NgắnTruyện

Forget Me Not

post

Kết quả hình ảnh cho ảnh ngôn tình

Nếu hỏi Lục Trác Niên tài sản quý giá nhất của anh là gì, anh sẽ trả lời “Tô Bích Lam.”

Trác Niên chỉ là một sinh viên kế toán với gia cảnh bình thường, không có gì là quá nổi trội. Nhưng anh điển trai, lại có thiên bẩm với con số.

Năm anh hai mươi ba tuổi, anh yêu Tô Bích Lam, cô gái thua anh ba tuổi. Bích Lam là sinh viên trường nghệ thuật, khuôn mặt xinh đẹp hài hòa.

Tô Bích Lam chính là mối tình đầu của Lục Trác Niên. Yêu nhau hai năm, anh luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho cô.

Tuy không thể giống như các công tử nhà giàu khác mua cho bạn gái mình hàng hiệu, Trác Niên quan tâm Bích Lam tinh tế.

Ví như lúc cô học múa mệt mỏi, anh sẽ dẫn cô ra bờ hồ hóng mát, mua cho cô ly trà sữa mát lạnh.

Bích Lam khi ấy sẽ cười híp mắt nhìn anh. Cô rất dễ thỏa mãn.

Khi cô tới ngày đèn đỏ, anh im lặng nấu nước đường đỏ cho cô.

Chỉ cần như vậy, Bích Lam đã rất yêu Lục Trác Niên.

Ngoài học múa, Tô Bích Lam còn thích đọc truyện ngôn tình. Con gái hầu như ai cũng vậy. Trác Niên thường nói với cô “Thế giới trong những quyển sách đó không chân thực lắm đâu.”

Cô thường làm mặt quỷ, không nghe lời anh. Cô biết chứ, nhưng cái này gọi là đọc để có niềm tin trong cuộc sống mà. Hơn nữa bên cạnh cô cũng có một soái ca rồi, cô còn sợ gì nữa.

– Trác Niên, cuối tuần này em thi múa rồi. – Bích Lam vừa xoa chiếc cốc trong tay vừa nói.

– Ở trường à? Em múa bài gì? – Trác Niên hỏi lại.

– Bài Waltz of flower.

– Em sẽ làm được. Anh đưa em đi ăn gì nhé?

– Ăn mì đi. Lâu rồi chúng ta chưa quay lại đó.

Trác Niên gật đầu. Quán mì mà Bích Lam nhắc đến ở gần trường của anh. Trước đây có lần cô đến chờ anh, vì đói mà vào đó ăn tạm một bát.

Sau này lại bị mùi vị ở đó quyến rũ, mấy lần cùng anh trở lại. Quán mì đó bán giá hợp lý, có ngày không kịp chuẩn bị gì Trác Niên cũng đến đó.

Ngày Bích Lam đi thi, Trác Niên không đến được. Hôm đó khoa của anh cũng tổ chức cuộc thi “Tìm kiếm tài năng giảng đường.”

Phần thưởng của các giải nhất, nhì, ba rất hậu hĩnh. Bích Lam cũng hiểu điều đó, thông cảm cho anh.

Anh trai và chị gái Bích Lam đến trường cổ vũ cho cô. Cuối cùng cô cũng hoàn thành tốt phần thi của mình.

Sau cuộc thi, anh chị Bích Lam dẫn cô đi ăn lẩu, xem như chúc mừng cho phần thi vừa rồi.

Bích Lam vào nhà vệ sinh, lén lấy điện thoại nhắn tin cho Trác Niên. Anh trả lời lại bây giờ đang ăn trưa, buổi chiều vẫn còn một cuộc thi nữa.

Mấy ngày sau, nhóm bạn cùng phòng của Bích Lam tổ chức một party nhỏ, tự làm phần thưởng cho cả nhóm thành công vượt qua kì thi khảo sát.

– Bích Lam, cậu có điều kiện như vậy, tại sao lại yêu anh chàng trai không có tiền đồ như thế?

– Ai nói cậu anh ấy không có tiền đồ? – Bích Lam cãi lại.

– Cậu nhìn đi. Đáng lẽ bây giờ anh ấy phải nuôi nổi cậu chứ. Ít nhất cũng phải như bạn trai của Uyên Nhi, một tháng có thể mua cho cô ấy một bộ đồ mới.

– Mình đâu cần những thứ đó.

Nhân viên mang đồ ăn lên, cô bạn đó lại tiếp tục nói:

– Trong số bốn người, cậu là người có kinh tế. Vậy mà lại chọn anh chàng đó. Đáng tiếc lắm Tiểu Lam.

– Mình cảm thấy hạnh phúc là được.

– Lương tháng anh ta sẽ kiếm được bao nhiêu? Ba triệu, năm triệu? Tô Bích Lam, đây là Việt Nam, anh ấy kiếm như vậy có nuôi được cậu không?

– Hai người cùng kiếm tiền thì có gì mà không nổi?

– Nói tóm lại, cậu không hợp với anh ta đâu. Nhìn đi, chỉ là chiếc Sirius mà cứ chạy vòng vòng trong Sài Gòn, mình còn cảm thấy chán.

– Sau này phải mua nhà ở quận 7, vậy mới xứng với cậu. – Một người khác thêm vào.

– Các cậu đủ rồi. Mình yêu ai là chuyện của mình. Nhà quận 7 hay quận nào khác mình không quan tâm. Tiền lương đủ sống là được.

– Cậu thật nhàm chán.

Ba người còn lại đồng loạt chép miệng. Bữa party này trôi qua cũng không vui vẻ gì. Về phòng, Bích Lam ôm đồ vào phòng tắm, không thèm quan tâm đến họ.

Ngày sinh nhật thứ hai mươi hai của cô, Bích Lam chỉ làm một bữa tiệc nhỏ, mời vài người bạn, còn có Trác Niên.

Bích Lam đặt hàng ở một quán ăn nhỏ. Không gian sạch sẽ và ấm cúng. Trác Niên có việc bận nên đến trễ.

Khi anh đến nơi, bên trong đã đông đủ. Chủ quán chỉ chỗ cho anh. Chưa bước vào trong, anh đã nghe có tiếng bàn luận:

– Đã thấy bạn trai của Bích Lam chưa?

– Rồi, học kế toán. Nhưng có vẻ không khá giả lắm đâu.

– Có khi nào là lừa gạt không?

– Đã nói với cậu ấy rồi, nhưng mà vẫn không chịu tin mình đâu.

– Lát nữa cứ coi như không có chuyện gì. Bích Lam sắp ra rồi đấy.

– Ừ ừ.

Trác Niên nắm chặt bó hoa trong tay. Tuy đúng là anh không khá giả, nhưng anh đi lên bằng chính đôi tay của mình. Tình cảm mà anh dành cho Bích Lam là thật, không một chút giả dối nào.

Trác Niên nhắn tin cho Bích Lam, nói rằng anh tăng ca đột xuất, không thể đến được. Bích Lam không vui, hai năm nay chưa năm nào anh đón sinh nhật cùng cô.

Trác Niên nghĩ, nếu bọn họ đã khinh thường anh như vậy, anh sẽ chứng tỏ cho họ thấy Trác Niên này không phải là người không có chí cầu tiến.

Tốt nghiệp, anh được nhận vào một công ty nổi tiếng. Tiền lương tuy chưa cao nhưng rất ổn định.

Nhân ngày kỉ niệm ba năm yêu nhau, Trác Niên mua một bó hoa hồng lớn, chờ trước cổng trường của Bích Lam. Cô vừa đi đâu về, nhìn thấy anh ngạc nhiên vô cùng:

– Anh đến đây làm gì thế?

– Bích Lam, chúng ta kết hôn đi, để anh chăm sóc cho em.

Bích Lam choáng váng. Kết hôn?

– Lục Trác Niên, anh nhìn lại anh đi. Bây giờ anh mới chỉ là nhân viên bình thường, lại muốn kết hôn với tôi? Anh không cảm thấy mình quá đáng sao?

– Em…

– Bạn của tôi cũng đã nói rồi, không lẽ anh chưa từng nghe qua? Anh chẳng khác gì những kẻ ngoài kia đâu, ai mà đến với anh chỉ có khổ cả đời. Tôi không ngu ngốc như vậy.

-…

– Tôi nói cho anh biết nhé. Trừ khi anh đưa giấy tờ nhà ở quận 7, trong tài khoản ngân hàng của anh có chín con số 0 trở lên thì hãy nói đến chuyện kết hôn. Còn bây giờ, mời anh đi cho.

Nói xong, Bích Lam vô tình bước qua anh đi vào trường.

– À mà quên, cầu hôn thì nhớ là một trăm bông hồng của Pháp. Nhẫn kim cương đàng hoàng nhé. Hay là thôi đi, tôi cũng sắp kết hôn rồi, anh đừng tìm tôi nữa.

Lục Trác Niên thẫn thờ nhìn cô. Cánh hoa hồng rơi lả tả trên mặt đất. Tay anh nắm chặt, hét lớn:

– Tô! Bích! Lam! TÔI HẬN EM.

“Hận em cũng tốt. Trác Niên, cứ hận em đi.”

Năm năm sau.

Lục Trác Niên bây giờ đã là một nhà kinh doanh bất động sản lớn. Cơ ngơi của anh có thể nói thuộc top những người giàu nhất thành phố.

Năm ấy anh trúng một gói thầu lớn, lại biết cách làm ăn, giàu lên vô cùng nhanh chóng. Việc bay đi bay về giữa châu Âu và Việt Nam là chuyện như cơm bữa.

Công ty của Trác Niên đặt ở quận 7, thư kí đúng giờ báo cáo với anh:

– Tổng giám đốc, đây là lịch trình ngày hôm nay: 9 giờ hẹn với công ty Minh Thành. Buổi chiều còn có hẹn phỏng vấn.

– Được rồi, cô ra ngoài đi.

– Vâng.

Lục Trác Niên trở thành một người đàn ông trưởng thành, vô cùng có sức hút. Có rất nhiều người đến tìm anh, ba mẹ anh cũng giục anh tìm một đối tượng để kết hôn.

Kết hôn? Trác Niên nở nụ cười tự giễu. Năm năm trước cô gái ấy làm tổn thương anh sâu sắc, giờ nghĩ đến chuyện kết hôn, anh còn rất tức giận.

Rút một điếu thuốc, Lục Nam đứng từ cửa sổ tầng 10 nhìn xuống. Kể từ ngày hôm đó, anh chưa gặp lại cô một lần nào.

Gặp lại để làm gì?

Đúng vậy, chẳng làm gì cả.

Chắc là cô không thể tưởng tượng được, lúc cầu hôn cô, anh đã sắp bước vào giai đoạn hoàn kim.

Việc kí hợp đồng với Minh Thành rất thuận lợi. Anh còn cùng họ ăn cơm trưa.

Đúng hai giờ chiều, phóng viên được đưa đến văn phòng của anh. Khó khăn lắm anh mới đồng ý cho họ phỏng vấn. Họ đương nhiên phải chớp lấy cơ hội này.

– Lục giám đốc, xin anh chia sẻ bí quyết thành công cho chúng tôi cùng mọi người đang xem chương trình này.

– Chào mọi người, tôi là Lục Trác Niên. Đối với tôi thành công như ngày hôm nay là dựa vào bản thân mình, do năng lực quyết định.

-…..

-…..

– Câu nói nào khiến anh nhớ nhất?

– Tôi nhớ có người từng nói với tôi “Khi nào anh mới được gọi là giàu? Là khi anh có thể dùng bàn tay mình khống chế sự sống người khác”. Chính câu nói đó làm động lực cho tôi.

– Chúng tôi có thể hỏi vì sao anh quay lại Việt Nam không?

– Có hai lý do. Một là gia đình tôi ở đây. Hai là tôi muốn cho một người thấy: Lục Trác Niên không phải là kẻ không có tiền đồ. Tôi muốn biết người đó giờ như thế nào khi trước đây đã nhạo báng tôi.

– Cám ơn anh. Hẹn gặp lại anh sau. Xin chào mọi người.

Khi đó ở bệnh viện, Tô Bích Lam bật khóc đến đáng thương. Cô biết mà. Trác Niên rất giỏi, cô rất tự hào về anh.

Nhưng bây giờ anh không cho cô quyền đó. Bà lão bên giường bên cạnh thấy cô khóc, lại nhớ đến bức ảnh cô hay ngắm, hỏi cô:

– Cháu này, anh ta không phải chàng trai trong ảnh sao?

– Đúng ạ.

– Sao cháu lại khóc thế?

– Không có gì đâu bà…Chỉ là…chỉ là…nhớ đến người cũ.

Năm năm trước, khi cô bị chẩn đoán mắc bệnh suy tim cùng với có vấn đề về tủy sống, cô cảm thấy rất tuyệt vọng.

Ngày hôm đó, Trác Niên cầu hôn cô. Tô Bích Lam không thể ích kỉ giữ anh bên cạnh mình.

Cô cố tình làm tổn thương anh, để cho anh hận cô. Năm năm, chưa bao giờ Tô Bích Lam quên được Lục Trác Niên.

Bệnh tình của mình, cô không dám cho gia đình biết, chỉ sợ họ lo lắng. Cô âm thầm chữa trị, nhưng kết quả không khả quan chút nào.

– Bệnh nhân Bích Lam, chúng ta đi làm kiểm tra.

Một y tá nói với cô. Trước khi ra khỏi phòng, vị bác sĩ ấy nói:

– Bích Lam, nếu cháu không thể tìm được tim và tủy phù hợp, chỉ sợ mạng sống này không thể kéo dài quá nửa năm.

– Bác…bác sĩ nói gì?

– Cháu vừa nghe rồi đấy. Nhịp tim của cháu giảm mạnh. Khe tâm nhĩ mở rộng, nếu không có tim thay thế, cháu sẽ chết.

Cháu sẽ chết!

Ba chữ ấy ghim sau vào trong đầu Bích Lam. Cô thẫn thờ trở về phòng. Cuộc điều trị duy trì nhịp tim hôm nay đã kết thúc.

Bích Lam đi bộ trở về nhà. Ngày trước khi còn ở cùng Lục Trác Niên, anh thường mua trà sữa ở đường này cho cô.

Dừng lại trước một cửa hàng bánh ngọt, Bích Lam lại nhớ về ngày đó. Khi ấy hạnh phúc biết bao.

– Trác Niên, cám ơn anh đã đưa em về.

– Không có gì.

Tô Bích Lam quay đầu. Trác Niên, cô gái kia gọi tên anh thật thân mật. Trước đây chỉ có cô gọi anh thân mật như thế.

Lục Trác Niên cũng đã thấy Tô Bích Lam. Không ngờ năm năm sau cô ta vẫn sống như vậy. Nhưng có phần gầy hơn trước.

Cô gái kia không nhận ra điều bất thường của Trác Niên, vui vẻ trở về nhà. Lục Trác Niên xoay người, mở cửa xe chuẩn bị bước vào thì nghe cô hỏi:

– Trác Niên… Anh, sống có tốt không?

– Rất tốt.

– Em có thấy anh trên ti vi.

Lục Trác Niên không nói gì, trực tiếp ngồi vào khởi động xe. Anh cứ vô tình như vậy mà lướt qua cô.

Tô Bích Lam cắn chặt môi. Cô xứng đáng bị như vậy.

Tại văn phòng.

– Tổng giám đốc? Anh sao vậy?

Từ khi gặp lại Bích Lam, Lục Trác Niên có phần không chuyên tâm vào công việc. Anh cảm thấy bản thân mình thật đáng cười, tại sao lại có thể để ý đến cô ta?

Lục Trác Niên trả lời:

– Không có gì. Tiếp tục họp đi.

Mấy ngày sau, Tô Bích Lam lại đứng ở tiệm bánh ngọt ấy, quả nhiên gặp lại Trác Niên cùng với cô gái kia.

Sau khi cô ấy đi về, Bích Lam mới dám lên tiếng:

– Bạn gái của anh?

-…- Trác Niên từ chối trả lời.

– Anh sắp kết hôn?

– Chồng cô không đi cùng cô à?

– Em li hôn rồi. – Bích Lam tìm đại một cái cớ.

Lục Trác Niên cười thầm. Hạng phụ nữ như vậy có thể yêu ai dài lâu cơ chứ?

– Tôi bận.

Nói xong, anh lái xe đi mất. Khốn thật, mỗi lần đối diện với ánh mắt của cô, anh lại cảm thấy mềm lòng.

Chiếc xe anh đi là Lamborghini, Bích Lam biết đó là một trong những chiếc xe đắt tiền nhất. Anh thành công, giàu có như vậy là đủ rồi.

Ông trời có thể cho cô được gặp anh trong những năm tháng cuối cùng này, cô đã rất mãn nguyện.

Một buổi tối, Bích Lam có hẹn sinh nhật bạn ở quận 7. Bữa tiệc được tổ chức khá lớn. Không ngờ lại có thể gặp lại Lục Trác Niên ở đây.

Nhưng khi cô nhìn thấy anh, anh đã say rồi. Cô đang đứng chờ taxi lại bị anh kéo đi, ấn ngồi vào ghế phụ.

– Trác Niên, anh làm gì vậy? Mau mở cửa xe.

– Tô Bích Lam, tới bây giờ cô vẫn giả bộ thanh cao hay sao?

– Trác Niên…Anh…

– Nếu cô còn kháng cự, tôi sẽ ngưng kí hợp đồng với nhà cô ta.

Bích Lam hiểu cô ta ở đây là ai. Chính là người bạn khi nãy của cô. Đến căn hộ của anh, Lục Trác Niên thô bạo lôi cô vào trong.

– Trác Niên, đừng…Thả em ra.

Lục Trác Niên vẫn không nói gì, tiếp tục kéo cô đi. Điện được bật sáng trưng, Tô Bích Lam có phần hoảng sợ. Anh say rồi.

Lôi được Bích Lam vào phòng ngủ, anh hung hăng cắn lên môi cô để xả giận. Người phụ nữ vô tâm này, có chết anh vẫn hận cô.

Lục Trác Niên mạnh bạo thoát hết áo quần của cô, không kịp chờ cô chuẩn bị đã tiến vào. Anh kinh ngạc thốt ra:

– Cô vẫn là xử nữ?

– Trác Niên, em cầu xin anh. Tha cho em.

Lục Trác Niên cười khẩy:

– Chồng cô không thể thỏa mãn cô. Được, vậy để tôi thỏa mãn cô.

Anh điên cuồng như một con mãnh thú. Bích Lam khóc đến khản cả cổ, lắc đầu:

– Trác Niên…Anh điên rồi…Làm ơn…Đừng

-…

– Trác…Niên…Thả em ra…Cầu xin anh…

Anh muốn giày vò cô, đến khi nào cô chết thì thôi.

Sáng hôm sau, Lục Trác Niên tỉnh dậy, vò vò mái tóc rối. Hình như tối qua anh uống say.

Nhìn sang bên cạnh, anh lại vò đầu. Tại sao lại xảy ra chuyện này chứ?

Anh bước vào nhà tắm. Sau khi ra ngoài đã thấy giường trống không. Ga giường màu đen còn được kéo lại phẳng phiu.

Mấy ngày sau gặp lại Tô Bích Lam ở chỗ cũ, Lục Trác Niên kéo cô lên xe đến cục dân chính, đăng kí kết hôn.

Tô Bích Lam sững sờ. Anh muốn làm gì? Sau mọi thủ tục, Trác Niên chở cô về biệt thự, ép buộc cô thực hiện bổn phận của một người vợ.

– Cô nói muốn một căn nhà ở quận 7, tiền trong ngân hàng chín con số 0. Như vậy chưa đủ thỏa mãn sao?

– Trác Niên, đừng nói nữa. – Bích Lam lắc đầu.

– Đừng nói? Tô Bích Lam, tôi hận cô đến chết.

Sau mỗi lần xảy ra chuyện vợ chồng, Tô Bích Lam đều uống thuốc tránh thai. Bệnh của cô không cho phép cô mang thai con của Trác Niên.

Tuy nhiên cô bị anh phát hiện. Anh tức giận bóp cổ cô:

– Khốn kiếp. Ai cho cô uống?

-…

– Haha, uống cũng được. Không có thai càng tốt.

Nhưng sau đó, thuốc tránh thai của cô được đổi thành vitamin. Anh muốn dùng đứa bé để khống chế cô, để cho cô thấy tổn thương là gì.

Cô thuê người giúp việc anh cũng không quan tâm, để cô tùy ý.

Buổi sáng khi Trác Niên đi làm, Bích Lam đến bệnh viện chữa trị. Thường thì ngày nào anh cũng ăn cơm ở công ty, không về nhà.

Cả ngày cô chỉ gặp anh sau chín giờ tối. Tô Bích Lam biết, cô không xứng đáng để đòi hỏi bất kì một thứ gì ở anh.

Có lần anh quên hợp đồng ở nhà, gọi điện về muốn cô đem đến công ty thì người giúp việc nghe máy, nói cô đã ra ngoài rồi.

Anh chạy về nhà, tự tay mình lấy hợp đồng. Anh hỏi:

– Ngày nào cô ấy cũng ra ngoài như vậy?

– Vâng. Sau khi cậu đi và gần mười giờ rưỡi thì cô ấy trở về.

Lục Trác Niên không nói gì, rời khỏi nhà đến công ty. Vừa lái xe, anh vừa suy nghĩ. Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?

Ngày hôm sau, chờ cho Lục Trác Niên đi khỏi, Tô Bích Lam lại đến bệnh viện như thường lệ.

Khi cô ngồi lên xe, Lục Trác Niên cũng bắt một chiếc xe taxi đi theo cô. Hai chữ “Bệnh Viện” càng làm cho anh nghi ngờ.

Theo cô đến phòng khám bệnh, còn có một vài người đang chờ. Tô Bích Lam ngồi xuống băng ghế đợi tới lượt mình.

Lúc cô đi vào, Lục Trác Niên đến đứng cạnh cửa nhìn vào trong. Vị bác sĩ trung niên lấy một xấp gì đó đưa cho cô.

– Bích Lam, tại sao cháu lại để mình mang thai?

– Gì cơ ạ? – Tô Bích Lam ngạc nhiên.

– Cháu nhìn đi, đây chính là thai nhi. – Bác sĩ chỉ vào cái chấm nhỏ chưa thành hình trong bụng cô.

– Không…không thể nào.

Mỗi lần cô đều uống thuốc tránh thai mà, sao lại có thai được? Lục Trác Niên thấy biểu hiện của cô thì vô cùng tức giận. Thì ra cô thực sự không muốn có thai con của anh.

– Bích Lam, cháu không biết bệnh của cháu không cho phép cháu có con hay sao?

– Cháu biết. – Tô Bích Lam cúi đầu.

– Tủy sống chỉ mới thay được năm mươi phần trăm. Còn tim của cháu nữa, nếu có thai, thai nhi sẽ chèn ép lên tim của cháu rất nhiều. Nguy cơ mất mạng là rất cao.

-…

– Bích Lam, cháu biết rồi tại sao lại để bản thân mang thai? Như vậy rất khó khăn trong việc chữa trị. Sẽ làm hại đến cả cháu và đứa bé. Tim của cháu sẽ không chịu nổi đâu. Cháu chỉ còn hơn bốn tháng thôi.

– Bác sĩ, làm ơn hãy giúp cháu. Cháu muốn sinh đứa bé này. Làm ơn. – Bích Lam tuyệt vọng nhìn bà.

– Trẻ sinh non, không được uống sữa mẹ sẽ không thể phát triển bình thường. Cháu muốn con mình như vậy sao?

– Làm ơn…Cháu không muốn phá bỏ đứa con này. Không thể được.

Tô Bích Lam lắc đầu, nước mắt rơi xuống. Cho dù chỉ còn bốn tháng, cô cũng muốn mang thai đứa bé này.

– Nếu cháu có thể tiếp nhận nền y học tiên tiến của nước Mỹ thì tốt biết mấy.

Lục Trác Niên đứng im như tượng. Bệnh tim? Tủy sống có vấn đề? Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?

Lúc Tô Bích Lam đẩy cửa ra ngoài, Lục Trác Niên đã tránh sang phía khác, không để cho cô thấy mình.

Chờ cô đi khỏi, anh vào phòng gặp vị bác sĩ đó.

– Cậu là ai? – Bà bác sĩ hỏi anh.

– Tôi…là anh trai Tô Bích Lam.

– Lạ nhỉ? Cô ấy nói cô ấy không có người thân.

Không có người thân? Gia đình cô không biết gì sao?

– Bệnh của cô ấy là thế nào? Phát hiện từ bao giờ?

– Cô ấy có vấn đề về tủy sống, cộng với suy tim nên sức khỏe giảm nghiêm trọng. Nếu gia đình có điều kiện thì hãy để cô ấy sang Mỹ. Còn nữa, hãy khuyên cô ấy bỏ đứa bé đi, như thế mới thuận lợi cho việc điều trị.

– Bệnh từ khi nào?

– Đây là bệnh án của cô ấy, cậu xem đi.

Lục Trác Niên nhận lấy hồ sơ, mở ra xem. Ngày khám đầu tiên là 15:47/25/3/2011.

Năm năm trước. Chính ngày mà anh cầu hôn cô. Tay của Lục Trác Niên cứng lại, hô hấp cũng ngưng trệ.

– Đứa bé sẽ ép tim người mẹ, rất nguy hiểm. Tôi thật lòng khuyên gia đình bỏ đứa bé.

Đứa bé! Đứa bé mà anh muốn dùng nó để làm tổn thương cô, bây giờ đang đe dọa mạng sống của cô.

Lục Trác Niên không nghe được gì nữa. Kể từ lúc đó, trong đầu anh luôn hiện lên bệnh án của cô.

Tại sao lại không thể nói cho anh biết?

Lục Trác Niên ở lại công ty. Thường ngày Tô Bích Lam sẽ không gọi cho anh. Nhưng hôm nay vừa tan tầm đã nhận được điện thoại của cô.

– Trác Niên, buổi tối anh…có về không?

– Có chuyện gì?

– Không có gì. – Tô Bích Lam thở dài. – Chỉ là hỏi vậy thôi.

Lục Trác Niên không nói gì thêm liền ngắt điện thoại. Cô gái này thật biết cách dày vò anh.

Tô Bích Lam nhìn điện thoại bị ngắt đi, lặng lẽ rơi xuống một giọt nước mắt.

Cô chỉ muốn ăn cùng anh một bữa cơm tối do cô nấu. Muốn nói cho anh biết cô có thai rồi. Bàn cơm vắng tanh vốn đã quen thuộc, không ngờ hôm nay lại có cảm giác buồn chán đến như vậy.

Hai ngày sau, Tô Bích Lam không hề gặp mặt Lục Trác Niên. Cô có gọi đến công ty, họ nói anh vẫn đi làm như thường ngày.

Ngày thứ ba, khi cô đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, cửa chính bị Lục Trác Niên mạnh bạo mở ra, cùng với giọng nói tức giận của anh:

– Tô Bích Lam! Rốt cuộc em muốn lương thiện đến bao giờ?

Tô Bích Lam bị anh dọa sợ, chiếc chén trong tay rơi xuống. Sao hôm nay anh lại về nhà?

Lục Trác Niên đi đến chỗ cô, xoay người cô đối diện với anh:

– Tô Bích Lam, vì sao ngày đó em không đồng ý kết hôn với tôi?

-…- Cô cúi đầu, né tránh ánh mắt của anh.

– Suy tim, có vấn đề về tủy sống. Em nghĩ em giấu tôi là em cao thượng lắm sao?

Tô Bích Lam kinh ngạc. Anh đã biết rồi.

– Bỏ đứa bé được không? Theo anh qua Mỹ, chúng ta sau này sẽ có đứa con khác.

-…

– Tô Bích Lam, anh hận em, càng hận chính bản thân mình. Sao em có thể nhẫn tâm để anh hận em trong năm năm như vây?

Lục Trác Niên đau lòng siết chặt Tô Bích Lam. Bờ vai cô run run. Tại sao anh lại biết?

Tô Bích Lam rất yêu Lục Trác Niên, nhưng cô không muốn phá bỏ đứa con này. Đó là kết tinh cho tình yêu của cô.

– Trác Niên, em không muốn bỏ đứa bé. Em không muốn.

– Nghe lời anh một lần, được không? Chúng ta sẽ có đứa con khác, em phải thay tim.

– Không được. – Tô Bích Lam lắc đầu. – Đây là con em.

Lục Trác Niên thở nhẹ một cái. Đó cũng là con của anh. Nhưng cô quan trọng hơn. Tô Bích Lam vốn muốn hỏi anh thêm nhiều thứ, nhưng tất cả đều bị nghẹn lại ở cổ họng.

– Qua Mỹ đi, anh sẽ liên lạc với bác sĩ.

– Cho em thời gian.

Nói xong, Tô Bích Lam rời khỏi vòng tay anh, trở về phòng làm việc. Lục Trác Niên nhìn bữa tối cô đang làm dở, lấy máy gọi hai phần ăn giao đến nhà.

Từ lúc ăn tối xong, cả hai người đều không ở cùng nhau. Lục Trác Niên bắt đầu liên lạc với một vài người quen khi anh còn ở Mỹ, tìm ra bệnh viện phù hợp.

Tô Bích Lam ngồi trong thư phòng, trong đầu cô hiện lên rất nhiều hình ảnh của đứa bé chưa thành hình này.

Bác sĩ khuyên cô bỏ đi để thuận lợi cho việc điều trị.

Trác Niên biết cả rồi, tại sao không hận cô? Hơn mười giờ, cô trở về phòng ngủ, anh còn đang đọc báo.

Thấy cô, anh cười một cái, chủ động vỗ vào chỗ nệm bên cạnh. Trước đây tuy thường ngủ chung giường nhưng đều là hai người quay lưng vào nhau, không ai nhìn mặt ai.

Tô Bích Lam đến giường, ngồi vào chỗ anh chỉ. Lục Trác Niên ôm lấy cô, tựa cằm trên đỉnh đầu cô.

– Trác Niên, anh còn hận em không? – Cô đột nhiên hỏi.

– Còn, rất hận là đằng khác. – Trác Niên trả lời.

– Vậy…

– Bích Lam, những chuyện này để sau được không? Chúng ta qua Mỹ đi.

Tô Bích Lam nắm chặt mền, hỏi nhỏ:

– Trác Niên, chúng ta sẽ có đứa con khác đúng không?

– Ừ.

– Anh…sẽ ở bên em…đúng không?

– Ừ.

– Trác Niên, em đang mơ rồi. Anh giống như là anh của năm năm trước vậy, vô cùng dịu dàng. Trác Niên, Trác Niên, Trác Niên…

Tô Bích Lam ôm chặt anh, chỉ mong đừng thoát khỏi giấc mộng đẹp này.

– Em không mơ, đó là sự thật. Bích Lam, anh đã trở lại, những chuyện trước kia chờ em phẫu thuật xong rồi chúng ta nói có được không?

– Trác Niên, chúng ta đi Mỹ thôi.

Lục Trác Niên vui mừng ôm chặt cô. Tình yêu, giữa họ từ đầu tới cuối chỉ có tình yêu, thù hận chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Về việc đi Mỹ, cô nói với gia đình là trung tâm có sự giao lưu học hỏi nên cử cô đi nửa năm, chuyện cô kết hôn ba mẹ còn chưa biết.

Nằm trong phòng bệnh, cô nghe loáng thoáng Trác Niên dùng tiếng anh trao đổi với bác sĩ, không đành lòng nhìn xuống bụng mình.

Đứa bé này với hai người họ không có duyên rồi.

Việc điều trị diễn ra rất tốt, tim phù hợp nhanh chóng được thay vào cho Bích Lam. Hơn một tháng sau chờ cho việc thích ứng của tim mới, tủy bắt đầu được ghép.

Bác sĩ ở nước nói cô còn hơn bốn tháng. Bốn tháng đó đủ để thay tim và ghép tủy.

Công việc của Trác Niên trực tiếp được thao tác trên máy tính, cứ hai tuần lại có người mang giấy tờ sang cho anh kí.

Tô Bích Lam nói anh trở về Việt Nam, để cô ở lại cùng hộ lý là được. Nhưng anh không chịu.

Một năm sau.

– Giám đốc, có một cô gái tên là Tô Bích Lam muốn gặp anh. – Thư kí mở cửa báo cho Lục Trác Niên.

– Cô ấy ở đâu? Mau để cô ấy vào đi. – Trác Niên vội vàng bỏ bút xuống.

Thư kí thao tác nhanh gọn liền gọi điện xuống quầy tiếp tân, nói họ để cho cô lên. Tô Bích Lam cầm theo cơm trưa cho anh, vui vẻ nhấn tầng 12.

Cô chào thư kí một tiếng mới mở cửa đi vào. Trác Niên còn đang tranh thủ giải quyết mấy giấy tờ cuối cùng, chờ cô lên

– Em vất vả rồi. Có mệt không? – Anh hỏi.

– Không sao. – Cô cười, dọn cơm ra cho anh.

Lục Trác Niên xoa xoa chiếc bụng tròn của cô. Đã bốn tháng rồi mà đứa bé này chưa có động tĩnh gì.

Đi siêu âm, bác sĩ nói đây là con gái, hơn nữa còn phát triển rất khỏe mạnh, nói họ không cần phải lo lắng quá nhiều.

Buổi tối hai người thường cùng nhau đọc sách, nghe nhạc chung với đứa bé, hy vọng nó có thể phát triển bình thường.

– Trác Niên. – Cô gọi

– Ừ? – Anh vừa nghịch tóc cô vừa trả lời.

– Em yêu anh.

Trác Niên không nói gì, chỉ ôm chặt cô trong lòng. Anh cũng yêu cô, rất yêu. Họ để lỡ nhau năm năm, anh không thể để họ lỡ nhau cả đời.

Khi Tô Bích Lam ngủ say, anh còn rất tỉnh táo để ngắm cô.

“Tô Bích Lam, anh yêu em.”

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất