Ngôn

đoản -đơn phương

post

Tình yêu là một thứ cảm xúc vô cùng thiêng liêng của mỗi con người từng trải qua Nó có thể là tình yêu cha mẹ , yêu người thân thậm chí là người khác giới . Tình yêu ngoài những xúc cảm như hạnh phúc , hờn ghen , những đau khổ . Đau khổ có rất nhiều trường hợp nhưng điển hình của bó cái mà ai cũng từng trải qua đó là đơn phương

Người ta có lẽ luôn nghĩ đơn phương thì cái đau khổ nhất có lẽ là bị từ chối từ đầu , cái lúc mà tình cảm mới chớm nở 

. nhưng có lẽ bạn có biết đơn phương trong hoàn cảnh mà con người người mình thích cứ nuôi cho mình cái hy vọng để rồi dành tặng người ta cả quãng thời gian thanh xuân con người . từ bỏ đi khoảng thời gian tươi đẹp nhất ấy mà chị nhận được cảm xúc hững hờ thờ ơ của người đó , nhìn người ta bên người khác đau thế nào thì phải chăng mấy ai hiểu ??

Năm ấy cô 14 tuổi là một vũ công với biết bao triển vọng trong tương lai . khiến vô số người nể phục . Thực vậy nhảy múa đối với cô là niềm hạnh phúc duy nhất trên cuộc đời này .

nhưng có lẽ khi gặp anh , mùa xuân năm ấy anh vào nhóm nhảy với cô còn cô với vai trò là đội trưởng . 

ấn tượng đầu cô ghét anh . tên gì mà già thật đó hơn cô gần 10 tuổi lận đã thế nhảy thì toàn sai động tác nhưng có lẽ vì niềm đam mê ấy mà hằng ngày cô ở lại rất muộn chỉ để dạy anh nhảy . 

hằng ngày bị anh trêu rồi đuổi nhau khắp sân vận động . 

cô ghét anh lắm 

nhưng ông bà xưa nói không hề sai” ghét của nào trời trao của ấy “

thứ tình cảm về anh đã không hề là thứ tình cảm giữa anh em với nhau nữa cô đã thích anh . cô biết , có lẽ anh cũng biết biết cô thích anh rất nhiều .

Có lẽ vì biết mà anh đối xử với cô tốt hơn sau mỗi buổi tập anh mang cho cô trai nước , anh bóp vai cho cô giúp cô đỡ mỏi . anh luôn cười một nụ cười như ánh mặt trời khiến người ta khó chạm tới .

Hai người gặp nhau cùng nhau với kỷ niệm .

anh từng dẫn cô đi chơi . mua đồ ăn cô thích . ngày cô tới tháng hay bệnh mà đau đớn anh tới chăm sóc khiến cô nghĩ anh …. cũng thích cô . Cô hạnh phúc là tiếp nhận hạnh phúc mà tin tưởng anh vô điều kiện 

nhưng có lẽ ông trời trêu người 

lần ấy cô với anh đi chơi . vì thấy một bình hoa rơi xuống nơi anh đứng cô ẩy mà đỡ trọn bình hoa ấy vào cột sống . vì nó nó mà giấc mơ nhảy múa của cô tan tành mây khói . kỳ thi trước mắt của cô phải nhường cho cô ấy , cô gái nhỏ hiền lành hay bị bắt nạt nên cô luôn cố bảo vệ 

– nhớ ngày ấy cô khóc anh động viên 

– nhớ ngày ấy cô nhìn cô ấy và anh tay trong tay cùng nắm giữ chức quán quân mà vốn ra là của cô 

nhưng cô yêu anh . cô bất chấp mọi thứ

và cũng ngày ấy cô tỏ tình anh nói anh chỉ coi em là em gái thôi chứ chưa từng coi em là người yêu mà đối xử anh yêu cô ấy từ trước khi vào đây rồi . Hay chúng ta tiếp tục đối với nhau như trước nhá

cô cười

– em không sao . 

thân ảnh nhỏ nhắn bước đi ngày một xa dần đi tới chiếc cầu cũ hai người từng tới 

– em gái hai từ ấy mới chua sót làm sao cô từ bỏ thanh xuân , từ bỏ lẽ sống là ba lê là vì cái gì . là vì thứ này ư…. em gái sao anh quan sát động viên em là vì cái gì . tại sao anh đối xử với em vậy . nếu như anh vốn không từng yêu thì ít nhất anh nên để em quên chứ tại sao ? 

không khí giờ đây như nhưng đọng tưngg mảng ký ức ngọt ngào ùa về , nước mắt cô lại rơi . 

 

giờ cô còn gì nào không người thân không ai yêu thương . niềm mơ ước cũng tan vỡ liệu cô còn cái gì . thôi thì buông tay sẽ tốt hơn . liệu nếu cô buông tay còn ai nhớ tới có một người như cô tồn tại

 

ngày hôm sau trên mặt báo có thấy tin tức vũ công ba lê tiềm năng sau trấn thương đã tự vẫn vì đau khổ 

có lẽ trên trời cao cô cũng thấy anh đọc xong khuôn mặt lại hiện lên nét cười nhạt nhạt , cô gái ấy thì lại càng hơn cười như bắt được vàng 

có lẽ cuộc đời là thế còn người ta vốn từ đầu đừng hi vọng quá nhiều mà khi viết sự thật chỉ có mình ta đau

 

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất