NgắnTruyện

Cô Bé Trên mây

post

Kết quả hình ảnh cho ảnh nền đẹp về tình yêu

– Hôm nay, em lại gặp một người rất giống người yêu cũ nha.

Giọng cô hạ xuống, nũng nịu, như một đứa trẻ đòi vỗ về, đầu dây kia vẫn im lặng

– Người đó ở cùng quê với anh ấy.

Đầu dây kia tiếng cười vang lên, giọng đặc biệt vui vẻ

– Nên Su Su buồn đến muốn “tè ra quần” phải không?

Cô không thèm để ý lại tiếp lời, giọng hạ xuống như muốn khóc

– Lúc đó, em thật muốn có anh bên cạnh ôm em vào lòng, an ủi em.

– Em nói gì?

– Em nói em muốn người yêu hờ ôm vào lòng.

– Anh không phải cái hờ đó.

– Thế thì không yêu, chả ai yêu một lúc hai người cả.

– Nếu yêu thì là con 4 chân nha.

– Em mệt rồi

Cô cúp máy, quăng điện thoại qua một bên, quay về ngồi trước máy tính đăng nhập vào game, mọi thứ trong đầu trống rỗng, âm nhạc vang lên. Trên màn hình laptop 1 nhân vật chibi  đứng đó quần áo đẹp đẽ, cô lấy con chỏ chỉ vào,cho nó xoay qua xoay lại rồi ngừng lại, nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt vô hồn.

Trò chơi này đã từ rất lâu rồi, những người chơi cùng thời với cô có người đã lập gia đình, có con cái, còn không cũng đang hổi hả với cuộc sống cơm áo gạo tiền, thật sự không ai rảnh rỗi như cô lúc này. Cô nhìn hàng chữ ” Cô Bé Trên Mây” trên đầu không khỏi mỉm cười, kỉ niệm vốn chỉ là thứ để ta hoài niệm, nhưng có một số người lại thích lấy nó ra ngắm nghía hàng ngày, từ an ủi mình rồi sống tiếp, như một dạng bệnh vậy.

Bệnh nhân như công chúa ngủ trong rừng, cứ muốn mơ mãi một giấc mơ, mặc kệ thế giới thay đổi, mặc kệ giấc mơ đó vốn không có thật, đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không ngừng dựng rào cản vây quanh mình với thế giới bên ngoài, rồi gọi nó là tình yêu. tuyên bố với thế giới bên ngoài dù đôi phương kết thúc thì một mình vẫn có thể tiếp tục yêu, yêu đơn phương người yêu cũ.

Tình yêu vốn không kì diệu như vậy, thứ xuất phát từ một phía không thể gọi là tình yêu, nó chỉ là sự cố chấp của bản thân. Nhưng cả thế giới nói cô ngốc, cô điên thì sao? miễn cô sống với bản thân mình là được, anh ấy nhất định sẽ quay về, nhất định vậy…

Chương 1

Mùa hè oi bức, hai cô bé đang rôm rả nói chuyện, cô bé mắt cận ra vẻ bí hiểm, cất giọng lanh lảnh

– Chơi au lâu như vậy mà chưa có người yêu, thật dở mà.

– Ai nói với bạn vậy tui cũng có ô ích rui mà, bạn không coi thông tin hả? tui còn có yahoo, còn số điện thoại bàn nữa nha.

Tóc đuôi gà nhanh chóng phản bác, miệng tía lia như súng liên thanh, oanh tạc một thôi một hồi.

– Yêu thì phải gặp nhau chứ, bạn ngốc quá.

– Không thèm nói nữa, bạn giỏi rồi, bạn lên thành phố học mà. – cô lắc lắc cái đầu, mỏ chu lên muốn đụng đến mũi rồi.

– Thui, có đứa kêu yêu tui, muốn ghép đôi với tui ở đây luôn đó.

– Hay vậy. – Đôi mắt đột nhiên chuyển qua thành long lanh sùng bái.

Phải nói rằng cô đã coi không ít truyện tranh, cũng xem không biết bao nhiêu tập phim hàn trên truyền hình, tuy đã gần cuối cấp, nhưng không ngăn được trái tim thiếu nữ thổn thức mơ mộng. Cô căn bản cũng có ghép đôi nha, nhưng người ta vốn ở xa, lại còn lo học nên bỏ cô mốc meo, nên không khỏi bị kích thích bởi tình yêu bên ngoài.

Nếu tình yêu cấp 2 là sự trêu chọc, ghép đôi thì tình yêu tuổi này mang đến một sự hâm mộ nhiều hơn. Nó giống như một mốt lan tran trong giới học sinh, như gia vị cho cuộc sống thêm hương vị vậy.

– Không tin chứ gì? để Mi nhá hắn cho xem.

Kính cận nhanh chóng bấm số trên cục gạch màu xám bạc. Một lúc sau điện thoại đổ chuông

– Thấy không? thấy không nghe đi. – Đẩy đẩy cô bạn kính cận không dấu được nụ cười đắc ý.

– Nói gì cũng được hả? – Đuôi gà mở to mắt, hỏi ngược lại.

Thấy bạn chớp mắt ra vẻ đồng ý, cô mạnh mẽ bấm nút nghe

– Alo

– Alo, Mi hả?

– Không phải.

– Vậy ai nghe máy vậy?

– Tui

– Tui là ai ? – giọng bên kia vẫn nhẹ nhàng vang lên

– Tui là tui – giọng bên này đã vang lên đầy ý cười đắc ý.

Câu chuyện bắt đầu như vậy, vốn chỉ là trò trẻ con, nhưng nếu thời gian quay lại có lẽ sẽ có người mong nó chưa từng sảy ra.

Cuộc trò chuyện giữa hai người xa lạ cứ thế thao thao bất tuyệt, để mặc chính chủ của chiếc điện thoại khuôn mặt đã muốn đỏ lên bị quăng xa. Sau đó, nó hại điện thoại bàn nhà ai đó liên tục bận, hại gia đình của đối phương phát bực vì con gái suốt ngày ôm điện thoại, đến mức cả nhà cô nghe tiếng chuông điện thoại liên biết chủ nhân cuộc gọi là ai

Khác với bên ngoài ít nói, không giao tiếp mấy với bên ngoài, trên điện thoại cô hót như sáo, không ngừng chọc đối phương cười. Tình cảm giống như hạt giông vậy, nảy mầm rồi lớn dần trong trái tim 2 người. Có lẽ vì chỉ nghe thấy tiếng, không có hình nên trí tưởng tượng càng được phát huy, nó giúp tình yêu trước mặt đôi trẻ càng thêm đẹp lung linh. Nhưng thực tế và tưởng tưởng là hoàn toàn khác xa nhau, con dâu xấu vẫn phải gặp mẹ chồng.

Ngày hẹn cuối cùng cũng đến, nhưng cô thật sự không muốn gặp anh. Cô ở ngoài có một vóc dáng đầy đặn, nếu không muốn nói là mập, khuôn mặt bánh bèo, cái mũi to bành, đôi môi dỉnh về phía trước. Cô còn nhớ lần đầu cô bước vào lớp các bạn không ngừng xì xầm bàn tán, cô im lặng lầm lũi bước về chỗ ngồi, không dám nhìn xung quanh, cảm giác sợ hãi bao quanh.

Vào ngày quốc tế phụ nữ, các bạn nam tặng cho các bạn nữ, mỗi người một con chuột lang, lúc đó đang là mốt theo sự nở rộ của trào lưu nuôi thú cưng, nhưng cô một cành hoa phát trẩn cũng không có. Lúc đó, một bạn nữ vô tình hỏi tại sao không có của cô, một bạn nam cố ý nói thật to ” bạn nghĩ con chuột nhỏ không chết vì sợ sao? tôi thật không nhẫn tâm mà” Cô gục mặt xuông bàn, giả vờ ngủ.

Mẹ cô luôn khó chịu vì kiểu tóc của cô, mái xéo che gần hết khuôn mặt, cùng mái tóc dài rũ xuống. Mẹ nói rằng nếu cứ như vậy mắt của cô sẽ bị ảnh hưởng, cô chỉ cười nói nó là theo phong cách Hàn quốc mẹ thật cỗ lỗ. Nhưng mẹ không biết cô cảm thấy yêu nó biết bao, không ai phải nhìn thấy khuôn mặt cô, kể cả lúc cô soi gương, kể cả lúc này khi cô khóc, tất cả đều được che dấu tuyệt đối. Cô che dấu làm gì không biết? căn bản chẳng có ai nhìn về phía cô cả, chẳng ai muốn làm bạn với một cô gái không đẹp lại nhạt nhòa…Chương 2 :

Điện thoại rung khẽ, có tin nhắn đến, trượt mở, dòng tin ngắn cũn đập vào mắt ” ngủ sớm đi”, liếc nhìn đồng hồ  12 giờ kém , tắt laptop cô ngoan ngoãn đi đánh răng. Anh luôn vậy không nói quá nhiều, im lặng lắng nghe, cô đặc biệt thích điểm này ở anh.

Cô gặp anh lần đầu trên một ứng dụng kết bạn, khi cô đang cố gắng tìm kiếm những thứ liên quan đến người yêu cũ. Mà cũng nghĩ cũng thật lạ, hôm đó, cô rảnh rỗi ở không tìm người đánh caro, rồi cứ như lỗi định mệnh bám riết lấy anh khiêu chiến, suốt ngày thì thầm to nhỏ. Lúc đó, anh đã có người yêu rồi, nên hai người chỉ trò chuyện qua lại thôi. Có lẽ do cô đơn quá lâu, gặp được người để tâm sự hay do lỗi định mệnh, mà cô đưa ra quyết định dẫn đến kết cục hôm nay.

Cô tham lam muốn chiếm lấy thứ không thuộc về mình, nhưng phần thánh thiện đã nhắc cô nhớ đến người con gái kia là vô tội. Thế nhưng lí trí không bao giờ có thể thắng được trái tim, nó chỉ có thể day dứt và áy náy cho đến khi điều tồi tệ xảy đến.

Cô đề nghị anh làm người yêu hờ ,với điều kiện không được chia tay với người yêu, cũng không để cho người yêu biết về cô. Nhưng chúa biết và cô biết ngoài để cho bản thân thanh thản, cô cũng ngầm coi như mối quan hệ này không tồn tài ,và không ngừng niệm câu thần chú ” em mãi yêu người yêu cũ”.

Đám bạn thân từ tiểu học đến giờ của cô, đã không ít hơn trăm lần nhắc nhở ” chị làm ơn sống bình thương dùm em, đừng trên mây nữa, cái gì mà yêu người yêu cũ chứ, thằng đấy bây giờ đã yêu con khác rồi có khi chả nhớ mày là ai.” ” Thánh ăn gì để tao cúng, làm ơn tỉnh đi con dở người nay”, ” Nói chuyện với mày ức chế quá, mày thôi lảm nhảm mấy chuyện xưa đi, giỏi thì mày gặp nó đi, không thì đừng như con rồ suốt ngày nhắc nữa”…

Nhưng thay vì nghe lời khuyên ,cô lại nghĩ theo kiểu có những nỗi đau không thể kể ngay cả với bạn thân, vì họ không phải bạn. Họ sẽ không hiểu nó đâu đớn và kéo dài đến thế nào…

Ngay hôm sau, cô trong trạng thái ngái ngủ mơ mơ hồ hồ leo xe buýt đến lớp.

Còn nhớ năm đầu tiên đi học ngoài anh trai đưa đón, còn cậu bạn cùng lớp nghĩ đến đây cô cảm thấy tủi thân vô cùng. Nói đi cũng phải nói lại ,ít ai học kĩ như cô 5 năm mới tốt nghiệp cao đẳng, nên bây giờ mới lết thết đi học liên thông… ngu thì chết không bệnh tật gì.

Lớp học đã bắt đầu được khoảng 2 tuần, sỉ số không đông, căn bản là vì là lần đầu trường mở lớp, cộng với cơ sở vật chật không có, nhưng cô cũng chỉ nhớ được vài người. Ngoại trừ cô bạn dong dong cao ,với mái tóc tém gọn gàng bên cạnh, từng học chung cao đẳng, còn lại xung quanh đều là những cô bé gọi chị xưng em với cô.

Tạ Thanh Thanh tuy cùng học cao đẳng với cô, nhưng không phải vì yêu thầy mến bạn mà học liên thông muộn, mà vì gia đình có việc nên mới vô tình tái ngộ cùng cô. Kiều Lan Thanh thân hình mập mạp , nhan sắc tầm trung ,cùng Bối Đình Đình gầy tong tong gầy teo tạo thành bộ đôi hoàn hảo ngồi cùng bàn với bọn cô.

Tuy nói rằng cô đã rất lớn tuổi so với đa số bạn học, nhưng trong lớp cũng không thiếu bạn học lớn tuổi hơn cô kể như ban cán sự chẳng hạn.

– Em lại đang làm gì đấy hả? – Thanh Thanh nhẹ nhàng noí, mắt không liếc cô, vẫn chăm chú nhìn lên phông nền .đang chiếu bài giảng.

– Em đọc ngôn tình, em không thấy bảng, không chép bài được.

– Không cho em mượn vở, lo học đi – vừa nói vừa cho tay xuống học bàn, ấn nút thoát trên điện thoại của cô.

Khiến ai đó không khỏi phụng phịu, chu cái mỏ, ai oán nhìn, có biết là wattpad không có chia chap không hả, lại phải dò từ đầu đó. Mặc kệ người kia ai oán trưng mắt, bên này vẫn lẳng lặng như nước hồ thu, không ngừng tay chép lia lịa vào tập.

Thanh Thanh đỗ thứ hai trong kì tuyển sinh, lúc còn học cao đẳng cô cũng luôn trong top được nhận học bổng, nên thấy học sinh lười Bảo Ngọc không khỏi nhắc nhở nhiều vài câu. Tuy nói vậy nhưng không phải từ lúc học ôn, cô luôn dung túng cho Ngọc Ngọc, thì cũng đã không hình thành thói quen cuối giờ lấy điện thoại chụp bài giảng trong vở cô như bây giờ.

Chương 3:

Nắng chiều gay gắt chiếu xuống, tạo thành một cái bóng dài trên mặt đất, dù đã là 4 giờ nhưng cái nóng của mùa hè vẫn không hề giảm, cái nắng của vùng biển thật sự khắc nghiệt. Bên cạnh cổng nhà tình thường, một bóng dáng không ngừng bấm điện thoại, đã trễ một tiếng rồi, leo lên xe anh vụt đạp đi.

Cách đó không xa, hai thiếu nữ nhàn nhã đạp xe tới, mắt cô bé phía sau liếc nhìn về phía chiếc cổng, miệng càm ràm

– tui đã nói rồi, anh ta không tới.

– Vậy sao còn đòi tới, lừa người ta không bị chửi là may rồi, đi về .

Bất ngờ điện thoại vang lên, là số máy bàn. Giọng đầu dây kia vang lên giọng lo lắng, rồi trầm xuống.

– Vợ à ! em ổn không? Em ở đâu vậy? Anh hỏi bác bảo vệ rồi nhà Họa My không có ai tên Ngọc, cả nhà tình thương không có… Em không muốn gặp anh ah.

– Anh lừa em, em đứng ở cổng không thấy anh – giọng đầu dây kia lanh lảnh trách móc, lờ tất cả câu hỏi của anh.

– Điện thoại anh hết pin, nên anh qua nhà cô gọi nhờ, anh xin lỗi, em đợi anh một lát nữa thôi. – Giọng nói chứa đựng sự nuộng chiều, cùng sự vui sướng.

– Anh ta nói gì? bà cô của tôi, hành người ta quá, về hay sao? – Thấy cô bạn sau cuộc nói chuyện im lặng, Hoàng My không khỏi bực bội, trừng mắt nhìn con người kia.

– Không biết, mình không biết, hay mình đi về – Giọng nói lí nhí cất lên.

– Muốn gặp thì gặp, về thì đừng có lải nhải than thở nghe chưa – Thật muốn mắng con rùa này mà.

– Lỡ sau này, anh ấy không muốn nói chuyện với tớ nữa thì sao? – Tiếng nói vo ve như tiếng muỗi kêu, đầu cúi thấp như muốn dấu khuôn mặt ảo não thật sâu

– Ai không muốn nói chuyện với em.

Một bóng đen ngồi trên chiếc xe đạp đối diện bọn họ, dùy ngồi trên xe nhưng vẫn có thể đoán được độ cao của giọng nói là không hề thấp nha, vì quay lưng về phía mặt trời nên bất ngờ không thể nhìn rõ. Nhưng có thể lờ mặt thấy được khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao và nước da rám nắng khỏe khoắn.

Duyên phận vốn là thứ kì diệu, đến lúc này Bảo Ngọc vẫn không hết cảm giác lâng lâng khi nghĩ về Xuân Tùng. Anh thế nhưng khi thấy cô lại không hề bỏ chạy, vẫn vui vẻ như trước dù đã gặp mặt, nên lúc được tỏ tình cô nhanh chóng gật đầu dù chỉ mới quen biết không bao lâu.

Tình yêu giống như trò chơi với những đứa trẻ mới lớn,

Nguồn: Tiểu Cục Nợ

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất