NgắnTruyện

Chỉ cần câu nói này của anh

post

Related image

Chờ đợi… đã từng là hạnh phúc.

Được nhìn thấy đối phương… đã từng là hạnh phúc.

Vì sao hiện tại… chỉ cảm thấy mệt mỏi?

***

“Chúng ta chia tay đi, Mạc Khê.”

Khi anh nói câu này, khuôn mặt anh thật bình thản, hệt như mỗi buổi sáng em thức dậy, câu đầu tiên em nghe thấy là:”Chào buổi sáng, Mạc Khê.”

Thật nhẹ nhàng, câu nói quá mức nhẹ nhàng ấy lại như búa nện mạnh vào lòng em.

Chia tay?

Anh sẽ có ngày nói ra hai từ này với em sao?

Đã từng thấy bao cặp đôi xung quanh tan rồi hợp, hợp rồi tan, nhưng tại sao em lại tự tin là chúng ta sẽ không bao giờ như thế?

Từ khi nào mà chúng ta lại thế này?

Trong mơ hồ, em nghe thấy mình lạc giọng hỏi:”Em đã làm gì sai sao?”

Phải, em đã làm gì sai? Anh đã từng nói sai thì có thể sửa mà, mối tình kéo dài 6 năm của chúng ta không thể cứu vãn được sao?

Anh lắc đầu, giọng vẫn bình thản như nước:”Em không có làm gì sai hết, là anh thấy chúng ta không hợp nhau.”

Nói dối! Anh đang nói dối em. 6 năm ở cạnh nhau, lẽ nào em lại không nhận ra điều đơn giản này. Là ai đã từng nói với em, người thích hợp nhất với em chỉ có thể là anh? Anh quên rồi sao? Tại sao lại quên trong khi em vẫn còn nhớ rất rõ?

Trong quán cafe quen thuộc, anh ngồi đối diện em nhưng đôi mắt lại luôn nhìn chiếc điện thoại trong tay. Đôi mắt anh, đôi mắt dịu dàng chứa những tia sáng rực rỡ nhất đã từng chỉ chú ý đến một mình em. Từ khi nào liền không còn nữa?

Anh lại cất lời, vẫn là giọng nói hàng ngày em nghe thấy mà bây giờ lại không hề muốn nghe.

“Mạc Khê, đừng cố chấp nữa, tất cả đã là quá khứ rồi. Tương lai sẽ có người tốt hơn anh ở bên cạnh em, rồi em sẽ quên anh thôi…”

Trước mắt như mờ đi, trong đầu chỉ quanh quẩn lời anh nói.

Tất cả đã là quá khứ rồi.

Đã là quá khứ rồi.

Là quá khứ…

Thì ra trong khi em còn dừng chân ở những hồi ức đẹp đẽ của chúng mình thì anh đã cách em rất xa, quá xa, ở trong tương lai mà anh nói đến.

Nhưng kí ức đó quá mức đẹp đẽ, đã cắm rễ vào trái tim em, khắc sâu hai chữ Vĩ Hàn vào thời thanh xuân đầy mộng mơ của em, làm sao nói quên là quên được?

Hốc mắt nóng lên, giọt lệ trong suốt trào ra. Đã bao lâu rồi em chưa từng khóc như hôm nay, khóc một cách thỏa đáng?

Anh rõ ràng cuống lên, luôn miệng khuyên em ngừng khóc. Mọi người xung quanh tò mò nhìn chúng ta. Nhưng em không quan tâm. Em chỉ biết, trước kia mỗi lần em khóc, anh sẽ ngay lập tức ôm em vào lòng, làm chỗ dựa cho em trút hết nỗi buồn phiền. Hiện tại vì sao không còn như trước kia?

Em nhận ra, anh thay đổi rồi.

Anh thật sự thay đổi rồi!

Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên, anh ngẩn người một lát rồi lập tức cầm lên nghe. Một tia vui vẻ và mong đợi vụt qua trong mắt anh. Nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Em ngừng khóc, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má, lạnh buốt, rơi xuống rồi tan biến, như sự hi vọng đang dần dần mất đi, chìm vào biển sâu của tuyệt vọng.

Niềm hạnh phúc trong mắt anh như lưỡi dao cứa ngang dọc trái tim em. Thật đau! Thật sự rất đau!

Em thấy đôi mắt anh nhìn ra cửa quán, và cô ấy bước vào.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, em đã biết, mình thua một cách thảm hại như thế nào.

Cô ấy rất xinh, ít nhất là đẹp hơn em.

Cô ấy có sự hoạt bát sinh động mà một người đã 26 tuổi như em không có.

Cô ấy lễ phép chào hỏi em rồi quay qua cười dịu dàng với anh. Hình như em…chưa từng cười với anh như thế.

Em rất ích kỉ, sẽ luôn chê anh đủ điều. Thật ra thì chỉ có em mới hiểu, em muốn em là người duy nhất biết được những điểm tốt ở anh thôi. Nhưng em quên rằng đó là điều không thể, vì sẽ có người nhận ra, ví dụ như cô ấy.

Em nhận ra, khoảng cách giữa chúng ta hiện tại thật xa. Anh ở trước mặt em, nhưng như tận nơi chân trời. Trái tim của anh, từ lúc nào đã tự động rời xa em, bay đến một nơi khác.

***

6 năm trước, em là cô sinh viên đại học năm hai chưa có một mảnh tình vắt vai.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh là vào một ngày mưa. Em không mang ô, vội vàng chạy để kịp giờ làm thêm mà không để ý phía trước, kết quả là va vào anh. Qua màn mưa, khuôn mặt anh tuấn đập vào mắt em, đôi mắt còn sáng hơn cả ngàn vì sao, và em lập tức bị trúng mũi tên tình yêu của anh. Anh rối rít xin lỗi (đáng lẽ phải là em mới đúng, do em va vào anh trước mà), rồi lấy ô của mình đặt vào tay em, nói mưa rất lớn, em sẽ bị cảm mất.

Lúc đó em rất muốn hỏi: vậy còn anh thì sao, anh cũng sẽ bị cảm. Nhưng em đã không hỏi.

Sau đó, em biết được thông tin về anh (em đã mất rất nhiều công sức để tìm hiểu). Anh tên Vĩ Hàn, học trên em hai khóa. Lợi dụng việc trả ô để gặp anh, sau đó vì cảm tạ mà mời anh bữa cơm. Rồi xin số điện thoại, làm bạn với nhau, dần dần liền hẹn hò. Tình yêu chúng ta thật nhẹ nhàng biết bao phải không anh. Thậm chí có lúc em còn thấy khó tin khi chúng ta dễ dàng đến được với nhau như thế.

Em còn nghĩ đây chỉ là một giấc mộng đẹp của riêng em. Nhưng nếu là mộng, xin ông trời đừng bao giờ để em thức giấc.

Mỗi ngày anh sẽ tới kí túc xá để đưa em đi ăn sáng, sau đó chúng ta sẽ đi dạo quanh trường. Việc mà em đã từng nói là tẻ nhạt này lại khiến em cảm thấy thấy thật yên bình và hạnh phúc. Chỉ vì có anh, chỉ cần có anh là đủ.

Sau khi em tốt nghiệp, chúng ta liền sống với nhau trong căn hộ của riêng mình. Em không biết nấu ăn, anh sẽ nói không sao, không biết thì học, anh sẽ chờ.

Anh sẽ chờ! Ba từ đơn giản này lại hiệu quả hơn bất kì phép màu nào.

Quãng thời gian ấy là hồi ức vĩnh viễn chôn sâu trong trái tim em.

Sự thật là, tình yêu của chúng ta chỉ như giấc mộng. Rồi sẽ có một ngày em phải thức giấc, cho dù có luyến tiếc biết bao thì cuối cùng cũng phải đối mặt với hiện thực.

Từ bao giờ, em không còn được nghe câu “chào buổi sáng” hay “chúc ngủ ngon” của anh nữa?

Từ bao giờ, một tháng chúng ta gặp nhau nhiều nhất không quá hai lần?

Từ bao giờ, mỗi buổi tối chỉ có em ngồi một mình trước những món ăn đã nguội lạnh?

Từ bao giờ, anh và em không thể dành thời gian hẹn hò, hoặc chỉ đơn giản là tản bộ với nhau?

Từ bao giờ, tổng số câu em nói với anh còn không nhiều bằng thư ký của anh nói với anh?

Từ bao giờ, chúng ta đã tự động đẩy đối phương ra xa mình, ngày càng xa?

Vĩ Hàn, anh không hề có lỗi. Khi thoát khỏi giấc mộng của chúng ta, những điều đẹp đẽ trong đó liền không như chúng ta đã từng trải qua nữa. Nó trở nên nhạt nhẽo và chán ngắt cũng là lúc tình yêu của chúng ta đã ở bên bờ vực của sự sụp đổ và tan vỡ. Thời gian thật sự rất tàn nhẫn, nhưng không ai có thể khiến nó trở lại như ban đầu. Dù chúng ta có cố gắng cứu vãn như thế nào đi chăng nữa thì chung quy cũng không thể xóa hết vết nứt trên chiếc ly tình yêu.

Còn em chỉ là không thể chấp nhận hiện thực tàn nhẫn ấy nên ép mình chìm trong mộng tưởng.

“Em thật là ngốc, Mặc Khê.” Anh cười đùa cốc đầu em, khẽ mắng yêu.

Chỉ là một câu nói trong quá khứ. Nhưng mà Vĩ Hàn, anh nói rất đúng.

Em ngốc tới nỗi không nhận ra sự thay đổi của anh. Ngốc tới nỗi khư khư đắm chìm trong hồi ức. Ngốc tới nỗi không nhận ra, người con gái trong trái tim anh đã không còn là em.

Ai sẽ bằng lòng yêu đứa ngốc như em nữa đây?!

***

“Ừ, chúng mình chia tay đi.”

Em nở nụ cười bình thản nói, mặc dù trong lòng đã loạn không thể tả nổi.

Khi bước ra cửa quán, em còn dối lòng nói một câu chúc phúc. Anh và cô ấy gật đầu nói cảm ơn rồi bước đi.

Em nhìn theo bóng dáng hai người, nhìn chiếc xe tải đang lao vụt đến mà trái tim co thắt lại.

Cô ấy đang gặp nguy hiểm!

Lúc ấy, trong tâm trí em chỉ có một ý nghĩ: nếu cô ấy chết, anh sẽ ra sao? Nhìn ánh mắt anh, em biết anh rất yêu cô ấy. Thật ra em cũng chẳng phải người tốt lành gì, thậm chí còn rất ích kỷ. Đối với em, anh như ánh mặt trời rạng rỡ, mà em chính là bông hướng dương luôn nhìn về phía anh. Khi ánh mặt trời biến mất, hướng dương rồi cũng sẽ héo tàn trong bóng tối lạnh lẽo. Nếu sau này cuộc đời của em cũng sẽ như vậy thì thà để cô ấy sống còn hơn.

Vì vậy, em đã lao tới, đẩy cô ấy ra, trơ mắt nhìn chiếc xe tông mạnh vào mình. Em bị hất văng ra, cảm giác như xương cốt toàn thân vỡ vụn, trước mắt là màu đỏ chói của máu. Sau đó giây tiếp theo liền nhìn thấy anh.

Thật tốt, trước khi chết còn có thể nhìn thấy anh lần cuối!

Em mỉm cười rạng rỡ với anh, việc mà bao lần em đã muốn làm, chỉ là không ngờ lại ở trong hoàn cảnh này.

Anh run giọng gọi tên em, đôi mắt ánh lên tia sợ hãi, trộn lẫn nhiều loại cảm xúc khá nhau, sắc mặt trắng nhợt như không còn một giọt máu. Sau đó anh đã khóc.

Em thật sự muốn cười phá lên, một người đàn ông to xác như anh lại khóc như con nít vậy. Nhưng em không cười nổi, sinh mệnh đang từng lúc bị rút ngắn.

Xung quanh ồn ào vô cùng, nhưng em chỉ để ý đến anh, nhìn thấy trong đôi mắt đen láy của anh phản chiếu khuôn mặt em. Mặc dù hiện tại chật vật như thế này nhưng không hiểu sao một niềm vui nho nhỏ lại nảy mầm trong tâm em. Em thật dễ thỏa mãn mà.

Mi mắt em dần nặng sụp, em biết mình sắp chịu không nổi nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo, em còn muốn nhìn anh thêm một lát. Sau này…không còn cơ hội thấy anh nữa…

Anh hoảng hốt bắt lấy tay em, miệng không ngừng nói:”Mặc Khê…Mặc Khê… em đừng làm anh sợ… em sẽ không chết đâu, Mặc Khê, anh sẽ không bao giờ làm em khóc, làm em buồn nữa… anh sẽ đối xử tốt với em…Mặc Khê…anh yêu em…làm ơn hãy sống…Mặc Khê…”

Vĩ Hàn, thật ra anh không phải làm gì cả đâu…

Vì chỉ cần câu nói ấy…

Chỉ cần câu nói ấy thôi…em đã rất hạnh phúc rồi.

“Anh yêu em.”

***

10 năm sau.

Nghĩa trang thành phố.

Một người đàn ông cầm bó hoa diên vĩ dừng bước trước một ngôi mộ.

Trên ngôi mộ là bức ảnh một cô gái với nụ cười rạng rỡ. Ở dưới bức ảnh ghi tên và ngày mất.

Mặc Khê.

Tạ thế: ngày…tháng…năm…

Người đàn ông đặt bó hoa xuống ngôi mộ, những bông diên vĩ ánh lên sắc tím xanh tuyệt đẹp.

“Em thích hoa diên vĩ chắc vì nó có một chữ trùng với tên anh đó, Vĩ Hàn. Haha.”

_TOÀN VĂN HOÀN_

Nguồn: Thiên Dạ Tuyết

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm