NgắnTruyện

Lá thư không đề tên người gửi.

post

Image result for ngôn tình

Chương 1:

Sáng sớm bước vào phòng làm việc tạm thời, liền nhìn đến phong thư màu trắng trên bàn.

Chỉ có địa chỉ tên họ người nhận thư, chỗ ghi người gửi để trống, từ tem mà suy đoán thì hẳn là thư gửi trong nội thành.

Cô hơi kinh ngạc, đáy lòng có một loại cảm giác vui sướng cùng thần bí đã lâu không thấy.

Một phong thư từ ngàn dặm xa xôi trải qua bao phong trần mệt mỏi mà đến vĩnh viễn có một loại ma lực, khiến QQ, MSN, E-mail đơn giản, nhanh và tiện trở nên quá mức lỗ mãng.

Cô thậm chí không dám mở ra. Vuốt ve phong thư có chút thô ráp mấy lần, chợt nhớ tới thời tiểu học kết bạn với bọn nhỏ ở trường tiểu học vùng cao, làm bạn qua thư từ, mỗi lần đều vẽ trên phong thư một hình trái tim hoặc một hình người vai vác túi, ghi thêm một câu”Chú phát thư khổ cực” .

Thơ ngây như vậy.

Cô vẫn cười, lấy dao rọc giấy trước bàn, mở phong thư ra.

“Phong thư này rất dài. Bất quá tôi biết, khi em đọc đến cuối, cũng không cách nào nhớ ra tôi là ai.

“Em chính là người như vậy.

“Bất quá, bà lão bị em chọc giận đến hai mắt tối sầm phải đưa đi phòng cấp cứu, em còn nhớ không?”

Mở đầu như vậy khiến cho cô há hốc mồm cứng lưỡi nửa ngày, nắm phong thư lên kiểm tra đối chiếu tên người nhận thư lần nữa, chính xác là tên của cô, đường đường chính chính.

Lá thư chỉ có một tờ giấy trắng thật mỏng, ba dòng là kết thúc.

Nhưng mà người viết thư lại nói, phong thư này rất dài.

Có phải mấy tờ phía sau quên nhét vào phong thư rồi không? Cô đem phong thư hướng ra ánh sáng ban mai mờ mờ ngoài cửa sổ, tỉ mỉ kiểm tra, không bỏ sót chữ nào.

Vừa vặn lúc này có người gõ cửa, cô để thư xuống. Gương mặt tuấn tú xuất hiện ở cửa khiến cho lực chú ý của cô khẩn cấp tập họp.

Giống như một ngày đến giờ phút này mới bắt đầu.

Nam nhân kia mỉm cười chào hỏi: “Đi thôi, bọn họ cũng chuẩn bị xong rồi.”

Từ lần đầu tiên thấy người nam nhân kia, cô đã biết, trái tim xuân tình của mình đã tỉnh giấc.

Cứ như thế mà vô tình gặp được, đến gần, thử dò xét, dốc sức. Tự nhiên hào phóng như vậy, giống như trăng đến rằm thì tròn. Rất nhanh cô liền đào bới được không ít sở thích chung, nuôi dưỡng được một chút xíu ăn ý, lại thường xuyên nhìn nhau cười một tiếng, mang theo một chút ngọt ngào ban đầu.

Mập mờ.

Một kế hoạch hành động đầy đủ quá trình từ một khắc gặp gỡ kia cũng đã tự động hiện lên trong đầu, cô luôn không chút do dự, kinh nghiệm chu đáo, thành thạo như vậy.

Rốt cụôc lần này có cơ hội trở về quê nhà của mình đi công tác, hai người cùng đi. Sau một lát, sóng vai trò chuyện về chi tiết thiết kế dự án, khóe mắt cô liếc nhìn qua cửa phòng làm việc của mình, có chút vướng bận về phong thư kì quái kia, nam nhân bên cạnh hình như vừa nói một câu gì đó, cô vội vã xin lỗi cười một cái: “Thật ngại quá, anh vừa nói cái gì?”

“Anh nói. . . . . . buổi tối, có rãnh rỗi không? Bọn họ ai cũng nói bãi đất cuối mùa thu rất đẹp, nhưng anh còn chưa có cơ hội đi xem qua một chút.”

Cô sửng sốt, rốt cuộc dùng nụ cười trong sáng hóa giải sự lúng túng của đối phương, hào phóng khéo léo trả lời: “Ha, là em không đúng, thân là dân thổ địa lại không làm tròn nghĩa vụ. Sớm nên dẫn anh đi dạo, nếu không thì tám giờ tối nay nhé?”

Khuôn mặt nam nhân hơi đỏ lên, nhưng cũng bị cô kéo theo nên buông lỏng rất nhiều: “Dứt khoát cùng nhau ăn cơm tối luôn đi.”

Cô cơ hồ có thể đoán được, tình yêu tương lai đã đi vào quỹ đạo.

Lúc cầm khăn giấy lau miệng, trong lúc vô tình cô ngước mắt, nhà hàng Tây hơi tối dưới ánh đèn lờ mờ, chiếc nhẫn trên ngón tay giữa của nam nhân có vẻ lóng lánh một chút.

Tựa như thần linh nhẹ giơ cổ tay lên quăng cho cô một cái tát.

Há hốc mồm, không nói gì, uống một ngụm nước, thần sắc liền như bình thường.

Trong lòng cũng đã yên tĩnh lại.

Cô đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh đêm một mảnh đen thăm thẳm, chỉ có thể thấy hình ảnh hai người bọn họ ở trên kính, nam nhân cúi đầu lặng lẽ cắt bít tết, mặt bên sạch sẽ ôn nhu, mái tóc dài của cô rủ xuống sau lưng, gương mặt trắng muốt hơi sáng lên.

Và lại một lần không có gì tiếp diễn.

“Làm sao vậy?” Nam nhân rốt cục ý thức được cô đang nhìn thủy tinh mà thất thần.

“Không có gì.” Cô quay đầu lại cười.

Nụ cười lần này, thật là hào phóng tự nhiên.

Tựa như tháo xuống một lớp mặt nạ.

Sau đó hai người an tĩnh ăn cơm. Nam nhân vẫn không thích nói chuyện, nghiêm cẩn nội liễm, cho tới nay đều là dựa vào sự cơ trí cùng hoạt bát của cô, mới tìm được nhiều đề tài chung đến trám vào khoảng cách giữa hai bên như vậy, trải thành một con đường nho nhỏ.

Hiện tại ngay cả cô cũng an tĩnh lại.

“Thì ra là bãi cỏ lau sao?” Nam nhân nhướng mày, thở ra một hơi.

Vầng trăng sáng mới vừa mọc lên không lâu, nghiêng nghiêng treo ở chân trời, tỏa ra màu hồng ánh đồng nhợt nhạt. Dưới ánh trăng màu vàng kim mênh mông, bãi đất gồ lên khẽ nhún nhảy theo gió, giống như một con thú to lớn ôn nhu lười biếng ngủ say, hô hấp phập phồng. Thành phố nhỏ nằm kề biển phương Nam đến mùa đông lạnh lẽo, khí lạnh ẩm ướt chui vào trong lỗ chân lông, lại tràn ra từ đáy lòng.

Cô nhún vai cười cười: “Em không biết loại cây sinh trưởng ở bãi đất nhỏ trên kia có phải cũng gọi là cỏ lau không, phía dưới lại không có nước. Cứ kêu ruộng cỏ lau cạn cũng được.”

“Ruộng. . . . . . cỏ lau cạn?” Ngữ điệu anh ta lên cao, cô chỉ mỉm cười, không có tiếp tục đề tài.

Mặc dù trước đó có mất chút tâm tư, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là bỏ ra một chút tâm tư nho nhỏ, cô đổ thừa mọi việc dĩ nhiên phải thế, cũng không cảm thấy thống khổ hoặc buồn như đưa đám——tâm tình lúc mới gặp tuy giống như yêu, nhưng dù sao cái gì cũng còn chưa kịp bắt rễ.

Cô vốn luôn rơi vào tình yêu như vậy, sau đó không trị mà tự nhiên khỏi bệnh. Người con trai xa lạ lễ phép giúp đỡ ở trạm xe lửa, nụ cười nơi khóe miệng như có như không, chỉ là chút ấm áp bèo nước gặp nhau cũng có thể làm cho cô mang theo tâm tình tràn ngập yêu thương vui vẻ cả ngày. Mới đầu còn cho là mình háo sắc, sau mới phát hiện mình đúng là dễ dàng động tình như vậy.

Cái cây đinh ốc cố định trái tim nằm trong lồng ngực kia, từ năm cô sáu tuổi đã long ra rồi.

Lúc còn nhỏ mỗi ngày cô đều thề thốt nói cho người lớn rằng mình yêu thằng bé trai lầu dưới, cô có bao giờ sợ tình yêu?

Cho nên không kỳ quái, cũng không cần thương tâm.

Bọn họ sóng vai không nói gì đi về hướng bãi đất, vậy mà chung quanh cũng không an tĩnh. Thành phố nhỏ không có bao nhiêu cảnh đẹp, rất nhiều người tuổi trẻ đều gom lại tới nơi này chơi, đối với tình nhân mà nói bãi đất cuối mùa thu cũng là địa điểm hẹn hò thật tốt.

“Rất náo nhiệt a.”

“Khí trời đang lạnh, mùa hè sẽ càng náo nhiệt.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

Cô gật đầu, ôm cánh tay, vẫn cúi đầu cười.

Thật ra thì cô chưa bao giờ là người nói nhiều.

” Em không trở về nhà đã bao lâu rồi?” Cách một lát, giọng nói anh ta có chút chát chát, chậm chạp tìm đề tài.

Thật là làm khó anh ấy, cô nghĩ, lòng trắc ẩn khiến cho cô quyết định “Hoạt bát” thêm một lát nữa.

” Sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh cũng chưa từng trở lại, cũng mấy năm rồi. Để em suy nghĩ, ” cô ngẩng đầu lên nhìn những vì sao thưa thớt, “Ở Bắc Kinh đón mùa xuân một lần, Singapore một lần, Sán Đầu* một lần, đến bây giờ đã ba bốn năm rồi. Không nghĩ tới lần này có thể mượn dịp đi công tác trở về xem một chút, kết quả không ngoài dự liệu, ba mẹ rốt cụôc bắt được em, mấy ngày trở lại này, liền an bài ba buổi coi mắt, đều bị em trốn thoát.”

(*Sán Đầu: Thuộc đông bắc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc)

Thật ra thì cô cố ý khoa trương, chung quy cũng chỉ bị cha mẹ càm ràm mấy câu mà thôi, lấy đâu ra nhiều thanh niên lớn tuổi hơn xếp hàng chờ cô xem mắt như vậy. Những câu chuyện khoa trương thú vị luôn tương đối dễ dàng tiếp tục, cô nói láo đã thành thói quen. Vậy mà quay đầu lại thấy ánh mắt chuyên chú của nam nhân khẽ sáng lên dưới ánh trăng, trong lòng cô đột nhiên trống rỗng, trở nên rất mềm mại.

Vì vậy cúi đầu, ngượng ngùng xoa xoa lỗ mũi, cong cong khóe miệng.

“Bất luận thế nào, có thể trở về xem một chút, vẫn vô cùng vui vẻ.”

Đột nhiên trên đỉnh đầu ấm áp, tựa hồ là bị bàn tay to dày cộm nặng nề bao trùm lên. Cô cả kinh lui về phía sau một bước, nhìn đến anh ta lúng túng rút tay về, nhưng mà lại không thành công —— có thứ gì trên tay anh ta kéo theo tóc cô, kiểu tóc chải cẩn thận lập tức bị kéo ra, sợi tóc rơi xuống mặt.

Chiếc nhẫn.

Anh ta có chút hốt hoảng, lôi kéo khiến cô bị đau. Cô giơ tay lên vững vàng bắt được cổ tay  anh: “Anh dứt khoát cởi chiếc nhẫn ra đi, để em từ từ gỡ.”

Anh ta thấp giọng nói”Thật ngại quá.”, liền tháo chiếc nhẫn giao cho cô.

Cô cúi đầu quay lưng lại mò mẫm nửa ngày rốt cụôc đem chiếc nhẫn có mấy sợi tóc ngắn quấn vòng quanh trả lại cho anh, nam nhân trầm trầm nói, thật xin lỗi.

Cô không biết có phải là mình hiểu cái câu thật xin lỗi này quá mức rộng rãi hay không, trên mặt có chút không khó chịu, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng cười một tiếng: “Trời hơi lạnh, chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Nam nhân lại không trả lời, dùng ngón tay chọc chọc túi của cô: “Sắp rớt ra rồi, em cẩn thận một chút.”

Cô quay đầu nhìn lại, trong ngăn kép của cái túi mang trên vai có một phong thư màu trắng, lộ ra hơn nửa, chữ viết trên phong thư cũng một khuôn một dạng với lá thư buổi sáng kia. Có lẽ là vì để bớt lúng túng, cô hít vào một hơi, dưới ánh mắt tò mò của nam nhân qua loa xé phong thư ra.

Chương 2:

” Lần đầu tiên tôi tới bãi đất cuối mùa thu đã là năm lớp mười một, trường học tổ chức cắm trại chơi xuân, đốt lửa trại. Đêm khuya thầy giáo tuần tra dò xét chung quanh, tôi đứng lên đi vệ sinh, khi đi qua một caí lều vô tình nghe được em cùng một bạn nam nói chuyện. Em còn nhớ bạn nam kia chứ, đó là nam sinh thành tích ưu tú không phân cao thấp với em, khi cười lên có chiếc răng khểnh. Hai người ra vẻ trưởng thành nói chuyện về cuộc sống. Lúc mười sáu mười bảy tuổi, chúng ta luôn thích nói lý tưởng cuộc sống cùng tương lai, nhất là cô gái hiểu nhiều lại thích xem sách như em vậy. Tôi đã không còn nhớ các em nói cái gì, nhưng mà đêm khuya như vậy, tôi đoán hai người nhất định không chỉ nói chuyện về cuộc sống. Quả nhiên cuối cùng bạn nam kia hỏi, em nghĩ như thế nào về tình yêu.

E, nói, người lý trí trưởng thành, mới xứng đáng có được tình yêu lâu dài.

Tôi đoán đây là do em đọc từ quyển sách nào đó, dùng nó để ngụy trang tâm tư.

Vậy mà bạn nam cũng không tiếp tục phụ họa. Hắn hỏi, em có thể nắm tay hắn hay không.

Những câu sau thật sự tôi không nghe được nữa.

Sau đó em lại nói, đây là lần đầu tiên em nắm tay với con trai.

Sau em lại nói, thật muốn biết mười năm sau mình sẽ ra sao.

Tôi nghĩ, như vậy em cũng sẽ nhớ hắn rất rõ ràng.

Cho nên hiện tại, em có nghĩ tới hắn tới sao? Em đã thấy được bộ dạng của mình mười năm sau chưa?”

Vẫn là môt trang giấy thật mỏng. Cô kinh ngạc lại sợ hãi, còn có một chút tò mò cùng hưng phấn mơ hồ, rối thành một nùi.

Nhiều năm như vậy, trái tim đã chai lì không hề biết lạnh biết nóng nữa, cô trở lại quê quán đã lâu không về nhưng cũng không cảm thấy rất lâu, việc cắm trại thời phổ thông được miêu tả rõ ràng như trên tờ giấy, cho dù là kiếp trước, cô nhắm mắt lại, cũng có thể nhớ lại đêm hôm đó gió thổi lạnh lẽo, thổi đến làm cho cả người nổi da gà khẽ run. Trong lòng cô vẫn rất lo lắng bị thầy giáo phát hiện, lại cố gắng đáp ứng bạn nam đẹp trai mà mình rất có thiện cảm, nói chuyện triết học cùng hắn. Chi tiết nắm tay cô cũng không nhớ rõ, cuối cùng ước định cùng nhau thi Phục Sáng, muốn cùng đi tới, muốn cùng nhau hiểu rõ cuộc sống hơn.

Sáng ngày thứ hai liền cảm mạo nóng rần lên, cũng không còn lãng mạn một chút nào. Sau một cơn bệnh, tình cảm manh nha cũng bị thuốc cảm chế phục, cô đột nhiên không thích bạn nam kia nữa. Chuyện cho tới bây giờ, cô cũng nhớ không nổi cái bạn nam “Lần đầu tiên nắm tay” này hình dạng thế nào, thật sự cười lên có răng khểnh sao?

Thật châm chọc a, cái này dầu gì cũng coi là mối tình đầu của cô?

Cánh đồng hoang vu trước mắt này, có gì khác so với mười năm trước sao?

“Em có khỏe không?”

Cô mở mắt ra, nam nhân kia đang ân cần nhìn cô.

“Xin lỗi, là lá thư kỳ quái, không biết người nào nhét vào.”

“Thư tình sao?”

Cô bĩu môi đáp lễ lấy lệ với câu nói đùa chẳng có gì đáng cười này.

Chợt có một đoàn học sinh trung học cười đùa đến gần, một tiểu tử lỗ mãng ra vẻ đại gia trong tiếng ồn ào đi lên trước đưa tới một phong thư màu trắng: “Mới vừa rồi có một đứa trẻ chỉ vào chị nói muốn em giúp đưa tới cho chị.”

Cô kinh ngạc đón lấy một phong thư màu trắng, phản ứng đầu tiên là khủng hoảng nhìn xung quanh một vòng.

Người viết thư đang ở gần đây sao?

Vừa định hỏi người đưa tin một chút, bọn học sinh đã hi hi ha ha đi ra ngoài. Nam nhân lo lắng đoạt lấy phong thư, cẩn thận kiểm tra một chút.

“Rốt cuộc là làm sao vậy? Trong phong thư hình như không có thứ gì.”

“Có, ” Cô chỉ vào ngay mặt phong thư, “Lần này có địa chỉ người viết, trước kia không có.”

“Trước kia?”

Cái địa chỉ đó cô rất quen thuộc, là một cái phố ăn vặt bên cạnh trường trung học cơ sở của cô.

Cô nói với anh ta, “Xin lỗi em phải đi xử lý chút chuyện, tối hôm nay không thể tiếp tục đi với anh. Anh về khách sạn nghỉ ngơi trước đi, sáng sớm ngày mai còn phải đi họp.”

Nam nhân rút phong thư lại, rất kiên định nói, “Anh cảm thấy để em đi có thể đụng phải cái gì đó biến thái, quá nguy hiểm, anh và em cùng đi xem xem.”

Không biết có phải do tác dụng của mấy phong thư kì lạ kia không, bờ biển nhỏ trông có vẻ quê mùa lạc hậu ngoài cửa xe taxi đột nhiên sống động hẳn lên, mạng lưới suy nghĩ trong đầu cô cũng dần dần nổi lên rất nhiều trí nhớ mơ hồ, hòa cùng ánh đèn đường bảy sắc cầu vồng trước mắt, sắc thái sặc sỡ.

Khi vào trung học cơ sở tiền tiêu vặt cũng dần dần nhiều lên, mặc dù mỗi ngày cô đều mang cơm, nhưng buổi trưa vẫn len lén cùng mấy đứa bạn thân chạy ra cửa trường đến phố ăn vặt hỗn loạn bị chủ nhiệm lớp căm thù đến tận xương tuỷ này, mua mấy xâu cá mực thơm ngào ngạt hoặc một chén cháo chua cay, vừa ăn còn ra vẻ ông cụ non cảm khái tiền của học sinh thật dễ kiếm, về sau nếu như thi đại học không đậu, các nàng cũng cùng nhau tới trường học cũ mở quán cơm nhỏ, học sinh chỉ lấy tám phần, thầy cô giáo thì không lấy tiền.

Nên cho dù hiện tại giày cao gót giẫm trên nước bẩn quán cơm tùy ý đổ đi mà người đi đường luôn muốn tránh né, cô cũng không thể che lỗ mũi chỉ trích một câu nào, bởi vì thật sự không có tư cách.

Từ biển số nhà trên phong thư, cô ở trên tay nắm cửa một tiệm mì may mắn* đóng cửa, tìm được phong thư thứ tư.

*Mì may mắn: Hay còn gọi là mì trường thọ, một loại mỳ rất dài của Trung quốc, họ cho rằng ăn sợi mỳ càng dài thì càng khỏe mạnh, sống lâu.

“Tôi chỉ rất là muốn biết, sau này rốt cuộc em có làm áp trại phu nhân của hắn hay không?”

Cô tức cười, ngay sau đó liền cười ra tiếng.

Năm đó, hai nhóm thiếu niên bất lương đánh nhau ở phố ăn vặt, bởi vì hai lão đại đều thích cô. Hai nhóm đánh đến náo loạn, cô ngồi trong quán cách đó không xa, cứ như việc không liên quan đến mình mà ăn Ma Lạt Thang, bà bán hàng thì mặt mày hớn hở.

Chuyện cũ như mây khói.

“Thật ra thì em thích đầu lĩnh Thanh Long bang hơn, đúng không? Bởi vì hắn lớn lên đẹp trai. Em từ nhỏ đã thích nam sinh bộ dạng xinh xắn . Sau khi tan học đã tính toán làm bộ vô tình gặp được, cùng nhau về nhà, em ngồi xe buýt, hắn cỡi xe đạp đuổi theo xe cười với em, trừ em ra toàn bộ mọi người trong xe đều nhìn hắn, hắn chỉ nhìn em. Sau đó lại bị thầy giáo biết, có người tố cáo nói em yêu sớm, em ngước đầu lên, đặc biệt kiêu ngạo mà nói, hắn yêu thích em chẳng lẽ là lỗi của em? Chúng tôi nói yêu nhau từ lúc nào? Chúng tôi nhìn thế nào cũng không phải cùng một loại người, ai tạo tin đồn nhảm vậy?

Em mới mười ba tuổi, cũng biết ‘ hai người không phải cùng một loại người ’, cũng biết hai người ‘ không có tương lai ’, cho nên cho dù em hưởng thụ  niềm vui bị xe đạp truy đuổi, vẫn có thể kiêu ngạo mà nói, chuyện này không quan hệ đến em.

Nhưng mà bang chủ Thanh Long bang nói, em từng nói với hắn, hắn là nam sinh đầu tiên cùng đi riêng trên đường với em.

Em vẫn không nhớ ra được bé trai luôn cho là mình có đặc biệt ý nghĩa với em kia sao?”

Cô buồn bã để thư xuống, ngẩng đầu lên tỉ mỉ nhìn bảng hiệu cũ kỹ bị hun khói đến xem không rõ chữ viết.  Khi người ta mười ba tuổi, đều thích cảm giác bị truy đuổi, tình yêu đầu tiên, những chuyện đùa bỡn thiếu niên bất lương kia đều học theo phim thần tượng “Young and Dangerous “ , những cảm xúc kia như cánh hoa bị gió thổi ngập đầy lòng thiếu nữ hoài xuân.

Bang chủ Thanh Long bang sau đó học lên trường nghề, thật lâu trước đây trong lúc vô tình cô nghe nói hắn cũng làm đầu bếp, còn là đầu bếp chính của một nhà hàng hải sản. Thiếu niên cao gầy năm đó, có phải đã sớm thành tên béo đầu trọc rồi hay không?

Đáng tiếc cô nhớ không rõ tên của bang chủ.

Dầu gì cũng là tình yêu đầu a.

Cô bị chính ý niệm này làm kinh ngạc.

Nam nhân bên cạnh vẫn dùng ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần nhìn cô một chốc than thở một chốc lại cười khúc khích, cô ý thức được điểm này, vội vàng để thư xuống.

“Đừng lo lắng, đoán chừng là một người bạn cũ đang trêu cợt em thôi. Anh. . . . . . anh cũng không cần đi với em, em đoán không có gì nguy hiểm, mà trời thì lạnh. . . . . .”

Hắn lại nắm phong thư lần nữa, liếc mắt nhìn tên người viết thư, “Lần này là một địa chỉ khác, em dẫn đường đi.”

Nhà vệ sinh nam trường tiểu học.

Bọn họ từ trên cửa sổ lấy phong thư xuống, hai mặt nhìn nhau, khi cô xấu hổ luôn thích nhăn mũi mỉm cười.

Cái chỗ này đối với em mà nói thật đúng là đặc biệt, thiếu chút nữa đã quên. Cô cứ nhăn mũi như vậy mà nói.

Đã từng có nhiều cô gái không ưa tư thái kiêu ngạo độc lập của cô, đẩy cô vào nhà vệ sinh nam, cô cứng cổ sửng sờ không khóc, những nam sinh trong nhà vệ sinh đều bị loại cục diện đột phát này hù dọa, bận rộn kéo quần, lại có một bé trai vóc dáng thấp bé vốn không quen biết hét lớn một tiếng”Khi dễ người ta thì có gì bản lãnh”, mạnh mẽ đẩy những kẻ chắn đường ra lôi cổ tay của cô dẫn cô đi ra ngoài, vậy mà quay người lại đã không thấy tăm hơi bé trai đâu. Cô cố giả bộ trấn định từ từ đi trở về lớp học của mình, mặt sung huyết đỏ bừng, thần sắc giống như liệt sĩ thong dong đi chịu chết.

“Em lớn tiếng tuyên bố, ngay trước tất cả các cô gái khi dễ em, nói rằng nhất định phải tìm được bé trai kia, sau đó nhanh lớn lên, gả cho hắn.”

“Em nói những cô gái xấu xa như bọn họ, cả đời này cũng sẽ không gặp được một kỵ sĩ nào.”

Cô đọc một chút mà gần như muốn rơi lệ.

Một ngày nào đó khi công chúa hoàn toàn quên mất kỵ sĩ, thì so với không gặp được có gì khác nhau?

Chương 3:

Sau đó là cửa hàng tạp hóa bỏ hoang trong khu phố náo nhiệt bên ngoài.

Lần này cô suy nghĩ thật lâu, cũng không cách nào nhận ta đây là đâu.

Nam nhân đã nhấc tảng đá chặn phong thư ra, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp đưa cho cô.

“Khả năng điều khiển tay chân của em không tốt. Không biết múa, cũng không rành khiêu vũ. Có lúc cảm thấy giờ học đối với em là một loại đau khổ. Bất quá tôi nhớ em cũng tự biết, cho nên chưa bao giờ giống như những bé gái khác gây sự chú ý trong tiết mục nhảy tập thể cùng múa hiện đại.

Tự mình biết mình là tốt, chính vì em am hiểu mình mới có thể phát huy tốt như vậy, càng khiến bản thân chói lọi hơn.

“Khuyết điểm cũng càng lúc càng ít.

“Ở trong chính ánh mắt nhút nhát của em.

“Bất quá chắc là em không nhớ, lúc nhỏ em cũng còn chưa để ý đến những ưu nhược điểm như sau khi lớn lên, nếu không có ai không ngừng yêu cầu em phân tích ưu điểm cùng nhược điểm của mình, thật ra em lại thành không có bất kỳ nhược điểm nào .

“Khi đó em khiêu vũ cũng đặc biệt đẹp mắt.

“Dĩ nhiên trên thế giới cũng có những người không có con mắt, cũng có những người con trai hèn yếu.

“Không phải tất cả bé trai đều đủ tư cách làm kỵ sĩ.”

Giống như một dòng điện đánh trúng cô.

Cô hưng phấn không coi ai ra gì lôi kéo tay áo nam nhân, giương nanh múa vuốt chỉ cho hắn: “Nơi này vốn là hộp đêm sớm nhất thành phố này a, vào thập niên tám mươi, hàng đêm đều sôi động, đặc biệt náo nhiệt ! Khi đó còn không bát nháo như hộp đêm hiện tại, ngay cả em lúc  năm sáu tuổi cũng cùng ba mẹ và bạn bè của bọn họ tới đây. Lần đầu tiên uống cà phê, cũng là ở chỗ này !”

Anh ta ôn nhu cười: “Phải không, dẫn em tới hộp đêm? Thế nào, em cũng sẽ khiêu vũ sao?”

Cô giống như bị nhổ mất nguồn điện , không nhảy về phía trước nữa, há hốc mồm, cau lỗ mũi, cười nhe hàm răng trắng.

“Ha, cũng. . . . . . sẽ nhảy một chút.”

Học dáng vẻ của người lớn, học bộ dạng trong TV, cổ cứng còng, ưỡn lưng, đá làn váy căn bản cũng không quá dài, sinh động mà nhảy.

Đứa bé sáu tuổi nhảy điệu Tăng-gô cùng cô, tóc bóng loáng, dán chặt vào da đầu, áo sơ mi áo vest nho nhỏ, ăn mặc giống như ma nơ canh, cũng giống như một người thanh niên thu nhỏ.

Vốn không quen biết, chẳng qua là bị mấy người lớn ồn ào ghép đôi, cũng không ngượng ngùng chút nào vọt vào sàn nhảy, ánh đèn xẹt qua đỉnh đầu, cô chỉ cảm thấy thú vị, người vây xem chung quanh càng ngày càng nhiều, bọn họ vỗ tay, cô cười tươi như hoa.

Có một người lớn trêu chọc thằng bé trai: “Đối tượng của con có xinh đẹp hay không?”

Người hợp tác của cô lại rất nghiêm túc, biểu tình quá căng thẳng có chút không đáng yêu, ngược lại khi chính cô nghe lời này, lại mừng rỡ cười ngốc nghếch.

Lại không cẩn thận đạp chân đối phương, lập tức nhận được một cái liếc mắt: “Bạn có biết nhảy không! Thật mất mặt!”

Cô cũng không yếu thế, lập tức một cước dậm lên, khi bé trai nhe răng trợn mắt thì cười hời hợt, ai nha, thật xin lỗi!

Mấy người nhà bé trai kia nổi trận lôi đình, mắt thấy hai nhà sắp cải vã, lại là bà lão chủ nhiệm khu nhà nói: “Đừng ầm ĩ đừng ầm ĩ, đều là hàng xóm, mấy đứa nhỏ chỉ giận dỗi, người lớn đừng nổi giận. . . . . .”

“Thật ra thì coi như đây cũng là lần đầu tiên em thất tình?”

Cô cười sáng rỡ, sự thẫn thờ lúc trước tan biến hết, chẳng qua khi khóe mắt xẹt qua chiếc nhẫn của anh ta, vẫn cảm thấy cảm xúc rối loạn.

“Lần đầu tiên của em cũng hơi quá nhiều đó.”

Giọng nói của anh ta nhẹ nhàng lơ đãng, có một mùi dấm chua quái dị. Cô nghe vậy sửng sốt hồi lâu.

“Đúng vậy a, ” Cô không khỏi tự giễu nhìn chằm chằm hộp đêm đã tan hoang, ” Lần đầu nắm tay, lần đầu ôm, lần đầu hôn đều là những người khác nhau, còn chưa từng nghiêm túc đứng đắn có một mối tình đầu. Thật đáng buồn a, quay đầu lại hồi ức tuy nhiều, nhưng phóng mắt nhìn, tất cả đều là chút việc vụn vặt.”

Cô giơ tay gọi xe, ném nam nhân một mình ở lại đó.

Mới vừa vào đại học, trong bữa tiệc đón người mới đến sau khi uống quá nhiều rượu, cô đã hôn sư huynh.

Bọn họ cũng cho cô là một cô gái dễ dãi, bên cạnh luôn có các loại đàn ông quanh quẩn, vậy mà quả thật cho tới bây giờ cũng chưa từng có bạn trai. Nhiệt liệt chủ động, lại giữ mình trong sạch, mâu thuẫn như vậy, bọn họ cũng không thể hiểu nổi.

Không có ai hiểu, mà cô cũng không cần có người hiểu.

Nếu như tình yêu là một con sông, vô số người mạnh dạn ào ào nhảy vào, nuốt phải một bụng bùn cát bất tỉnh nhân sự, cô lại cẩn thận mò mẫm trên tảng đá, từ từ đi tới bờ bên kia.

Cô vẫn cho mình là thông minh.

Lần đầu nhìn thấy nam nhân trong lòng mình kia, cô đã giả bộ uốn éo đụng phải một chén nước, khiến áo sơ mi của anh ta ướt hơn phân nửa, sau đó liếc nhìn tên đầu sỏ mắt ngọc mày ngài mà nở nụ cười, đứng yên tại chỗ.

Đó là lúc mới quen.

Sau đó lại, vào karaoke ca hát, không ít đồng nghiệp say như chết, cô lại đụng ngã một bình rượu.

Anh ta cười đến ôn hòa: “Em cố ý sao?”

Thật ra thì anh ta đã sớm biết mình cố ý, tất cả trùng hợp, tất cả ăn ý, tất cả dịu dàng uyển chuyển động lòng người, hiểu ý người khác, ngay cả sự giỏi giang cởi mở cũng vậy.

Vô số lần cô tự cho rằng ám hiệu của mình rất xảo diệu, đây là lần đầu tiên em cùng người khác ngồi đu quay đó, thật mà, trước kia không có ngồi qua. . . . . . Đây là lần đầu tiên em nếm thử bánh ngọt, nếm thử một chút, có phải cũng tạm được hay không. . . . . . Đây là lần đầu tiên em nói chuyện này với người khác, anh đừng nói cho người khác biết nha. . . . . .

Hết thảy hết thảy, toàn bộ đều là kinh nghiệm nhiều năm lướt qua tình yêu của cô.

Vậy mà những kinh nghiệm này, lại khiến cho tình yêu trở nên không hề tươi đẹp nữa.

Huống chi anh ta cũng không tin.

Cô quay đầu lại nghĩ về đoạn đường ba mươi năm này, tình yêu của mình, mỗi một lần đầu tiên cũng chỉ là một đoạn ngắn, thuộc về một người qua đường khác nhau, vụn vặt đến nỗi có ghép lại cũng không ra hình dáng gì.

Khóe mắt có chút ẩm ướt, cô cúi đầu tìm khăn giấy, chú ý tới phong thư ở cửa hộp đêm, địa chỉ người gửi, lại là nhà bà nội của mình.

Bà nội qua đời đã nhiều năm, phòng đã bán. Kể từ khi cô lên cấp ba, cũng chưa từng trở lại khu nhà tan hoang cũ kỹ này.

Cô chầm chậm đi tới, trong bóng đêm dày đặc, trên cửa, có một phong thư màu hồng.

[b]”Hiện tại nói cho tôi biết, em đã nhớ lại chủ nhiệm khu nhà từng bị em chọc tức đến hai mắt tối sầm chưa?”

Cô suy nghĩ hồi lâu, vẫn nghĩ không ra.

“Xế chiều mỗi ngày sau khi tôi từ vườn trẻ về nhà chơi một mình ở trên sân thượng, đều có thể nhìn đến chuồn chuồn làm từ giấy trắng từ trên lầu bay xuống, giống như bông tuyết không ngừng xoay tròn, một đóa tiếp một đóa, tôi ngửa đầu nhìn nhờ trời xanh làm nổi bật khiến chúng tựa như những mảnh vụn của đám mây, thật là đẹp mắt.

“Sau đó tôi liền thường chờ bọn chúng lục tục đáp xuống, vóc dáng tôi lùn, không thể thò đầu ra dùng ánh mắt đuổi theo nhìn chúng rơi xuống đất, cho nên mỗi lần đều chú ý chờ mấy giây chuồn chuồn trắng bay qua bệ cửa sổ nhà mình kia.

“Vì mấy giây mỹ lệ, chờ suốt một buổi chiều.

“Sau đó tôi lại nghe bà nội nói, đó là do một cô bé xấp xỉ tuổi tôi trên ngôi nhà số hai lầu bảy ném xuống. Bà nội nói cô bé nhà kia rất thông minh, đặc biệt có thể giả bộ ngoan hiến.

“Nhưng mà sau đó đột nhiên liên tục thật nhiều ngày cũng không thấy được chuồn chuồn giấy nữa, tôi chờ a, bà nội nói, là do chủ nhiệm đặc biệt nghiêm nghị của khu nhà này đến gặp người lớn trên lầu bảy, nói tiểu cô nương ném rác loạn, ô nhiễm đường phố——‘ Đứa nhỏ này có phải rỗi rãnh quá hay không? ’]

Cô đọc đến đây, bên tai chợt vang lên giọng nói sắc bén của bà chủ nhiệm khu nhà, không khỏi mỉm cười.

“Tôi rất khổ sở, bởi vì cũng không thấy được chuồn chuồn giấy nữa.

“Không nghĩ tới hơn một tháng sau,  buổi chiều một hôm, khi ánh sáng mặt trởi rực rỡ chiếu trên mặt mình, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, đột nhiên một mảng lớn chuồn chuồn giấy màu trắng như mây mù từ trên trời giáng xuống.

“Tôi không giỏi ăn nói như em, thật không cách nào hình dung cảm giác khi đó, hoàn toàn bị rung động đến ngơ ngẩn. Tôi chỉ cố há to mồm nhìn, hàng trăm hàng ngàn, trắng noãn không tỳ vết, chúng xoay tròn chậm rãi rơi xuống, chằng chịt lấp đầy ánh mặt trời, giống như một trận tuyết long trọng đổ xuống vào thời tiết quang đãng tháng năm.

“Ngay sau đó đáy lòng cũng cảm động.

“Giống như người hàng xóm trên lầu biết tôi mỗi ngày đều khổ cực chờ đợi, cho nên cố ý an bài một cuộc biểu diễn long trọng vì tôi vậy.

“Có thể lúc đó tôi cũng cảm thấy cả địa cầu xoay chuyển chung quanh mình?

“Sau đó tôi liền nghe nói, lúc ấy chủ nhiệm khu nhà đang ngồi ở lầu dưới cùng một đám bà lão nói xấu hàng xóm, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn, lập tức bị tức đến bệnh tim phát tác, trực tiếp ngã lăn ra.

“Sau đó tôi liền gặp được em.

“Chủ nhiệm khu nhà ở cách vách nhà tôi, tôi nghe thấy tiếng ồn ào trong hành lang, cha mẹ của em áp tải em tới nói xin lỗi.

“Cách tấm cửa sắt, tôi cảm thấy giọng nói của em đặc biệt dễ nghe, tràn đầy sức sống, tựa như tinh linh nhỏ trong ti vi .

“Em nói bà chủ nhiệm thật xin lỗi, lần trước bà nói với cháu không cho phép ngày ngày ném chuồn chuồn giấy xuống lầu dưới, cho nên cháu quyết định cách một đoạn thời gian sẽ ném một lần, nhưng số lượng sản xuất —— đúng, chính là số lượng em sản xuất ra——không thay đổi, cho nên chỉ có thể ném toàn bộ xuống. Em nói, bà chủ nhiệm, cháu thật sự không có trả thù bà, thật đấy.

“Tôi mở cửa sắt ra một khe nhỏ, len lén nhìn em. Em cũng phát hiện ra tôi, cười đến đặc biệt ngọt ngào, trừng mắt nhìn tôi.

“Lại qua mấy ngày, toàn bộ mọi người đều biết, cô bé phòng hai lầu bảy yêu thích tôi. Cô bé phòng hai lầu bảy đó nói dáng dấp tôi rất ‘ anh tuấn ’.

“Này, tôi là người đầu tiên trong lòng em sao?”[/b]

Cô đột nhiên cảm thấy cảm xúc trong tim mãnh liệt bị chặn lại chặt chẽ đến nước chảy cũng không lọt.

Cô đã sớm quên mất thằng bé trai lầu dưới này. Đối phương lại chân chân chính chính chú ý cô nhiều năm, nhớ tất cả những chuyện vụn vặt của cô.

“Bất quá tôi đoán em còn chưa nghĩ ra tôi là ai phải không? Không sao, tôi nói rồi, em chính là người như vậy. Em nói người lý trí mà trưởng thành mới xứng đáng có được tình yêu lâu dài. Có lẽ cuối cùng tình yêu của em cũng không lâu dài, cũng không thành thục, nhưng em lại có được nhiều tình yêu nhất.

“Mỗi một lần đều khám phá một chút mới mẻ của bản thân mình. Mỗi một lần cũng cảm thấy đây mới là tình yêu đầu.

“Bất luận là rung động, tò mò, hay là dày công tính toán, tôi cũng cảm thấy, em là một cô gái tốt.

“Em là người đầu tiên yêu thích tôi, cũng là người đầu tiên trong lòng tôi.

“Bất quá không giống em, tôi là một nam nhân lý trí mà trưởng thành.

“Cho nên tôi vẫn luôn yêu em.”

Cô lã chã rơi lệ. Đôi mắt đẫm lệ mơ mơ màng màng, một con chuồn chuồn bằng giấy trắng noãn xoay tròn chậm rãi bay xuống trước mắt.

Mơ mơ màng màng ngẩng đầu, thấy một cái tay từ phía sau lưng đưa qua để trên đỉnh đầu của mình.

Chiếc nhẫn trên ngón giữa, sáng đến khiến cô rất muốn mỉm cười.

—— hết ——

Nguồn: Bát Nguyệt Trường An

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm