NgắnTruyện

Đoản

post

Hình ảnh có liên quan

Ta mở to đôi mắt nhìn hai người trước mặt tình chàng ý thiếp mà tim quặn đau. Người nam nhân bên cây cầu kia là người ta thương còn nữ tử kia là người chàng thương…

Không chịu được cảnh đó ta lẻ loi quay đi.

Chàng không hề biết vì chàng mà ta phải đánh đổi tất cả mọi thứ của mình…..tất cả.

Ta là cây Tuyết Liên tu luyện thành người, sống trên đỉnh tuyết vĩnh cửu cùng gia tộc của mình. Ta gặp chàng trong một buổi chiều ảm đạm nào đó và vô tình thích chàng từ lần đầu tiên gặp mặt. Từ đó ta luôn đi theo chàng, chàng ở đâu ta ở đó, nói yêu thương chàng dù biết chàng không ưng ta.

Ta nói chàng biết ta là yêu vì ta không muốn giấu chàng bất cứ điều gì. Ta vẫn nhớ khoảng khắc ta nói với chàng lúc ấy, ánh mắt chàng vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt còn có….sợ hãi.

Phải… Sợ hãi.

Chàng sợ ta, ta không phải là người trần mắt thịt, tuổi thọ không quá trăm năm như con người. Sau đó bình tĩnh lại chàng căm ghét nhìn ta, nói ta là yêu quái rồi lạnh lùng rời đi.

Vì muốn bên chàng và không muốn chàng ghét bỏ ta bỏ tu vi, từ bỏ gia tộc, bị giáng xuống làm con người. Trước kia máu của ta có thể cứu bất cứ ai nhưng sau khi biến thành người ta không còn năng lực đó nữa. Nếu sử dụng máu cứu người ta sẽ chết.

Nhưng ta đã hy sinh vì chàng, tại sao chàng không để ý tới ta dù chỉ một chút?

Rõ ràng ta là người tới trước nhưng cớ sao ta phải lặng lẽ nhìn chàng với người đến sau là nàng ấy vui vẻ hạnh phúc bên nhau?

Có phải nàng ấy xinh đẹp, tài nghệ hơn người?

Nàng ấy giỏi đàn, ta cũng học tập mặc cho lúc tập luyện dây đàn cứa tay đến chằng chịt những vết thương. Bất cứ thứ gì nàng ấy làm được ta cũng học tập làm theo. Ta đã cố gắng để hoà nhập với cuộc sống con người, đã cố gắng tài giỏi như nàng ấy nhưng chàng vẫn không màng đến ta.

Ta hỏi chàng: “Tại sao chàng yêu nàng ấy như vậy?”.

Chàng nói:” Yêu không cần phải có lý do”.

Phải ta cũng không biết ta yêu chàng vì lý do gì.

Đã không biết bao lần ta nói yêu chàng, không biết bao lần ta níu tay chàng lại nói chàng thử yêu ta một lần thôi nhưng chàng hất mạnh tay lạnh lùng nhìn ta chán ghét đi mất.

Nước mắt ta cứ chảy dài trên má.

Một giọt…hai giọt…

Ta không biết vì sao khi yêu chàng ta lại trở nên yếu đuối đến như vậy.

Lúc chàng ở bên nàng ấy, cười nói vui vẻ nhưng ngược lại ở cùng ta chàng lạnh lùng y như tảng băng mà cho dù ta đã dùng hết hơi ấm và cả trái tim mình ủ ấm như thế nào tảng băng ấy cũng không thể tan chảy.

Mỗi lần chàng ở bên nàng ấy nói những lời yêu thương ước hẹn, ta chỉ biết đứng đằng sau ngưỡng mộ. Mỗi lần chàng dẫn nàng ấy đi dạo, ta chỉ biết lặng lẽ đi đằng sau ở góc khuất dõi theo.

Mùa đông lạnh lẽo hơi lạnh xuyên qua từng ngóc ngách trong tâm ta. Chàng dặn dò nàng ấy chăm sóc mình chu đáo rất thâm tình, còn ta thì ngồi thu lu trong góc tự ôm lấy trái tim lạnh buốt tự an ủi chính mình. Nhưng sáng nào tỉnh dậy ta cũng phát hiện gối ướt đẫm nước mắt.

Ta cố gắng thể hiện tình cảm cho chàng thấy vì ta luôn hy vọng một ngày chàng sẽ hiểu được tấm lòng của ta, sẽ thương ta. Nhưng đổi lại lúc nào ta cũng phải thất vọng, lúc nào cũng ôm trái tim bị cứa đầm đìa máu tươi nhìn chàng quay lưng bỏ ta đi.

“Chàng quay lưng nhìn ta một lần thôi”.

Ta lần nào nói câu đó chàng cũng quay lưng bước đi nhưng chỉ duy nhất một lần ta thấy thân hình chàng khựng lại trong giây lát rồi đi mất.

Ta đã hy vọng nhưng rồi lại thất vọng.

Không biết tại sao ta lại cố chấp yêu một người đến như vậy. Đến mức mà mạng sống của mình cũng không cần…

Một ngày, chàng tới tìm ta. Chưa bao giờ chàng chịu tìm ta, tất cả đều là ta tìm chàng. Lúc ấy chàng khiến ta hy vọng nhưng rồi hy vọng của nhanh chóng bị đập tan.

Chàng nhìn ta nói:

“Nàng ấy bị trúng độc không thể giải được. Ngươi là y…không phải người nhất định có cách, ta muốn ngươi cứu nàng”.

Ta khẽ cười.

Thì ra là thế… Lý do duy nhất chàng đến tìm ta chỉ có thể là nàng ấy.

Chàng định nói ta là ‘yêu’ nhưng vì còn muốn ta cứu nàng ấy nên sửa thành ‘không phải người’. Có lẽ chàng nghĩ nếu nói như vậy xúc phạm ta, ta sẽ không cứu nàng ấy?

Tại sao chàng lại khiến ta hy vọng rồi lại thất vọng như thế?…

“Được, nhưng ta có điều kiện”.

“Được! Bất cứ điều kiện gì!”.

“Cho dù chàng phải chết?”.

“Cho dù ta phải chết!”. Chàng nói vô cùng dứt khoát.

“Ta không cần chàng chết, ta muốn chàng ở bên cạnh ta”.

“Được!”.

Chỉ có vì nàng ấy chàng mới chịu ở bên ta, chỉ có vì nàng ấy chàng mới quyết định một cách dứt khoát như vậy…

“Chàng yêu nàng ấy nhiều như vậy tại sao không chia cho ta một chút? Một chút xíu thôi cũng được?”.

“Xin lỗi ta không thể”. Chàng nhìn ta không rõ cảm xúc.

Vẫn là không thể….

Chàng có biết cách duy nhất cứu nàng ấy là dùng máu của ta không? Chàng có biết nếu ta cứu nàng ấy ta sẽ chết không?

———————————-

Ta cứu được nàng ấy, sức khoẻ của nàng ấy cũng hồi phục nhanh chóng. Nhưng thời gian ta còn sống bắt đầu đếm ngược.

Chí ít ra trước khi rời khỏi thế gian ta còn được ở bên chàng.

Lúc chàng ở bên ta, chàng rất ít nói cũng rất ít khi cười. Chàng không nhìn ta chán ghét nhưng lại lạnh nhạt với ta. Thân xác ở đây nhưng tâm xa vạn dặm.

Ta cùng chàng đi dạo, chàng mua bất cứ thứ gì ta yêu cầu. Chàng ngồi nghe ta đàn, không từ chối ta bất cứ điều gì.

Nhưng ta không vui…

Chàng cho ta cảm giác ta đang ép buộc chàng…

Rốt cuộc…ta phải làm sao?

Màn đêm buông xuống, ta nói chàng ở bên cạnh ta, ta ngủ rồi chàng hãy đi. Chàng không từ chối. Ta rúc vào lòng chàng. Điều này ta đã mơ ước rất lâu…rất lâu…

Sáng sớm tỉnh dậy ta thấy chỉ còn mình ta, tâm trạng thấy…

Trống rỗng…

Khụ…

Cơn tức ngực không thể ngăn nổi ta ho ra một búng máu…

Thời gian của ta của đã hết rồi…

………..

“Nốt hôm nay chàng không cần ở bên ta nữa”. Ta nói với chàng.

Thấy ánh mắt khó hiểu của chàng ta chỉ khẽ cười.

Chàng theo ta lên đỉnh núi ngắm phong cảnh. Cùng ta đi xem khung cảnh dân chúng buôn bán tấp nập.

Cuối cùng ta cùng chàng trở về. Ta cùng chàng ngồi bên đình viện, dựa đầu vào vai chàng.

“Ta đánh đàn cho chàng”.

Ta tiến đến cây đàn được đặt sẵn trên bàn trước đình viện mà ta chuẩn bị từ trước. Vì ta biết đây là lần cuối ta đánh đàn cho chàng nghe.

Tiếng đàn vang lên, thâm trầm mang đượm đau buồn da diết. Ta đánh theo tâm trạng của mình, tâm thế nào tiếng đàn thế ấy.

Ta không nhìn thấy chàng như thế nào, ta chỉ cúi nhìn tay mình lướt trên dây đàn mím môi cười nhẹ.

Không biết bao lâu ta ngừng khảy đàn liền đến bên cạnh ngồi cùng chàng.

“Chàng nhìn xem, ngôi sao kia rất sáng rất đẹp”. Ta đứng dậy chỉ lên bầu trời chỉ có duy nhất một ngôi sao sáng rõ.

“Ừm”.

“Nhưng dù nó có đẹp có sáng, ta dù có cố kiễng chân đến mấy cũng không thể với tới nó được”.

Ta kiễng chân như muốn chạm ngôi sao đó nhưng không làm được. Cũng giống như muốn nắm bắt lòng chàng, tim chàng ta dù cố gắng tới mấy cũng không làm được.

Thật lâu sau. Ta nhìn khoảng trời tối đen bao trùm lên cảnh vật xung quanh trông tiêu điều mà trống rỗng y như khoảng trống trong tim ta, vùi đầu vào vai chàng lần cuối, ta nói giọng rất nhẹ:

“Chàng đi đi…cùng nàng ấy một đời bình an”.

Chàng đứng dậy như vô tình rời đi không quay đầu lại.

Ta gắng gượng tay trụ cột nhìn bóng lưng chàng. Ta rất muốn níu chàng lại nhưng phát hiện mình không có tư cách đó…

Thâm tâm, ta rất muốn nói…

Chàng đừng đi…

Chàng có thể quay lại nhìn ta một lần được không?… Cười với ta một lần mà đừng cố gượng gạo?…

Quay lại đi… Lần này thôi…vì chẳng còn lần sau nữa…

Chàng có biết đây là lần cuối chàng gặp ta không?…

Chàng có biết… Ta yêu chàng nhiều đến mức nào không?

Đừng đi….

Nhìn bóng lưng chàng dần nhỏ lại. Những lời nói này ta chỉ dám nghĩ không dám nói…

Rốt cuộc……ta vẫn chỉ là một kẻ ngốc không thể vượt qua được cái thứ gọi là ái tình…

Cố chống cự hết sức lực còn lại, tay ta đặt lên dây đàn.

Ting…

Dây đàn đứt…

Ta cười chua xót, lồng ngực tắc nghẽn. Một thứ chất lỏng tanh nồng tràn ngập khắp khoang miệng, máu đỏ lênh láng chảy trên đàn đẹp như đoá bỉ ngạn đỏ rực….

Sau đó ta không còn cảm giác gì nữa…

Hắn mở mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, bầu trời u ám. Không hiểu sao một cảm giác không tên cứ mãi quẩn quanh khiến hắn cảm thấy rất khó chịu. Cảm giác nặng nề mà trống rỗng đến đáng sợ. Hắn mím môi mắt cụp xuống nhìn về một khoảng không vô định.

Thật lâu sau hắn mới thay y phục bước ra khỏi phòng.

Đi một lúc hắn khựng lại chợt nhận ra rằng hắn không biết đi đâu. Lúc nãy nghĩ gì hắn cũng không nhớ. Hắn thấy mình trống rỗng, tự dưng lại có cảm giác chán ghét tất cả mọi thứ mà không hiểu nguyên do.

Hắn nhìn ra phía hồ nước, thấp thoáng liền nghĩ về nàng.

Tại nơi ấy nàng đã nói nàng là cây Tuyết Liên tu thành người.

Đã gần một tuần không gặp nàng, cảm giác không được đúng lắm trống vắng mà thiếu thốn.

Hắn được ở bên người mình thương nhưng hắn không thấy vui như trước. Đi dạo cùng người ấy hầu hết đều là những nơi hắn và nàng đã từng đi qua. Hắn nhớ rõ lúc hắn cùng nàng lên núi ngắm cảnh, nàng nhìn xuống bên dưới đôi mắt u buồn mà âm trầm. Lúc ấy, nàng rất cô đơn.

Hắn vẫn nhớ một đêm kì lạ.

Nàng nói: “Chàng nằm cùng ta, ta ngủ rồi chàng hãy đi”.

Hắn không từ chối mà ở lại. Sau khi nàng ngủ rồi hắn lặng lẽ rời giường nhưng đi được hai bước hắn quay đầu lại muốn xác định nàng đã ngủ say hay chưa…

Nàng khóc…

Từng giọt nước mắt chảy dài hai bên khoé mi, ướt đẫm gối… Lông mày cũng nhăn lại…

Không hiểu sao lúc ấy hắn thấy tim mình như bị bóp nghẹt lại đau đớn… Nhưng hắn không làm gì cả mà quay lưng đi.

Có nhiều lúc hắn cảm thấy mình đối với nàng rất mơ hồ.

Trước đây, không cần nhìn hắn cũng cảm nhận được nàng đang lặng lẽ dõi theo bóng lưng mình không tiếng động nhưng bây giờ cho dù hắn có quay đầu lại hay cố gắng nhìn ngó xung quanh đến mấy cũng chẳng thấy hình bóng nhỏ nhắn ấy đâu nữa.

Cũng chẳng cảm nhận được ánh mắt của nàng nhìn hắn.

Lúc ấy, hắn thấy nhạt nhẽo vô cùng.

Một lần đi dạo, hắn đang mông lung không biết nghĩ gì thì bắt gặp thân ảnh quen thuộc. Hắn không hiểu sao cất bước đi tới tóm tay người con gái ấy. Nhưng khi nhìn khuôn mặt lạ lẫm trước mặt, hắn sửng sốt. Cô gái đó cau mày hất tay hắn ra đi mất. Còn hắn lúc ấy thẫn thờ nhìn bàn tay mình giơ giữa không trung, phía trước toàn người là người.

Bỗng, hắn chợt nhận ra mình đã quen với sự có mặt của nàng, tự dưng nàng biến mất hắn…cảm thấy nhớ nàng…

Hắn không thể hiểu được tâm trạng của mình khi nghe nàng đàn đêm hôm đó. Nàng mím môi cười nhưng hắn cảm thấy nụ cười của nàng rất đắng, rất chua xót phảng phất sự tuyệt vọng khó tả.

Lúc ấy, hắn có cảm giác không thể nắm bắt được nàng. Cũng có một cảm giác nàng…sẽ biến mất.

Hắn nhíu mày, lồng ngực bị bóp chặt. Đặt tay lên phía lồng ngực trái, chỗ này chỉ có một từ miêu tả…

Đau..

Tâm trạng hắn càng ngày càng tệ hơn.

Nàng đâu rồi?…

Tại sao lại biến mất không dấu vết như vậy?…

Hắn bắt đầu lo sợ, phiền muộn tìm tới rượu. Trong cơn say hắn có thể quên nàng nhưng khi tỉnh lại nỗi nhớ nàng càng đậm hơn. Có nhiều đêm hắn hoảng hốt tỉnh dậy, thẫn thờ hồi lâu mới tỉnh táo rồi nằm xuống nhưng hắn biết mình không thể nào chợp mắt được nữa.

Hắn lẩm bẩm ngay cả mình cũng không nhận ra:

“Ta nhớ nàng”.

———————————–

Một ngày hắn đang uống rượu bên bờ hồ thì Lan Nhi tới.

“Chàng không nên như vậy!”

“Lan Nhi…”.

“Nàng ấy…biến mất rồi”. Hắn nhìn người con gái trước mặt nói. Đối với Lan Nhi hắn hình như không còn cảm giác như trước, tình cảm cũng nhạt nhoà hơn.

“Ta biết…”. Lan Nhi nói, ánh mắt không biết là đang nghĩ gì. Thật ra nàng vốn đã biết, giác quan thứ sáu của nữ nhân luôn luôn đúng. Nàng biết tình cảm hắn dành cho mình đã không còn như trước. Nhưng mà dù sao cũng rất yêu hắn nên không tránh khỏi thất vọng.

“Sau đêm đó ta không gặp nàng ấy nữa”.

“Chàng đi theo ta đến một nơi được không?”.

Hắn không nói gì nhưng cũng đi theo.

Tới nơi hắn nhìn thấy một mộ phần được chôn cất ở đây. Lại thấy Lan Nhi nói.

“Ta đã suy nghĩ rất nhiều. Lúc nàng ấy cứu ta, ta có nghe nàng ấy nói: ‘Ta sẽ sớm trả chàng lại cho cô vì ta chẳng còn bao nhiêu thời gian. Nếu một ngày ta biến mất hãy chăm sóc chàng thật tốt, cũng đừng nói cho chàng biết ta đã…chết’. Ta cảm thấy như vậy thật không công bằng cho nàng ấy. Hơn nữa….chàng yêu nàng ấy ta vẫn nên để chàng biết”.

Đồng tử hắn co rút mạnh thất thần nhìn Lan Nhi.

“Ngày cuối cùng chàng ở bên nàng ấy cũng là ngày nàng ấy ra đi. Ta đã chôn nàng ấy ở đây”.

Hắn cảm như tim mình vỡ vụn thành ngàn mảnh, tai như ù đi, đôi mắt trống rỗng, phía trước mờ mịt, đen đặc.

Đã cố kìm nén nhưng nước mắt hắn vẫn rơi xuống…

Thấy hắn như vậy Lan Nhi mím môi quay đi. Có lẽ…nàng nên để hắn một mình.

….

“Nốt hôm nay chàng không cần ở bên ta nữa”.

Nốt hôm nay…

Nốt hôm nay…

Ba từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn. Mỗi lần lặp lại là hàng ngàn chiếc gai đâm xuyên qua tim hắn đến rỉ máu.

Rõ ràng lúc ấy hắn đã thấy kì lạ rồi nhưng tại sao hắn không quan tâm dù chỉ một chút?

Ngày hôm đó là ngày cuối cùng nàng còn sống…

Ngày hôm đó là lần cuối hắn gặp nàng…

Ngày hôm ấy hắn bỏ mặc quay đi để nàng cô đơn một mình ở đó….

Hắn vẫn nhớ rõ biết bao nhiêu lần nàng nói giọng nhẹ bẫng mà chua xót:

“Chàng quay lại nhìn ta một lần thôi”.

Tại sao hắn không quay lại nhìn nàng?

Tại sao đêm cuối cùng hắn không quay lại nhìn nàng?…

Nếu…nếu như lúc ấy hắn quay lại, hắn có thể thấy nàng ít nhất có thể nhìn nàng lần cuối…có thể ôm nàng vào lòng…

Phía sau lưng hắn, hắn cảm nhận được… Nàng vẫn nhìn hắn nhưng tại sao hắn không quay lại?…

Lúc ấy nàng đang bi thương nhìn hắn…

Lúc ấy có lẽ nàng muốn hắn quay đầu lại…

Lúc ấy nàng nhất định rất đau lòng, rất tuyệt vọng…

Đau…

Tim đau quá…

Nhưng tim nàng còn đau gấp trăm ngàn lần hắn…

Hắn ở lại rất lâu vẫn một tư thế lặng lẽ ôm tấm bia vào lòng suốt ba ngày ba đêm mặc nắng mưa.

Sau ba ngày, hắn nhốt mình trong phòng lúc nào cũng thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.

Cho tới một ngày hắn ra khỏi phòng, sắc mặt tiều tụy thấy rõ, thân hình cũng có phần gầy hơn. Hắn đi tới căn phòng nàng ở trước kia, ở đó rất lâu. Đêm ấy hắn không ngủ được thẫn thờ rất lâu. Khi xuống giường hắn phát hiện một tờ giấy kẹp giữa chân giường. Hắn lặng lẽ mở ra.

Nương nhờ ánh trăng soi sáng, từng nét chữ hiện ra. Là chữ của nàng. Hắn thấy có một số chỗ bị nhoè, giấy còn hơi nhăn.

Hắn biết nàng khóc…

Tim như bị khoét đi mất, trong lòng trống rỗng.

“Ta không biết ta viết cái này cho ai nữa. Có lẽ…chẳng ai biết. Thời gian ta sống cũng chẳng còn. Ta hy sinh tính mạng của mình để đổi lấy mạng sống của nàng ấy. Hy vọng một ngày nào đó chàng sẽ nhớ đến một người yêu chàng hơn sinh mệnh của mình… là ta. Chỉ cần một lần thôi, hay chỉ thoáng qua cũng được. Ta yêu chàng lắm. Nhưng…chàng không yêu ta. Ta….”.

Có lẽ vì không viết nổi mà nàng không viết nữa. Chỉ dừng ở đây.

Tách….

Tách….

Từng giọt, từng giọt nước mắt rơi trên làm nhoè đi chữ trên giấy. Bàn tay hắn run run, tay khẽ cong tờ giấy cũng vì thế mà nhăn lại…

Nàng lúc ấy đau khổ tuyệt vọng lắm phải không?…

Nàng đã khóc nhiều lắm phải không?…

Nàng đau lắm phải không?…

“Ta xin lỗi…”

“…Ta xin lỗi”

“…Ta xin lỗi…”

“…Ta yêu nàng…”.

Hắn vừa khóc bi thương vừa nói. Nhưng vĩnh viễn hắn chẳng thể nói cho nàng biết được…

Nguồn: ByunQuyen

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất