NgônTruyện

Đoản: Em... chính là vì anh mà thay đổi!... [2]...

post

Đoản: Em… chính là vì anh mà thay đổi!… [2]

Bão tuyết kéo đến, dữ dội như tâm hắn lúc này. Hắn mất cô rồi, người vợ lúc nào cũng chăm sóc hắn, yêu thương hắn, người vợ lúc nào cũng 1 lòng hướng về hắn, đợi hắn quay đầu lại, nhìn về phía cô, dù sớm hay muộn, dù hắn có biết hay không…

Ngày cô đi, giông bão đến.

Ngày cô đi, tâm hắn chết.

Cô đi, mang theo cả trái tim hắn, kết thúc thật rồi!

Hơn 1 năm qua, hắn sông nhưng không phải sống, tàn nhẫn như 1 con quỷ dữ, bất cứ ai khi nghe qua đều khiếp sợ.

Hôm nay hắn có cuộc hẹn với đối tác, xong việc hắn rảo bước ra ngoài. Bỗng…

Trước mắt hắn, 1 thân ảnh nhỏ bé đang đứng phía bên kia đường. Là cô? Là người vợ hắn ngày đêm mong nhớ?

Cô gái đó cất bước đi, thân ảnh đó mờ dần, khuất mất trong đám đông. Hắn không suy nghĩ, hướng về phía người con gái đó lao đến…

*RẦM*

Hắn nằm đó, hơi thở yếu ớt. Những kí ức hạnh phúc ùa về, từ niềm vui, đến nỗi buồn… Hắn khóc, hắn nhớ cô, thật sự… rất nhớ…

Thân ảnh đó quay lại… Hắn chìm dần trong bóng tối…

“Không phải cô ấy…!…”

_______________

Đôi mắt nặng nề dần mở ra…trần nhà trắng… không khí lãnh lẽo…

– Đây là đâu?… Không phải mình đã…??… Mình còn sống sao?…”

Hắn bật người dậy. Không đau… Không có vết thương…

Chuyện gì vậy? Đây là phòng hắn… Đúng! Là phòng hắn… Nhưng sao có gì đó lạ quá? Ảnh cưới của hắn và cô đâu? Kẻ nào dám chạm vào nó chứ?

Vội vàng với lấy điện thoại.

– Ngày X tháng Y năm Z… Năm Z? Rõ ràng bây giờ là năm M mà? Tại sao?

….

-Tổng giám đốc, hôm nay ngài có cuộc họp ở cty… Ngài có căn dặn gì thêm không ạ?

1 giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của hắn. Là giọng của tên trợ lý hắn… Mà sao… Tình huống này quen quá… Chắng lẽ hắn… TRỌNG SINH rồi???

– Tôi biết rồi, cậu xuống nhà đợi tôi!

Hắn vội vã ktra lại mợi thứ, quả thực là Ngày X tháng Y năm Z, cũng chính là ngày đầu tiên hắn gặp cô!! Mắt hắn lóe lên tia vui mừng…

– Tiểu Nguyệt… Cho anh 1 cơ hội, anh sẽ không để em tổn thương nữa… Nguyệt, đợi anh!

Hắn cứ theo lịch sử mà làm, đến công ty họp rồi về nhà. Sau đó nhanh chóng chạy đến công viên, đảo mắt khắp nơi cố tìm 1 thân ảnh quen thuộc. Nhìn chằm chằm vào nơi hai người đã gặp nhau, rồi… hắn đảo mắt về phía đối diện. Là cô! Hắn mừng rỡ, toan chạy đến ôm cô vao lòng cho thỏa nhớ nhung.

Nhưng… có gì lạ lắm… tay cô không cầm máy ảnh, cũng không chạy lanh quanh tìm cảnh đẹp, cũng không có nụ cười xinh đẹp như thiên thần nữa… Mà thay vào đó là 1 ánh mắt lạnh lùng, cô độc… ánh mắt đó, lạnh lùng đến lãnh đạm… Nhìn chằm chằm vào hắn, như muốn nuốt trọn hắn, xé nát hắn ra… Ánh mắt của sự thù hận!

Hắn nhìn vào ánh mắt đó, suy nghĩ lệch đi 1 đoạn. Cô xoay người bước đi. Đến lúc hắn lấy lại được bình tĩnh thì cô đã hòa mình vào dòng người đông đúc. Hắn thất thần quay trở về. Trong đầu không biết bao nhiêu suy nghĩ.

Rốt cuộc đã có chuyện gì? Hay là cô cũng…

Hôm sau hắn trực tiếp đến Nguyệt gia, tìm gặp cha cô thì được tin cô đã đi du học. Dù có gặn hỏi thế nào cũng không biết được chút tin tức gì về cô. Rồi hắn ngỏ ý mong được kết thông gia với Nguyệt gia, cha cô liền lắc đầu:

– Bảo bối của tôi từ nhỏ đã chịu ủy khuất, tôi không muốn làm chuyện có lỗi với con gái mình. Mong Lãnh thiếu gia thông cảm…

Hắn như phát điên lên. Tại sao mọi chuyện lại như vậy… Tại sao ông trời cho hắn sống lại 1 lần nữa nhưng lại không cho hắn cơ hội bắt đầu lại từ đầu? Hắn cho người tìm kiếm cô, dù có lục tung cả thế giới cũng phải tìm được cô…

————————————– 3 năm sau ————————————–

Tại đất Pháp xa xôi.

Tháp Effeil.

——

*Bốp*

– A…

– A…

Chồng sách trên tay theo quán tính mà rơi cả xuống đất.

– Xin lỗi cô… Tôi vô ý quá!!

– Không sao.

– Để tôi giúp cô.

-…

Nhặt lại số sách bị rơi, nam nhân đó ngẩng mặt lên…

“Đẹp quá!! Là thiên thần sao?”

– Xin lỗi! Sách của tôi!

– À… oh… Tôi xin lỗi. Tôi bất cẩn quá!

– Cũng là lỗi của tôi. Tôi đi trước.

– Cô thật sự ổn chứ? Cô có bị thương ở đâu không?

– Tôi ổn.

Một cách lãnh đạm. Cô nhanh chóng rời đi. Nam nhân đó luyến tiếc dõi theo bóng dáng nhỏ bé đó.

– Điều tra cho tôi cô gái đó!

– Vâng! Thưa chủ tich!

Thiết nghĩ về cô gái nhỏ đó.

“Không đòi bồi thường sao? Lạ đấy!”

Hắn cười, 1 nụ cời tuyệt đẹp, 1 nụ cười tưởng chừng như đã biến mất hoàn toàn khỏi khuôn mặt lạnh giá đó…

Rồi hắn đột nhiên phát hiện, bóng lưng đó, sao lại cô độc đến vậy?? Chưa bao giờ hắn muốn chở che cho 1 người đến vậy.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~*3 ngày sau*~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tại trường đại học Paris-Sorbonne – Pháp

Hôm nay lớp chúng ta có giáo viên mới, sẽ tạm thời thay thế cho thầy Robert dạy môn toán cấp cao.

– Oa……………..oooooooaaaaaaaaa……..

– Đẹp trai quá!

– Thầy bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

– Thầy có bạn gái chưa nhỉ?—

-…

-…

– Tất cả im lặng! Mời thầy phát biểu!

– Chào các em…

– Oa……………..oooooooaaaaaaaaa……..

– Đã đẹ trai giọng còn hay nữa…

– Trời ơi!!!!…

– Trật tự nào!_ Hắn hắng giọng_ Làm việc với tôi phải có nguyên tắc, vô cùng áp lực. Ai chịu không nổi thì tự động rút, đừng để tôi lên tiếng.

– Hả…

– Đẹp trai mà khó tính quá…

– Dưới đây là 3 nguyên tắc chính:

1. Gọi tôi là thầy Cullen. Những cách xưng hô khác thì quên đi.

2. Đi đúng giờ, đầy đủ. Không ồn ào, hoàn thành chỉ tiêu.

3. Chỉ nhận giải đáp những thắc mắc cần thiết, không thì miễn_làm_phiền!

Hết! Ai có ý kiến thì giơ tay?

-…

– Tốt, màn ra mắt kết th…

– Khoan đã!

Cả lớp đứng hình nhìn về nhân vật cuối lớp. Hắn khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng chịu lên tiếng. Từ lúc hắn bước chân vào lớp đến giờ, cô là người duy nhất im lặng dõi theo moi việc mà không gây ra bất cứ động tĩnh gì. Mọi hoạt động của cô quả thực rất thu hút đối phương, khiến đối phương phải tìm hiểu, khám phá cho kì được…

– Bằng cấp của thầy là gì?

-…

Cả lớp đứng hình lần 2…

– Thầy Robert về chuyên ngành này là tiến sĩ…

Hắn nhếch môi, quả thực cô gái này rất thú vị. Những cũng nhờ cái nụ cười ma mị đó của hắn, cô bỗng nhận thấy quãng thời gian tiếp theo dường như chẳng êm ả gì rồi…

– Tôi có 3 bằng tiến sĩ cho ngành này, chưa có kinh nghiệm giảng dạy nhưng có kinh nghiệm 8 năm thực hành và bây giờ vẫn đang tiếp tục.

– Mạn phép hỏi thầy năm nay bao nhiêu tuổi?

– Em có hứng thú?

– Không.

Hắn khẽ nhíu mày…

– Chỉ là tôi muốn biết 8 năm trước thầy bao nhiêu tuổi.

Thú vị… quả thực quá thú vị rồi!!

– 8 năm trước… 16 tuổi… có lẽ vậy…

– 1 mảng tức giận dâng lên trong cô. Tên khốn này là muốn đùa giỡn?

– Tôi tốt nghiệp năm 16 tuổi.

– Ohhh…. Tuyệt!… Giỏi quá!!… _ Nhóm người ở dưới hét toáng lên.

– Em còn muốn hỏi gì nữa không?

– Không.

– Rất tốt! Buổi ra mắt kết thúc.

Hắn lãnh đạm xoay người bước đi, nở một nụ cười tà mị… Cả lớp được 1 phen khiếp vía với màn đấu khẩu nảy lửa…

1 tháng tiếp sau đó…

– Cô Nguyệt lên bảng…

– Cô Nguyệt, mang cái này lên phòng giáo viên giúp tôi.

– Y Tuyết, ngày mai có hội thảo…

– Bài này thực sự rất khó. Cả giáo viên cũng phải mất kha khá thời gian. Vậy nên… Y Tuyết lên bảng!

Cả lớp nhíu mày, cúi mặt, lắc đầu… “Y Tuyết à… tại cậu xui thôi…”

Và sau đó…

– Y Tuyết…

– Y Tuyết…

– Y Tuyết…

– Y Tuyết…

– Y Tuyết…, tôi

– Thầy Cullen! Thầy có thể ngưng việc tra tấn học sinh của mình lại được không?

– Em cảm thấy vậy?

– Phải.

– Vậy thế này đi, tôi có biện pháp giải quyết hiệu quả hơn, em không những được lợi mà còn lợi rất lớn.

– …

– Em biết tập đoàn GSA chứ?

– …

– Em muốn trở thành bà chủ ở đó không? Đương nhiên là toàn bộ cổ phần công ty thuộc về em tất!

– Thú vị đấy. Chắc hẳn phải có điều kiện?

– Rất đơn giản. Điều kiện là nhận kèm quà khuyến mãi!

– Là gì?

– Tôi!

-…

– Thế nào?

– Thôi thầy cứ tiếp tục sở thích tra tấn học sinh của thầy đi!

– Em…

Chết tiệt, sao lại phản tác dụng thế này? Trước giờ làm gì có ai có thể từ chối 1 lời đề nghị béo bở vậy chứ!!

Cô gái này có bị ngốc không vậy chứ? Lần đầu tiên hắn gặp 1 đứa ngốc chê tiền? Dõi theo bóng lưng nhỏ bé, hắn lại nhếch miệng cười.

– Tệ thật! dường như tôi bệnh rồi, cô bé à!

_Còn_

Part 1 xem tại đây nha:

http://teen1s.vn/user/nguyenlinh

Tác giả: Nguyễn Linh

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất