NgắnTruyện

Có lẽ đã sớm yêu em

post

Related image

Chương 1

Hôm nay là một ngày đặc biệt. Là người chứng kiến tình yêu của anh họ Lý Trường Tiếp và chị Phác Nhất Linh 6 năm qua, cuối cùng tôi cũng đợi được đến ngày họ kết hôn.Có lẽ vì thế nên khi chị Nhất Linh nhờ tôi làm phù rể, tôi đồng ý không chút ngần ngại, dù tôi vốn không hứng thú với những lễ nghi phiền phức.

Khoác lên mình bộ vest Armani mà tôi phải hy sinh 3 tháng tiền nhuận bút để mua cho hôn lễ,nhìn vào trong gương và chợt cảm giác hình ảnh này của bản thân thật xa lạ. Không còn thấy cậu trai ăn mặc đơn giản với mặt mộc, áo T-shirt, quần jean, giày thể thao lấm bẩn mà thay vào đó là một quý ông trẻ tuổi với gương mặt bảnh bao, mái tóc vuốt keo gọn gàng, bộ đồ được cắt may vừa vặn làm nổi bật chiều cao 1m 80 và đôi chân dài thẳng tắp, có thể nói hình ảnh của tôi lúc này hoàn toàn đạt chuẩn soái ca. Tôi khẽ thở dài, quả nhiên là người đẹp vì lụa.

Hôn lễ của anh Trường Tiếp và chị Nhất Linh tổ chức đơn giản mà đầm ấm, chỉ mời gia đình hai bên và một số bạn bè thân thiết. Với mức độ giàu có danh giá của nhà chị Nhất Linh, tôi cứ ngỡ hôn lễ sẽ rất xa hoa, nhưng bản thân cô dâu và chú rể đều muốn tổ chức hôn lễ đơn giản nên hai gia đình cũng không có cách nào. Điều này với tôi có thể nói là may mắn, hôn lễ đơn giản thì sẽ càng ít thủ tục rườm rà.Trong lúc chờ đợi cô dâu trang điểm, anh Trường Tiếp dẫn tôi đi tìm phù dâu làm quen trước để cùng phối hợp thật tốt.

Theo ánh mắt tìm kiếm của anh Trường Tiếp, tôi chỉ thấy một cô gái mặc bộ váy ngắn màu hồng phấn đang quay lưng lại với chúng tôi. Bóng lưng thẳng tắp của cô gái này có chút quen thuộc, mái tóc xoăn nhẹ dài ngang vai, trên đai váy gắn một chiếc nơ nhỏ màu hồng khá dễ thương. Khi cô gái quay người lại, tôi còn chưa kịp định thần, cô nàng đã chạy đến trước mặt tôi, bộ dạng hấp tấp như một chú chim nhỏ.

” Lục Thành Thái, lâu rồi không gặp. Chà, lớn rồi nhỉ. Quần áo thẳng thớm, đẹp trai tóc tai vuốt vuốt rồi ha.”

” Kim Nam Châu, sao lại là cậu. Thế giới này nhỏ quá hả ? Tôi đang nhìn thấy một cậu trai mặc váy kìa. Ai kêu cậu mặc váy vậy, trông xấu gần chết” Thật lòng thì tôi thấy cậu ấy trở lên xinh đẹp hơn trước đây nhiều, nhưng không hiểu vì sao vừa mở mồm lại nói ra những lời mỉa mai như thế.Chỉ là bộ dáng cậu ấy nhìn tôi nghiến răng nghiến lợi mà không nói được lời nào quá thú vị, khiến tôi không ngừng muốn trêu đùa. Có lẽ là như thế chăng …

“Tớ là em họ của chị Nhất Linh, nhưng lúc lên Đại học thì chúng mình học khác trường, mà cũng không liên lạc với cậu nên cậu không biết cũng phải thôi. À, này…” Không biết tôi có nhìn nhầm hay không, nhưng dường như khi cô ấy nhìn tôi, trong đôi mắt có một thứ ánh sáng rất khó nắm bắt chợt loé.

” Ừ?” Tôi đáp lại theo bản năng

” Thật ra hôm nay tới lễ cưới của chị Nhất Linh với anh họ cậu còn có một người quen của bọn mình nữa..”

Bộ dạng ngập ngừng của cô ấy khiến tôi tò mò hết sức, trong đầu không ngừng phân tích xem có thể là ai, lơ đãng nghĩ tới người duy nhất khiến Namjoo ngập ngừng khi nhắc tới trước mặt tôi. À, phải rồi, là mối tình đầu của tôi, Phác Tú Anh.

Đầu óc lại vô tình nghĩ đến một vài ký ức của 3 năm học cao trung. Thời gian quá lâu khiến tôi cũng chẳng nhớ rõ được khuôn mặt của em ấy. Chỉ nhớ rằng trước đây, tôi thích mẫu con gái có mái tóc dài, khuôn mặt nhỏ nhắn, tính cách dịu dàng, mẫu hình tiêu biểu cho con gái phương Đông. Thật ra trong lòng những cậu trai tuổi mới lớn, lúc nào cũng tồn tại một cô gái như vậy. Khi đó Phác Tú Anh giống như một cô gái bước ra từ trong mộng. Không chỉ có tất cả những ưu điểm khiến con gái mơ ước, lại còn là hoa hậu giảng đường khiến bao chàng trai phải đắm say.

Lại nhìn sang vẻ mặt ngập ngừng nửa muốn nói nửa không của Nam Châu, tôi cũng chỉ biết cười nhợt nhạt. Chuyện quá khứ dường như quá đỗi xa xôi, mở ra cuộn phim ký ức mà cứ ngỡ mình chỉ là một nhân vật đi ngang qua chợt dừng chân lại đưa mắt theo dõi câu chuyện. Tôi thật sự không cách nào hình dung ra được bản thân mình của 7 năm trước nữa. Những lo lắng của Nam Châu thật ra đều là thừa thãi.

” Cái đó, tớ qua chỗ Tú Anh nhé, lát nữa gặp lại.” Nói rồi định quay người chạy đi. Sau đó, sau đó, tôi cũng không hiểu vì sao lại kéo tay cô ấy lại. ” Chờ chút, tớ cũng phải qua chào hỏi người ta một lát. Đi cùng nhau đi.” Lại càng không hiểu mình đang nói linh tinh gì nữa. Giống như,hôm nay là một ngày đặc biệt, bản thân tôi cũng có một chút đặc biệt khác thường.”

Nam Châu ngước mắt lên sững sờ nhìn tôi, rồi lại cụp mắt xuống làm như không có chuyện gì, tôi thật sự muốn biết đôi mắt đầy linh tính của cô ấy ngoài lo lắng còn muốn truyền đạt điều gì khác.

Vốn định cùng cô ấy tới chào hỏi Tú Anh, nhưng thời gian không đứng về phía chúng tôi, lễ cưới còn cần sự có mặt của phù dâu phù rể. Sau đó vì phải thực hiện nhiệm vụ phù rể của mình và thay anh Trường Tiếp tiếp rượu nên tôi cũng quên mất việc đó. May mắn là trước khi ra về vẫn kịp trao đổi số điện thoại với Nam Châu.

Chương 2: Bức thư gửi mối tình đầu

Sau hôn lễ của anh họ, chúng tôi thường liên lạc với nhau cùng nói về một số kỷ niệm thời cấp 3, về công việc và các mối quan hệ hiện tại. Nghĩ lại thì chẳng hiểu sao khi lên Đại học hai chúng tôi lại cắt đứt liên lạc. Dường như những chuyện chúng tôi không cùng nhau trải qua trong 7 năm mất liên lạc đó kể mãi cũng không hết. Thì ra trong 7 năm đó chúng tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thứ. Có lần, tôi hỏi cô ấy vì sao lại nuôi tóc dài. Kim Nam Châu trong ký ức của tôi là một cô nhóc có màu da mật ong khỏe khoắn,tóc dài qua mang tai một chút, luôn luôn mặc quần thể dục bên trong váy ngắn. Cô ấy là một Kim Nam Châu hay tươi cười, chẳng bao giờ ngại lêu lổng cùng đám con trai trong lớp, và cũng là người con gái luôn mồm chê tính cách tôi kỳ quặc nhưng không bao giờ để tôi im lặng một mình. Nếu là bảy năm trước, đánh chết tôi cũng không tin sẽ có ngày cô ấy nuôi tóc dài và mặc váy. Càng bất ngờ hơn khi cô ấy nói rằng nuôi tóc dài và mặc váy là vì người con trai mình thích. Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tôi đều cảm thấy không thoải mái cho lắm. Có lẽ vì tôi đã lâu lắm không hề thích ai, thấy người bạn mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ yêu đương lại có người trong lòng khiến tôi cảm thấy mình có điều thua kém.

Hôm nay tôi có hẹn với người đại diện của nhà xuất bản Học Sơn để bàn về việc đưa cuốn tiểu thuyết đang viết dở của tôi ra mắt công chúng. Lần này tôi lấy hình mẫu hai nhân vật chính của truyện là anh Trường Tiếp và chị Nhất Linh nên đối với việc đưa sách ra xuất bản, tôi đặc biệt lưu tâm. Tôi cố tình đến quán cafe đã hẹn trước sớm hơn 10 phút để đợi người phụ trách, tiện thể kiểm tra lại một số nội dung tôi đã lên kế hoạch trước để đề xuất với bên phía nhà xuất bản.

” Học trưởng Thành Thái ? Là anh phải không ạ, anh là nhà văn Lục ? Em là người phụ trách đã liên lạc với trợ lý của anh đó ạ”

Tôi ngước lên nhìn cô gái trước mắt. Chỉ trong khoảnh khắc tôi đã nhận ra em ấy chính là mối tình đầu năm cuối trung học của tôi, Phác Tú Anh.Vẫn là mái tóc đen dài đến eo, vẫn là gương mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, vẫn đôi mắt to tròn chỉ cần khẽ chớp là khiến người đối diện bị hút hồn. Dường như bảy năm không hề lưu lại dấu vết gì trên gương mặt Sooyoung, có chăng chỉ là em ấy càng trở lên xinh đẹp cuốn hút. Dường như thấy tôi có hơi ngẩn người, Tú Anh lại lên tiếng : ” Học trưởngkhông nhớ em ạ ? Em là Phác Tú Anh lớp 11-1, có mấy lần đi học cùng đường với chị Nam Châu có gặp học trưởng đó ạ.”

Tôi lịch sự cười cười : ” Ừ. Anh nhớ mà. Em là hoa hậu giảng đường, học sinh trong trường đâu có ai là không biết em.”

” Thật ra tiền bối cũng rất nổi tiếng.Khi các tác phẩm của nhà văn Lục Trang Duy bắt đầu nổi tiếng trong nước, em cũng nghĩ ngay tới tiền bối. Em còn nhớ lúc tiền bối rời khỏi trường, rất nhiều bạn nữ lớp em đều nuối tiếc vì chưa kịp tỏ tình với học trưởng nữa.”

” Có chuyện như vậy à?” Tôi thật không biết nên hình dung vẻ mặt của mình lúc này như thế nào nữa.

” Vâng. Thật ra lúc đó em cũng thầm mến học trưởng như các bạn. Nhưng chúng em không ai dám nói ra cả.

Tôi thầm nghĩ chẳng lẽ mình rất đáng sợ, nhưng vẫn theo quán tính hỏi lại: ” Tại sao?”

” Học trưởngvà chị Kim Nam Châu luôn luôn rất thân thiết. Hai người ở trường như hình với bóng vậy. Thật ra lúc ở cạnh chị Nam Châu em để ý thấy tiền bối cười rất nhiều.” Em ấy nói chuyện vẫn nhẹ nhàng như vậy, không giống với ai đó một chút nào.

” Thật ra, sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp anh đã gửi cho em một bức thư tỏ tình.Sau đó thì không thấy hồi âm, sau đó nữa thì bận bịu lo kỳ thi Đại học, anh cũng chưa có cơ hội để nghe câu trả lời của em nữa.

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, khẽ nói : ” Em không hề nhận được bức thư nào của học trưởng cả.”

” Không thể nào, tôi đã nhờ Nam…” Sau đó tôi không nói tiếp câu đang dang dở ” Chắc là có nhầm lẫn gì thôi.” Nhưng trong đầu một tiếng nói cứ quay vòng vòng không ngừng : ” Bức thư đó tôi đã nhờ Nam Châu gửi cho Tú Anh. Tại sao Tú Anh lại nói mình không nhận được thư. Tại sao Nam Châu không gửi nó ? Tại sao?”

Nghe tôi nói vậy,gương mặt đang căng thẳng của cô ấy dịu bớt một chút, không biết vô tình hay cố ý mà tay phải liên tục chạm vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái.

Tôi cũng không biết làm sao cho bầu không khí bớt gượng gạo, đành thuận miệng hỏi: ” Em kết hôn rồi à?” Chỉ có mình tôi biết ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong đầu vẫn chưa thoát khỏi những suy đoán về Nam Châu và bức thư tình.

” Dạ, em kết hôn được một năm rồi. Chồng em là đồng nghiệp cùng công ty. Anh ấy rất thích sách của học trưởng đó ạ.” Khi nhắc đến chồng mình, ánh mắt của em ấy trở nên nhu hòa hơn, miệng cũng nở nụ cười hạnh phúc.

Sau đó tôi không nhớ chúng tôi đã nói những chuyện gì, tôi gần như ngơ ngẩn cả buổi, đến nội dung của hợp đồng với nhà xuất bản có những gì tôi cũng hoàn toàn không nhớ nổi.

Chương 3: Lục Thành Thái, tớ thích cậu rất nhiều

Tối hôm đó, tôi hẹn Nam Châu hôm sau cùng đi câu cá, tôi cũng muốn hỏi cô ấy rất nhiều điều. Vì sao không đưa tôi những bức thư của Tú Anh, còn nữa, người con trai khiến cô ấy thay đổi hoàn toàn là ai ? Những suy nghĩ rối rắm đó cứ vương vấn trong đầu, kết quả là tôi mất ngủ cả đêm. Tới sáng mới chợp mắt được một lát liền ngủ thẳng đến trưa. Nhận ra mình sắp muộn giờ, không còn cách nào khác, phải cuống cuồng chuẩn bị đến khu câu cá.

Vừa chạy đến nơi thì tôi đã thấy Namjoo đang ngồi chờ với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

“Cậu đến muộn 30 phút. Đàn ông gì mà lại để phụ nữ phải chờ thế này. Không thấy mất mặt à.” Vẫn là giọng điệu cằn nhằn mang thương hiệu của Kim Nam Châu.

“Phụ nữ ở đâu? Sao tớ không thấy.” Tôi nâng cao giọng. Vốn định xem cô ấy sẽ phản ứng thế nào, không ngờ lại bị đá một cú vào chân với lực không hề nhẹ. Quả nhiên, đây mới đúng là nhóc con Kim Nam Châu.

Tôi cau có thét lên “Cái con nhỏ thô lỗ này.” Cô ấy không đáp lại mà chỉ ném trả cho tôi ánh nhìn hằn học rồi quạu quọ ngồi xuống ghế bắt đầu buộc mồi vào cần câu. Thấy thế tôi cũng kéo ghế ngồi ngay bên cạnh và mang các dụng cụ đã chuẩn bị ra.

Thành Thái này, cậu có nhớ hồi trung học bọn mình thường đi câu ở khu Tân Hàn gần trường ý, khu ấy vắng nên nhiều cá dã man luôn.” Nam Châu bắt đầu hồi tưởng kỷ niệm 7 năm về trước.

“Nhớ chứ. Chỗ đó đẹp, cá lại nhiều nữa. Đi câu mà chẳng muốn về luôn.” Khu câu cá năm ấy quả thật là lý tưởng, phong cảnh khá hữu tình , ít người đến, lại gần trường chúng tôi nên cứ mỗi chiều thứ 7 tan học, tôi và Nam Joo lại vác cần câu đi. Ngày ấy vẫn còn trẻ con, có khi vì hơn kém nhau vài con cá mà tôi giận dỗi với cô ấy suốt cả buổi đi câu. Để rồi lúc nào ra về Nam Châu cũng phải mua bánh cá làm quà xoa dịu tôi. Bây giờ nghĩ lại mới thấy Nam Châu cũng có những lúc dịu dàng khiến tôi thấy ấm lòng lạ thường.

“Chứ không phải cứ chập tối là tên nào đấy đòi về vì sợ lỡ giờ phát sóng phim bóng rổ gì gì đấy à.” Nam Châu chun mũi mỉa mai, cái cách cô ấy đáp lời tôi nhìn vừa đáng yêu lại vừa đáng ghét. Tôi hậm hực đáp lại “Này. Đừng có suốt ngày mỉa mai người khác với cái giọng mũi khó nghe của cậu. Tập trung câu cá đi.”

“Ôi..Lục Thành Thái không cãi lý được nên đổi chủ đề kìa” Cô ấy vẫn tiếp tục cái giọng ngạo nghễ chọc ghẹo tôi.

“Này này…có giỏi thì cá cược xem. Chứng tỏ khả năng câu cá đi.” Tôi cay cú tìm kế trả thù. Vốn dĩ xưa nay khả năng và vận hạn câu cá của tôi cũng không tệ nên quyết nhân cơ hội này áp đảo Kim Nam Châu cho chừa cái tội dám khinh thường tôi.

“Này, cậu nghĩ bản thân câu cá có tý hay ho thì gài tôi vào thế yếu để bắt nạt tôi chứ gì. Đừng hòng lừa đảo Kim Nam Châu này nhé.” Cô ấy nghênh mặt lên rồi ném cho tôi ánh lườm sắc lẹm. Tôi hơi chột dạ vì gian kế nhanh chóng bị vạch trần, nhưng nhất định không bỏ cuộc, tôi quyết dùng kế khích tướng mà Kim Nam Châu muôn đời mắc phải.

“Cậu sợ thua nên không dám cược chứ gì?” Tôi vờ vô ý hỏi

Hơi chần chừ một chút nhưng rồi Nam Châu cũng khảng khái nói “Chơi thì chơi,tôi sợ cậu chắc? Nói xem cậu muốn cá cược gì”

Đột nhiên tôi nhớ tới chuyện bức thư tôi đã gửi cho Tú Anh. Quả thật sau lần gặp mặt Tú Anh tôi cứ cảm thấy Nam Châu có gì đó kỳ lạ, nghĩ mãi cũng không hiểu rốt cuộc cô ấy đã làm gì với lá thư và tại sao lại giấu nhẹm chuyện đó đi.

“Chơi như này nhé. Ai câu được cá trước thì có thể hỏi đối phương một câu hỏi và nhất định phải trả lời thật lòng,không được nói dối cũng không được lảng tránh vấn đề. Cậu chịu không?” Tôi vừa quả quyết nói,vừa len lét dò xét xem cô ấy có nhận ra ý định của tôi hay không.Kết quả Nam Châu đồng ý không một chút đắn đo.

Chúng tôi bắt đầu xắn tay áo vào cuộc, dọn những thùng mồi câu ra cho hoành tráng, kiểm tra tỉ mẩn cần câu ra vẻ chuyên nghiệp lắm. Về cơ bản, tôi biết thừa tính Nam Châu rất hiếu thắng, dù không xuất sắc trong lĩnh vực đó nhưng chỉ cần có người thách thức là lập tức tham gia nghiêm túc và năng nổ. Đây là một ưu điểm tốt của cô ấy nhưng cũng là khuyết điểm ở một số trường hợp, như lúc này chẳng hạn, Nam Châu hoàn toàn bị tôi lừa gạt. Người ngoài có thể không rõ, nhưng đối với tôi, Nam Châu của 7 năm sau đôi khi vẫn ngốc nghếch như những ngày trung học.

Hai mươi phút trôi qua mà không có động tĩnh gì từ phía bờ sông, có vẻ như mấy con cá đang lười đến nỗi không muốn bơi đến tìm mồi. Gió sông mát rượi phả vào không khí mùi hương anh đào ngọt lịm của mùa xuân. Tôi quay sang nhìn Nam Châu, thấy cô ấy dường như sắp ngủ đến nơi rồi. Cái con nhỏ này đúng tuýp người hoạt náo nên yên lặng một chút cũng không có đủ kiên nhẫn để tỉnh táo nữa.

Những lọn tóc màu đỏ rượu của Nam Châu nhờ gió mùa xuân thổi mà nhẹ nhàng bay bay có chút mất trật tự, khiến người ta không tự chủ được muốn đưa tay vuốt ve. Đôi mắt lim dim nhấp nháy, đôi mi dài cong vút khẽ lay động. Tôi thấy Kim Nam Châu trước mắt mình xinh đẹp đến lạ thường. Một Kim Nam Châu dịu dàng, trưởng thành, đầy hương vị thiếu nữ mà có đánh chết tôi cũng chẳng nghĩ ra chứ đừng nói đến việc trông thấy tận mắt như lúc này.

Nhưng hình như con bé này ngủ quá vô tư, đột nhiên há mồm ra làm tóc bay phấp phới vào miệng trông buồn cười hết sức. Thiết nghĩ, hóa ra dù trưởng thành thật nhưng Nam Châu vẫn còn là Nam Châu mà tôi quen biết. Định đưa tay lên vén tóc ra khỏi mặt cho cô ấy nhưng bất chợt Nam Châu mở mắt nhìn tôi.

“Làm gì thế hở?” Cô ấy ngạc nhiên nhìn tôi trừng trừng

Tay tôi khựng lại, lơ lửng giữa không trung và thoạt đứng hình hết mấy giây. Tôi có chút ngượng nghịu nên tiện tay áp thẳng vào đầu Namjoo xoa xoa vài cái. “Đồ ngủ ngày, ai cho phép cậu câu cá mà ngủ gật hả?”

Bị tôi làm cho giật tỉnh nên cô ấy lớ ngớ mở to mắt nhìn tôi bực bội. “Trò này chán chết đi được, cái sông này cá chết hết rồi.”

“Câu cá là phải kiên nhẫn chờ đợi chứ. Thả mồi chưa đầy nửa tiếng mà cậu đã than thở cái gì hả.” Tôi mắng mỏ cô ấy theo thói quen. Tính Kim Nam Châu vốn dĩ là chẳng có kiên nhẫn gì cả, ngày trước như vậy, bây giờ cũng vẫn không thay đổi.

“Ừ ừ đợi đợi…ối…” Khi Nam Châu chưa kịp nói hết câu thì phía cần câu của tôi giật liên hồi báo hiệu có cá cắn câu.

Tôi liền cầm chặt cần giữ cho cá không bị vuột mất, cô ấy đứng bên cạnh chẳng những không giúp được gì mà cứ há hốc mồm, mở to mắt ra nhìn rồi liên tục cảm thán “Ôi…Ôi..”

Đến cuối cùng, con cá đầu tiên trong ngày đã được tôi đây mang về. Tôi nhìn cậu ấy ra vẻ đắc thắng, cười mỉa mai một cách đầy tinh ranh và bắt đầu suy nghĩ về câu hỏi mà tôi sẽ hỏi cô ấy.

“Đồ gian xảo.” Nam Châu liếc nhìn con cá nằm gọn trong thùng của tôi đầy vẻ tức tối.

“Không phải là tớ gian xảo mà là cậu quá kém cỏi.” Tôi bật cười vì cái mặt đầy hằn học trẻ con của Nam Châu

“Được rồi, được rồi. Hỏi gì hỏi nhanh đi.” Cậu ấy bức bối miễn cưỡng chấp nhận thua

“Vài hôm trước tớ đã gặp Tú Anh .Chính là mối tình đầu của tớ đó.Năm trung học ấy, lúc đó tớ có viết thư cho Tú Anh và nhờ cậu gửi giúp đó, còn nhớ không?”. Tôi nhẹ giọng hỏi cô ấy, nhưng khi vừa nghe tôi nhắc đến Tú Anh thì sắc mặt cậu ấy biến đổi ngay lập tức, tay cầm cần câu dường như đang run rẩy. Một chút bối rối thoáng hiện qua trong ánh mắt của cô ấy mà tôi không kịp nhận ra.

Cô ấy không nhìn tôi mà đáp “Ừ…có.” Rồi bỏ lửng câu không nói gì thêm. Tôi thấy có chút kỳ lạ trước sự ấp úng này của Nam Châu nên đã hỏi tiếp “Vì sao cậu không đưa nó cho em ấy?”

Cô ấy im lặng không trả lời như muốn lảng tránh ánh nhìn của tôi. Gió lay động mái tóc ngang qua mi mắt cô ấy, đôi hàng mi thấp thoáng nhấp nháy , dường như nhiều sự ưu tư đang được che đậy phía sau ánh mắt của Nam Châu. Chợt cô ấy nói “Cậu nói mỗi người hỏi một câu mà. Cậu hỏi một câu rồi nên câu sau không tính.”

Tôi có hơi thất vọng,tôi chắc chắn cô ấy đang che dấu tôi điều gì đó, nên tôi quyết lần này phải hỏi cho ra lẽ. Ừ thì Kim Nam Châu là một đứa giỏi đánh trống lảng trong những tình huống cậu ấy cảm thấy bị động. Dù sao tôi cũng tự tin với trình câu cá của mình nên chắc chắn sẽ hỏi cho bằng được.

“Con bé này tính toán thế nhỉ? Được rồi, tớ sẽ thắng nữa cho xem.”

Mất khoảng 5 phút sau đó tôi lại câu được thêm một con cá nữa. Gương mặt Nam Châutỏ vẻ không vui khi thấy tôi hớn hở cho vào thùng thành quả của mình.

“Okay. Bây giờ nói tớ biết lý do tại sao cậu không đưa em ấy lá thư nào?” Tôi quay sang nhìn cô ấy dò hỏi

Cô ấy hơi cụp mắt xuống, hai tay nắm chặt vào nhau, miệng khẽ mấp máy, dường như đang đấu tranh nội tâm rất dữ dội. Tôi không hiểu việc này có gì mà cô ấy lại khó nói đến như thế.

“Vì tớ….làm mất ” Nam Châu vội vàng đáp mà không nhìn tôi

“Mất á? …Vậy tại sao không nói với tớ để tớ viết bức khác?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại

“Ừ…..” Một lần nữa Namjoo lại lảng tránh nhưng tôi không để ý để thái độ của cô ấy mà chỉ nóng lòng muốn hỏi cho ra lẽ.

“Ya…Kim Nam Châu cậu nghĩ tớ là đồ ngốc sao?” Tôi chắc chắn rằng cô ấy đang nói dối, Nam Châu mà tôi biết lúc nói dối luôn không dám nhìn thẳng vào mắt người khác.

Tuy nhiên, cô ấy vẫn ngồi đó im lặng mặc cho tôi cao giọng chất vấn “Cậu định che giấu cái gì hả? Cậu dám đọc thư của tớ rồi giấu nhẹm đi để sau này mang ra ám hại tớ chứ gì? Đúng không? Có biết như thế là xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư của người ta không hả? Tớ có thể kiện cậu ngồi tù đấy nhé con nhỏ ngốc nghếch này. Nói gì đi chứ? Cậu không giải thích nghĩa là tớ nói đúng chứ gì? Ya…Kim Nam Châu không ngờ cậu lại là người xấu xa như thế đó.”

Bỗng nhiên cô ấy bật đứng dậy, cô ấy vẫn không dám nhìn tôi nhưng khi ngước lên, tôi chợt thấy có những giọt nước mắt lấp lánh trên khuôn mặt Nam Châu . Nam Châu đã khóc từ lúc nào mà tôi chẳng hề hay biết. Trong cơn gió thoảng mùi lá khô, Kim Nam Châuchưa bao giờ khóc đang quệt tay lau đi những vệt nước mắt ngắn dài trên gò má. “Ừ đấy…tớ ngốc nghếch, tớ xâm phạm quyền riêng tư của cậu, tớ vô duyên lại thất lễ, tớ ghét cậu nên tớ muốn ám hại cậu đó. Thì sao nào? Cậu kiện tớ ngồi tù đi. Tớ ghét cậu, tớ ghét cậu Lục Thành Thái.” Mỗi một câu nói cô ấy lại tiến đến gần tôi một bước như để bức bách tôi, mỗi một câu lại cao giọng hơn một chút, mỗi một câu nước mắt lại lăn dài nhiều hơn nữa.

“Sao….cậu lại làm như thế…” Nhìn thấy cô ấy xúc động đến thế làm tôi có chút bối rối, có vẻ như tôi đã nói hơi quá lời.

Nghe tôi hỏi, cô ấy lại im lặng mất một lúc lâu rất lâu. Đôi mắt ngấn lệ của Namjoo đột nhiên quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi. “Là…vì tớ thích cậu, Lục Thành Thái.”

“Cậu…” tôi hoàn toàn bất ngờ trước câu đáp lời của cô ấy. Cái quỷ gì thế này? Kim Nam Châu làm tất cả mọi chuyện chỉ vì thích tôi hay sao? Hóa ra cô ấy xem tôi như một người con trai thật sự chứ không phải là thằng bạn đáng ghét.

“Cậu tưởng tớ chỉ xem cậu là bạn thân thôi sao? Thật sự tớ thích cậu ngay từ lâu rồi. Nhưng lúc ấy cậu quá trẻ con để có thể để tâm đến một đứa con gái nam tính lúc nào cũng bên cạnh cậu. Lúc nào cậu cũng chỉ mải mê nhìn xung quanh cậu, cậu thấy Tú Anh nhưng cậu chẳng bao giờ quay sang nhìn bên cạnh có tớ lúc nào cũng ở bên.” Cô ấy nói rồi dừng lại vì nghẹn ngào

“Tớ ấy…vì sợ cậu đến với Tú Anh, vì sợ cậu quên mất tớ, vì sợ mất cậu nên mới giấu lá thư ấy đi. Tớ biết làm vậy là ngu ngốc và xấu xa nhưng thật sự cậu còn quan trọng hơn bất kỳ ai khác đối với tớ. Nhưng, Thành Thái à…sao 7 năm rồi mà cậu vẫn như một đứa trẻ trung học vậy? Rốt cuộc cậu vẫn ấu trĩ như ngày xưa, ép tớ phải nói hết những lời trong đáy lòng mình bằng cách này sao?”

“Tớ không có ý đó, chỉ là…” Tôi vội vàng giải thích nhưng cô ấy đã cắt lời tôi.

“Được rồi, cậu muốn lấy lại thư chứ gì? Tớ vẫn còn giữ, ngày mai sẽ chuyển đến nhà cậu. Bây giờ cậu đã thấy một Kim Nam Châu ngu ngốc chưa? Hài lòng cậu rồi chứ?.”

Nói dứt lời Nam Châu liền đứng dậy rời đi, tôi hỏi với theo bước chân của cô ấy. “Cậu thích tớ nhiều đến như thế sao?”

Bước chân khẽ dừng lại, Nam Châu quay lại nhìn tôi với ánh mắt giận hờn “Rất nhiều. Thậm chí cậu không thể biết được.”

Nam Châu đột ngột bỏ chạy, bỏ tôi lại bên bờ sông lộng gió. Tâm trí tôi lúc này cũng như ngọn gió kia, loay hoay vô định với đầy suy tư.

Nguồn: Tịch Linh, Mẫn Khánh

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm