Yêu

Linh hồn của yêu tinh - Phần 2

post

Qua trung tuần tháng Giêng là tiết thanh xuân, người ta đi khắp xứ du ngoạn đầu xuân rất nhiều. Ngóng dịp ấy chàng phục sẵn ở dưới chân núi. Chàng đoán thế nào thiếu nữ yêu tinh kia cũng ham muốn thú vui nhân gian sẽ xuống núi vào dịp này để ngoạn tiết xuân. Quả nhiên là vậy, thiếu nữ xuất hiện vận đồ trắng, toàn thân mùi hương ngào ngạt, nét mặt xinh đẹp. Nàng đi lẫn vào đám người du ngoạn.

 

Chư Sinh bám theo chờ dịp. Đến độ giữa trưa, không ngờ có lão thầy lang tên Tiết đi ngang qua nhìn thấy thiếu nữ liền nổi máu dê. Lão là người có thế trong trấn, có bọn lưu manh theo hầu. Sau một hồi thăm dò, lão biết nàng chỉ có một mình, bèn cố ý xúi đám lưu manh bắt cóc nàng giở trò suồng sã.

 

Việc ấy Chư Sinh biết được, lấy làm tức giận. Nhân lúc lão sơ ý thì liền rút dao mổ lợn đâm lão một nhát. Máu phun ra thành tia còn chảy nhiều hơn cả cắt tiết lợn. Lão Tiết trợn mắt chết ngay tại chỗ. Chư Sinh trốn vào đám đông. Người du ngoạn hoảng loạn, tri hô bắt hung thủ nhưng lại không biết là ai vì xung quanh có quá đông người.

 

Đám lưu manh sau vì lão Tiết đã chết nên đều bỏ về hết. Chư Sinh bám theo thiếu nữ. Đến con ngõ vắng, thiếu nữ ngoặt vào một hẻm nhỏ. Chư Sinh vẫn bám theo, đi được độ nửa bước thì có giọng nói êm dịu nghe sao rất mùi tai hỏi:

 

– Sao chàng cứ bám theo ta mãi thế?

 

 

Chư Sinh ngoảnh lại nhìn nơi phát ra âm thanh ấy thì đã thấy thiếu nữ nhìn mình cười. Chàng mừng lắm, liền chạy tới cầm lấy tay nàng lập tức thủ thỉ:

 

– Ta vốn ái mộ nàng, nhưng ngặt vì chưa biết tên họ nên không dám làm quen. Nàng đã phát giác rồi thì không dám giấu giếm nữa, nay ta nói chỉ muốn bên nàng, nguyện cả đời này chỉ yêu mình nàng!

 

Thiếu nữ nghe xong liền rụt tay lại, miệng cười nói:

 

– Làm gì có ai vừa mới gặp đã thề non hẹn biển nhiều như vậy. Nếu chàng đã có lòng thì đến ngày mười lăm tháng sau đến núi Thanh Sơn gặp ta.

 

Thiếu nữ nói xong liền quay đầu đi thẳng. Chư Sinh gặng hỏi theo:

 

– Ta vẫn chưa biết tên họ nàng là gì?

 

Thiếu nữ đáp:

 

– Thiếp họ Liễu, tên gọi là Huệ Tây, xin chàng nhớ kĩ cho…

 

Rồi mất bóng ở cuối con ngõ nhỏ. Chư Sinh đuổi theo đến cuối thì chỉ thấy đó là con ngõ cụt, càng khẳng định Huệ Tây chính là Yêu tinh hoa hóa thành. Chàng xòe lòng bàn tay ra nhìn kĩ thì phát hiện rất giống như lần trước, tay chàng toàn là những vụn phấn hoa, ngửi thì thấy rất thơm.

 

Còn tiếp…

 

———

 

Tác giả: Ngạ Quỷ

 

Thực hiện chương trình: Thu Trang nhóm sản xuất RadioMe

 

Hãy cùng chia sẻ những tin bài hay và ý nghĩa với RadioMe qua địa chỉ hòm mail [email protected] các bạn nhé!

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm