “Anh ta tên là gì ấy nhỉ…”

“Bạn trai của cô mà cô còn không biết anh ta tên gì?” Đồng chí cảnh sát cười lắc đầu, dường như đã liệt cô vào danh sách những người không thể tin tưởng rồi.

“Tôi chỉ là nhất thời nghĩ không ra thôi…” Đồng Gia Ngộ xấu hổ sờ sờ mặt, trầm tư suy nghĩ thoáng một lát, hai mắt chợt mở to: “Tôi nhớ ra rồi, anh ấy tên là Diệp An Quân, anh chắc chắn là biết anh ấy đi? Nghe nói anh ta qua được cái kia, cái gì mà… A, đúng rồi, qua được nhị đẳng công*!”

*Nhị đẳng công: là một trong ba cấp khen thưởng ghi công cho cảnh sát Trung Quốc

Đồng chí cảnh sát giao thông vừa nghe đến những lời này của cô thì sửng sốt không kịp phản ứng lại, khuôn mặt tuấn tú mang đầy vẻ ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn khuôn mặt tràn đầy chờ mong của Đồng Gia Ngộ, dường như không quen cô.

“Này?” Đồng Gia Ngộ đưa tay huơ huơ trước mặt anh, “Chú cảnh sát, chú không sao chứ?  Nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước nhé? Cô thăm dò bước vài bước chân, lặng lẽ chạy về phía xe bên kia…

Đồng chí cảnh sát mạnh mẽ túm lấy cánh tay của cô, kéo cô trở lại liền buông ra, khuôn mặt bình thản nói: “Mời cô xuất trình bằng lái xe. Nếu cô không phối hợp, tôi nhất định phải đưa cô quay trở lại trụ sở  để xử lý.”

Đồng Gia Ngộ sửng sốt một chút, có chút nén giận. Cô cũng không phải là không nói đạo lý, biết rõ mình đã phạm lỗi nên phạt, nhưng trên tấm bằng lái của cô kia vốn đã chẳng còn lại mấy điểm, lại bị trừ nữa thì chắc chắn là sẽ bị thu hồi để hủy và phải thi lại. Cô lấy đâu ra thời gian chứ? Nhưng so với thi lại bằng lái xe, cô lại càng không muốn dây dưa với tổng bộ cảnh sát giao thông, ở đó có người mà cô không muốn gặp, mặc dù người kia có lẽ có thể giúp cô tránh được một kiếp.

Cắn cắn môi, Đồng Gia Ngộ rốt cục vẫn quay trở lại xe, loay hoay một hồi cũng lấy ra bằng lái và điện thoại dưới sự giám sát của đồng chỉ cảnh sát giao thông.

Cô nắm chặt bằng lái trong tay, nhụt chí liếc liếc tên cảnh sát không ăn cứng không ăn mềm kia, anh lập tức đoạt lấy.

“Haizz” Đồng Gia Ngộ luyến tiếc nhìn giấy tờ của mình bị lật qua lật lại trong tay tên cảnh sát kia, hắn không thèm nói một tiếng liền cúi đầu viết giấy phạt, cô nhìn liền muốn hung hăng đánh hắn một trận, mà cũng đúng lúc này, lại có cuộc gọi đến của Tưởng Hâm.

“Sao cậu còn chưa tới? Một lúc nữa nhà trai người ta đến rồi đấy, cậu đừng có tới trễ nha. Mặc dù người này cũng là cảnh sát giao thông như Giải Niệm Sâm, nhưng hai người bọn họ là hoàn toàn không giống nhau mà.” Vừa mở điện thoại, giọng của Tưởng Hâm đã vang lên…

“Vội cái gì, mình còn không phải đang bị cảnh sát giao thông giữ lại sao? Còn không phải tại cậu, bằng không thì sao lại đen thế này chứ???” Đồng Gia Ngộ nhìn chằm chằm vào tên cảnh sát đang xé giấy phạt, bỗng nhiên hỏi Tưởng Hâm: “Đúng rồi, người mà cậu giới thiệu cho mình, cái anh cảnh sát giao thông kia tên là Diệp An Quân đúng không?”

“Thế nào? Có hứng thú rồi hả? Tên là Diệp An Quân đúng rồi, nhà người ta điều kiện mặc dù kém hơn thiên kim tiểu thư là cậu, nhưng được cái nhân phẩm đặc biệt tốt, tướng mạo tốt, còn qua nhị đẳng công, tuyệt đối là một người đàn ông rất tốt.”

“Cậu cho mình số điện thoại của anh ta đi, mình gọi cho anh ta, mình bị giữ lại ở đây rồi, có lẽ nếu không nghĩ được cách nào thì sẽ bị giữ rồi hủy bằng lái mất.” Đồng Gia Ngộ vội hỏi.

Tưởng Hâm vừa đọc số của Diệp An Quân cho cô, vừa nghi hoặc hỏi: “Nếu là chuyện nghiêm trọng như vậy, sao không trực tiếp tìm Giải Niệm Sâm đi? Chỉ cần một câu của anh ta thì chuyện nhỏ này tính là cái gì?”

“Mình tình nguyện cả đời này không quen biết anh ta!” Đồng Gia Ngộ nói xong liền cúp điện thoại, đối chiếu với dãy số vừa ghi lại mà gọi cho Diệp An Quân, vài giây sau, điện thoại của đồng chí cảnh sát giao thông đã viết xong giấy phạt cách cô không xa cũng đột ngột vang lên.

Diệp An Quân xé hóa đơn phạt đã viết xong đưa cho Đồng Gia Ngộ, mặt không biểu cảm nói: “Vượt đèn đỏ cộng với gọi điện thoại trong lúc lái xe, tổng cộng là tám điểm, mời cô nhanh chóng đến cục làm thủ tục. Và còn, đừng gọi nữa,  Đồng Gia Ngộ, tôi chính là Diệp An Quân.”

”  ” Có nhầm hay không, trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp như vậy?

Chương 3:

Cuối cùng, Diệp An Quân vẫn viết hóa đơn phạt cho Đồng Gia Ngộ, mặc dù anh trả lại giấy lái xe cho cô, nhưng có trả hay không cũng không còn ý nghĩa gì nữa, tám điểm, tám điểm đấy. Cô chỉ còn lại có ba điểm, bị anh ta bấm một cái thôi, thế là còn phải trả cho người ta năm điểm…

Đồng Gia Ngộ hổn hển đi đến chỗ Tưởng Hâm đã hẹn, trong quán cà phê trang nhã chỉ có mỗi một mình cô.

“Cậu tới rồi à!” Tưởng Hâm vội vàng đứng lên: “Cũng may, Diệp An Quân còn chưa có tới, lần này cuối cùng cũng không đến muộn, không tệ!:

Đồng Gia Ngộ cười lạnh: “Không cần chờ đâu, anh ta sẽ không tới!”

“Sao lại vậy?’

“Bởi vì tên cảnh sát giữ lại mình chính là Diệp An Quân, anh ta biết rõ mình là ai, vậy mà chẳng thèm niệm tình tí nào, trừ điểm vượt đèn đỏ không nói, lại còn trừ hai điểm vụ mình gọi điện thoại trong lúc lái xe.” Đồng Gia Ngộ bất đắc dĩ nói: “Thật là không có đạo đức, một kẻ như anh ta lấy được vợ mới là lạ.”

Tưởng Hâm há hốc mồm, do dự nói: “Người ta làm thế cũng là công tư phân minh, mặc dù đúng là có chút bất cận nhân tình, nhưng không thể nói là người ta sai nha, cậu đừng có độc miệng như vậy, nhà người ta độc đinh, phải dựa vào anh ta mới mong nối dõi tông đường đấy.”

“Mình cũng là con một mà!” Đồng Gia Ngộ bất mãn.

“Đúng rồi, tiền nhà cậu đã đủ nuôi cậu thành đại thụ che trời rồi, nhưng cả nhà Diệp An Quan lại chỉ trông chờ vào chút tiền lương kia thôi, sức khỏe của bố mẹ anh ta không tốt lắm, nếu không phải anh ta tài giỏi, còn trẻ mà đã giữ chức vị này, thì không biết phải thế nào nữa.” Tưởng Hâm cảm khái nói: “Haizz, người này so với người kia còn đáng giận hơn, cậu xem quan hệ của Giải Niệm Sâm với bố mẹ hắn ta mà xem, hận không thể gặp mặt liền cãi nhau đâu… Có người vốn không có phúc đường con cái…”

“Đang yên đang lành nhắc tới hắn ta làm gì?” Sắc mặt của Đồng Gia Ngộ trầm xuống. “Thời đi học hắn cũng không giống như bây giờ, khi đó mẹ hắn nói cái gì chính là cái đó, đến giờ vẫn nhẫn nhịn chịu đựng, vẫn nghe lời…”

“Lại nhắc đến chuyện khiến cậu đau lòng rồi, xin lỗi.” Tưởng Hâm thở dài: “Nhưng cũng đã nhiều năm như vậy, cậu còn không bỏ xuống được sao?”

“Mình đã quên từ lâu rồi, bằng không thì mình đã không tới chỗ này cho cậu giới thiệu làm quen.” Đồng Gia Ngộ buồn bã nói: “Năm năm trước hắn ta bỏ lại mình với bố mẹ hắn, không nói không rằng đi Anh, bây giờ trở về muốn cứu vãn mọi chuyện không biết đã là quá muộn hay sao? Bố mẹ hắn dựa vào cái gì mà xem thường mình? Nhà có tiền là sai à? Nhà bọn họ không phải cũng nhiều tiền lắm sao? Chẳng lẽ con gái nhà có tiền ăn mặc đẹp một tí là khoe của, không đứng đắn à? Con gái vừa có tiền, vừa xinh đẹp thì chắc chắn sẽ học không giỏi, chắc chắn là gái bao à?”

“Cậu nói nhỏ nhỏ chút đi!’ Tưởng Hẩm nhìn chung quanh “Sợ người khác không nghe thấy à?”

Đồng Gia Ngộ cười lạnh một tiếng: “Nghe thấy cũng chẳng sao, Đồng Gia Ngộ mình từ nhỏ đến lớn chưa sợ ai bao giờ.” Nói đến đây cô đột nhiên ngừng lại, trong đầu hiện ra bóng lưng cao gầy của Diệp An Quân, tức giận ngút trời nói: “Chỉ ngoại trừ thằng nhóc kia!”

“Ai cơ?”

“Còn có thể là ai?” Đồng Gia Ngộ cầm lấy ví đứng lên, nhíu mày nghĩ một lát, nhìn Tưởng Hâm trịnh trọng nói: “Mình cũng không tin đâu, tiểu tử kia thực sự nghiêm trang như vậy? Mình lại càng muốn hắn ngã trong tay mình!” Nói xong cô liền quay người bước đi.

Tưởng Hâm khó hiểu nói: “Đại tiểu thư câu muốn đi đâu vậy?”

“Đi tìm Diệp An Quân!”

Chương 4:

Diệp An Quân tan sở liền trở về nhà, mẹ anh thấy anh trở về không khỏi thắc mắc: “An Quân, con sao đã về rồi, không phải nói trưa nay đi ăn với bạn sao?”

Diệp An Quân nhớ tới chuyện của Đồng Gia Ngộ, lông mày hơi nhíu lại nhưng lập tức đã giãn ra, làm như không có việc gì: “Cô ấy đột nhiên có việc, đi giải quyết công việc trước rồi ạ.” Anh dựng xe đạp trong sân: “Mẹ đi nghỉ đi, để con tự nấu mì ăn là được rồi.”

“Không sao, để mẹ làm cho, mẹ cứ nghĩ con không về, lại không nấu cơm con…” Bà Diệp cười nói, “Mặc dù sức khỏe của mẹ không tốt, nhưng nấu cơm thì vẫn có thể…”

“Con tự làm là được rồi, thật mà, mẹ cứ kệ con.” Diệp An Quân không nghe mẹ, đi tới bồn nước rửa tay: “Hơn nữa con cũng không đói lắm.”

Bà Diệp thở dài, đau lòng nhìn con trai cao gầy: “An Quân, con cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên tính chuyện kết hôn đi, tìm một cô gái tốt đưa về cho bố mẹ nhìn xem…”

“Mẹ.” Diệp An Quân bất đắc dĩ nói: “Ngày nào con về mẹ cũng nói những câu này, mẹ sợ con trai mẹ không lấy được vợ như vậy à?”

Bà Diệp không đồng ý, nói: “Thời buổi bây giờ, con gái người ta ai cũng yêu cầu cao, muốn nhà, muốn xe, còn muốn xem nơi làm việc, công việc của con mặc dù không tệ, nhưng chút tiền trong nhà ta vốn không đủ cho con mua nhà, chứ đừng nói đến chuyện mua xe, con bây giờ không nhanh tìm thì về sau càng khó tìm…”

“Khó tìm thì thôi không tìm nữa.” Diệp An Quân thản nhiên nói: “Một mình con cũng có thể phụng dưỡng bố mẹ cả đời.”

“Nói mấy lời dại này làm gì?” Bà Diệp đập vào vai anh một cái: “Con là độc đinh nhà họ Diệp, nếu để bố con nghe thấy con nói như vậy, còn không tức giận đến tái phát bệnh tim à?”

“Vâng, vâng, con nói đùa thôi, mẹ cứ yên tâm, trước Trung Thu năm nay con chắc chắn sẽ dẫn một cô về cho mẹ xem.” Diệp An Quân đẩy mẹ vào phòng trong: “Mẹ mau đi nghỉ đi, con đi làm bát mì ăn.”

Lúc này, Đồng Gia Ngộ đang trò chuyện rất vui vẻ với những người trong đội cảnh sát giao thông, mặc dù thời gian còn sớm, người tới chưa đủ, nhưng cũng đã không ít người đến làm việc rồi. Đồng Gia Ngộ có không ít bạn bè ở đây, tính tình của cô lại thẳng thắn, lại xinh đẹp, lại có tiền, cho nên rất được hoan nghênh.

“Đúng rồi tiểu Vương, mình hỏi cậu, Diệp An Quân làm việc bên ngoài hay trong đội? Ngày nào cũng trực ở đầu phố Trường An à?” Cô làm như lơ đãng hỏi một người quen.

Tiểu Vương vừa cắn hạt dưa vừa cười nói: “Diệp An Quân? Cậu quen hắn á? Bạch phú  mỹ như cậu thấy cánh ế vợ này không phải đều đi đường vòng à?”

Đồng Gia Ngộ nghe được có phần không thoải mái, nhưng vẫn kiên nhẫn đáp: “Tôi nhìn thấy cậu không phải cũng không đi đường vòng sao?”

Tiểu Vương sửng sốt một chút, lập tức có chút khó chịu, sờ sờ mặt nói: “Diệp An Quân không hẳn là làm việc ở một chỗ cố định, cấp trên rất coi trọng hắn, thỉnh thoảng nhận nhiệm vụ bên ngoài, đôi khi lại ở lại trong đội.”

“Vậy chiều nay anh ta có đến không?”

“Cậu hỏi cái này, chẳng lẽ là có hứng thú với hắn ta sao?” Tiểu Vương bắt đầu bát quái.

Đồng Gia Ngộ bĩu môi, không lên tiếng.

“Ái chà chà, cậu còn không thèm phủ nhận kìa!” Tiểu Vương kích động chỉ chỉ vào cô: “Không ngờ, không ngờ, Đồng đại tiểu thư như cậu lại ngã trong tay Diệp An Quân, tôi…” Hắn nói được một nửa thì dừng lại, xấu hổ thả tay xuống, ngồi trở lại trên mặt ghế, gạt hết hạt dưa vào sọt rác.

“Sao vậy?” Đồng Gia Ngộ nghi hoặc quay đầu lại nhìn, thân hình mạnh mẽ rắn rỏi của Diệp An Quân đang đứng ở cửa phòng làm việc, mặt đen thui nhìn cô chằm chằm.

Nguồn: Tổng Công Đại Nhân

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất