NgônTruyện

️ Kế Ước Đôi Ta ️...

post

⚡️ Kế Ước Đôi Ta ⚡️

Chương 1+2

” Mau ! Mau vào trong xem cậu ấy thế nào ? Chắc là phải xinh đẹp lắm nhỉ , ôi lâu lắm rồi mới gặp nhau ấy ”

” Đúng rồi ! Từ hồi cấp 3 cậu ấy đã là hoa khôi của trường rồi , bây giờ chắc hẳn phải xinh đẹp lắm ấy ”

” Mà sao vừa về lại không tụ tập gì hết ấy nhỉ ? Bây giờ lại trực tiếp kết hôn là sao ”

” Tớ nghe nói gia đình cậu ấy phá sản , bố cậu ấy cũng qua đời rồi ”

” Chuyện từ khi nào vậy ?”

” Là một năm trước rồi , nghe bảo cậu ấy vốn định kết hôn ngay lúc đó , nhưng phải chịu tang nên kéo dài đến nay ”

” Chắc cậu ấy phải đau buồn lắm nhỉ ?”

” Chắc thế rồi , nhanh vào thôi ”

Sau cuộc đối thoại , Duyên Quân cùng Lệ Tuyết nhanh chóng đi vào khách sạn LX , một khách sạn 5 sao hàng đầu Thượng Hải .

” Cho hỏi phòng của cô dâu Đổng Nghê đi hướng nào ạ ?”

Nhân viên lễ tân lịch sự trả lời

” Hôm nay chỉ có một lêc cưới thôi , mời 2 cô lên tầng cuối cùng ”

” Sao ? Chỉ có một lễ cưới ư ?”

” Dạ đúng , vì chú rễ đã bao hết khách sạn rồi ạ ! ”

” Ồ cảm ơn cô ”

Duyên Quân và Lệ Tuyết 4 mắt nhìn nhau

” Đi thôi ”

” Cô Đổng , cô ổn chứ ? ”

” Vâng ! Tôi không sao !”

” Vậy tôi ra ngoài trước , có cần chỉnh trang gì cứ gọi tôi nhé ”

Đổng Nghê gật đầu chào nhân viên trang điểm , hôm nay cô rất xinh đẹp . Váy cưới trễ vai tinh khiết , để lộ xương quai xanh với làn da trắng muốt , đôi môi đỏ mọng càng phản chiếu với làn da cô . Tóc búi sau gáy với vòng hoa cúc dại trắng trên đầu , trên tay ôm một bó hoa như vòng hoa , trông cô như một nàng công chúa bước ra từ trong tranh , xinh đẹp , tinh khiết. .

” Ôi là đây rồi !”

Duyên Quân cùng Lệ Tuyết đẩy cửa nhẹ nhàng đi vào

” Ôi Đổng Nghê , cậu xinh quá đi mất ”

Duyên Quân xuýt xoa thốt lên , đồng thời ôm lấy Đổng Nghê , Tuyết Lệ cũng tươi cười đến góp phần .

” Sao cậu lại kết hôn thế ?”

Duyên Quân hỏi

” Chỉ vì tớ muốn có một gia đình , một nơi để an ổn thôi ”

” Đối tượng là ai vậy ?”

Lệ Tuyết xen vào

” Là Vương Lục Trác , các cậu có biết không ?”

Lệ Tuyết bỗng dưng vỗ đùi

” Tớ biết , anh ta là doanh nhân nổi tiếng lắm đấy , là người đã sáng lập tập đoàn công nghệ RM đấy ”

2 mắt Duyên Quân sáng rực

” Chắc là tài giỏi và giàu có lắm đây ”

” Còn phải hỏi nữa , nghe nói doanh thu mỗi tháng lên đến con số vài triệu đô đấy ”

” Wao ! Ngưỡng mộ cậu thật , à mà 2 người yêu nhau từ lúc nào vậy ?”

Đổng Nghê trợn suýt rơi cả mắt

” Hả …Yêu nhau …..?”

” Ừ đúng rồi , yêu nhau ! Chẳng lẽ cậu không yêu mà lại kết hôn à . Như thế giống tính cách của cậu sao ?”

” Ờ yêu nhau ….! Khoảng một năm trước ”

” Vậy cậu gặp anh ấy như thế nào ”

” Thì mình … tình cờ giúp đỡ anh ấy một chút thôi ”

” Oa … Thế này gọi là gì nhỉ ?”

” Tình yêu định mệnh !”

” Đúng rồi , chính là tình yêu định mệnh !”

” 2 cậu không định chụp chung với mình vài tấm sao ?”

” À đúng rồi nhỉ !”

” Anh gì ơi , chụp giúp chúng tôi tấm hình đi ”

…..

” Sau đây , xin mời cô dâu và chú rễ bước lên lễ đường !”

” Cô sẵn sàng chưa ?”

” Vâng ! Tôi ổn ”

Đổng Nghê khoác tay Vương Lục Trác đi vào trong sự vỗ tay cuồng nhiệt của khách khứa

” Tiếp theo chú rễ sẽ trao cho cô dâu một nụ hôn !”

” Cái này có trong hợp đồng ”

Lục Trác nói nhỏ vào tai Đổng Nghê

” Vâng tôi biết ”

Một nụ hôn xem ra chẳng có hạnh phúc gì cuối cùng cũng diễn ra ….

” Wow ! Đẹp đôi thật đấy ……”

Dưới sự tán thưởng của mọi người , Đổng Nghê chỉ treo nụ cười nhếch nhát trên khuôn mặt bất động thanh sắc của mình .

” Đổng Nghê ! Chúng tớ về đây ”

” Tạm biệt các cậu , gặp lại sau !”

Sau khi chào tạm biệt Duyên Quân và Lệ Tuyết , vì Lục Trác còn rất nhìu khách phải chào nên Đổng Nghê đã lên phòng tân hôn , nhìn thoáng qua chiếc giường bày biện vô cùng bắt mắt cô bất giác lấy tay xoa trán , sau đó đi vào phòng tắm

——

10 ngày trước

” Đây là hợp đồng của chúng ta , cô xem lại đi ”

Lục Trác đẩy tập hợp đồng sang cho Đổng Nghê ngồi đối diện , Đổng Nghê ngã người ra ghế

” Không cần đâu , luật sư Lâm , anh đọc lên là được ”

Luật sư Lâm từ từ đọc rõ các điều khoản

” _ Không cần ngủ chung phòng

_ Chỉ cần đóng vai vợ chồng khi ra ngoài

_ Thu nhập mỗi tháng của Vương Lục Trác sẽ chia cho Đổng Nghê 1/3

_ Sau 5 năm Đổng Nghê phải sinh một đứa con

…..”

” Được rồi ! Đưa bút cho tôi ”

Sau khi kí hợp đồng , Lâm luật sư cũng đã mang đi xử lí , Đổng Nghê uể oải đứng lên đi ra ngoài , nhưng vừa tới cửa nghe Lục Trác hỏi

” Vì sao cô đồng ý kí bản hợp đồng và lấy tôi ”

” Vì đơn giản tôi cần một nơi để về , vậy nên lấy anh không phải là tốt nhất sao ?”

” Nghe có lý ”

” Vậy còn anh ?”

” Tôi sao ? Chỉ là chán phải yêu đương phiền toái . Tôi đã già rồi , mà hình tượng của một người đàn ông đã có gia đình sẽ làm cho các cổ đông thấy yên tâm , cũng tránh được vô số phiền toái . Nếu đã chọn một người không cần yêu để kết hôn vậy cô là người hợp nhất , hoàn hảo nhất . Xinh đẹp , thông minh và đặc biệt cô là ân nhân của tôi ”

” Vậy à !”

Đổng Nghê buông một câu lơ lửng rồi đi ra ngoài .

……..

” Ôi có chuyện gì thế ?”

Đổng Nghê mặc bồ đồ ngủ , đang ngồi trên bàn sấy tóc thì nghe tiếng đổ sầm ngoài cửa , liền chạy ra xem thử

” Anh đây là sao vậy ? Sao lại sai bét nhè thành nông nỗi …”

Lục Trác đổ sầm xuống đất , mấy lần bấu lấy cánh cửa đứng lên nhưng bất thành , cuối cùng trực tiếp đo ván . Đổng Nghê phải thật vất vả mới kè được anh vào và vứt lên sofa

” Anh nặng thật đấy ! Giờ thì ngủ ở đây đi ”

Đổng Nghê tắt tiện và lên giường ngủ , nhưng bỗng nữa đêm , cô cảm giác như ai đó đang đè lên người mình , lấy hết sức giãy ra , hung hăng đạp mấy cái vẫn không có tác dụng . Cuối cùng bản thân bị phản đòn , trực tiếp lăn xuống đất

” Ôi cái lưng tôi , tôi nghĩ mình tàn phế mất thôi ”

Sau một hồi chật vật đứng lên , khập khiễn đến mở điện , cảnh tượng đầu tiên chính là thấy Lục Trác nằm trên giường ngủ . ” Cái tên chết tiệc này …..”

Đổng Nghê nghiến răng nghiến lợi lôi cố anh ta xuống , song cuối cùng chẳng thể lôi nổi , thế là Đổng Nghê đành đổi chỗ , ôm chăn xuống sofa ngủ .

Sáng hôm sau , khi những ánh nắng đầu tiên soi xuyên qua kính , len vào bên trong phòng Vip trên tầng 22 của khách sạn , đậu lên khuôn mặt tuyệt mỹ của Lục Trác . Lục Trác năm nay đã 40 tuổi , hơn Đổng Nghê tận 17 tuổi , song nhìn anh vẫn rất trẻ , trên mặt phảng phất nét chuẩn chạc quyến rũ khó cưỡng , ngũ quan hài hoà với đôi mắt long lanh như biết nói , sống mũi cao vút cùng đôi môi mỏng manh , tuyệt mỹ như được điêu khắc tỉ mỉ . Lục Trác theo bản năng giơ tay che mặt , anh từ từ mở mắt , đầu vẫn còn khá nhức vì đêm qua uống quá nhìu loại rượu cùng lúc . Đồng hồ đã điểm 8h sáng

” Chết tiệc ”

Lục Trác chửi thề một câu rồi tung chăn nhảy khỏi giường , vì thông thường Lục Trác đến công ty vào lúc 7h , chưa bao giờ đi trễ , đó là thói quen của anh . Thế nhưng , vừa chạy khỏi sofa vào đến cửa nhà vệ sinh , anh bỗng từ từ lùi lại , nhìn thấy Đổng Nghê nằm ngủ ngon lành trên sofa

” Trời ạ !”

Quên mất là đêm tân hôn , Lục Trác lấy tay bóp trán , đi đến lay lay Đổng Nghê

” Này …! Mau dậy đi , lên giường ngủ cho thoải mái ”

” Ở đây ngủ rất ngon mà , đừng đánh thức tôi ”

Đổng Nghê lăn người lại giơ tay ôm cổ Lục Trác tiếp tục ngủ , 1 phút , 2 phút ….Đổng Nghê mở to mắt , thu tay lại ngồi dậy

” Xin lỗi anh , tôi ngủ quên mất , thật sự không cố ý mà ”

Lục Trác đang trợn mắt , người cứng như pho tượng lúc này mới sực tỉnh

” Không sao ! Cô lên giường tiếp tục ngủ đi . Tôi có việc cần xử lý , khi nào dậy thì gọi tài xế đến đón cô về ”

Đổng Nghê thức dậy là vào 3 giờ chiều , cô ngồi dậy vươn vai một cái , cảm giác vô cùng dễ chịu . Với tay lấy điện thoại trên bàn , có đến 10 cuộc gọi nhỡ của Duyên Quân , cô ngáp thêm cái nữa rồi nhấn nút gọi lại . Sau vài tiếng tútttt là giọng ngọt như mật của Lệ Tuyết , chắc là 2 cô nàng đang ở cùng nhau rồi

” Tân phu nhân của chúng ta động phồng hoa chúc đến tận 3h chiều hôm sau nhỉ ?”

Saxxx!!!! Nếu đang uống nước chắc có lẽ Đổng Nghê đã phun ra đầy nhà rồi , đằng này chắc cô chỉ có thể phun nước bọt thôi .

” Vương Lục Trác đã đi làm từ sáng rồi ,….”

Thôi chết , cô lấy tay đỡ trán , có ai mà gọi chồng cả tên lẫn họ vậy không .

” Đổng Nghê , cậu sao vậy ?”

” Không có gì ! Tớ sẽ gọi lại sau !”

Đổng Nghê vội vàng dập máy , cô xuống giường vào phòng tắm một lúc sau đó ra ngoài trang điểm , nói trang điểm thì không đúng lắm vì cô có thói quen để mặt mộc , nhiều lắm là dùng son môi thôi .

Đổng Nghê cầm túi xách và đi xuống tầng , nhân viên lễ tân rất lễ phép cúi đầu chào cô , cô cười đáp lễ rồi đi thẳng ra cửa . Cô không gọi tài xế đến đón như Lục Trác đã dặn mà lang thang trên đường , suốt dọc đường không biết có bao nhiu ánh mắt nhìn cô

ngưỡng mộ có , thèm khát có . Đổng Nghê là tín đồ của màu trắng , dáng người cô rất đẹp , dàn da trắng không tuỳ vết nhưng cô không bao giờ diện váy ôm sát , cũng rất ít khi mang giày cao gót vì chiều cao 1m69 của cô đã rất khá rồi . Cô nàng thường đi giày bệt , váy trắng dài tinh khôi đúng kiểu tiểu thư gia giáo của gia đình cô . Và hôm nay cũng thế ! Mùa thu ở Thượng Hải rất đẹp , thời tiết lại vô cùng dễ chịu . 7 năm rồi cô không về lại nơi này , cứ tưởng rằng mùa thu ở PARIS là xinh đẹp nhất rồi . Nhưng bây giờ trở về quê mẹ , cô mới cảm thấy không ở đâu đẹp bằng nơi này cả . Đổng Nghê cứ đi mà quên cả thời gian , đến lúc mỏi chân cô dừng lại bên ghế đá công viên ngồi một lúc . Bên kia có một anh chàng nghệ

sĩ đường phố đang ngồi đánh giuta , bài “Moonlight sonata ” của Beethoven . Nhưng anh ta chỉ chơi đàn mà không nhận tiền , Đổng Nghê tò mò đi tới , anh ta nhìn cô , nở nụ cười rất tươi . Anh ta rất đẹp trai , có một khuôn mặt baby dễ thương , nhưng … anh ta không biết nói tiếng Trung . Đổng Nghê cũng không quan tâm , cô trực tiếp xem anh ta như người câm vậy. Sau khi kết thúc bản nhạc , nhìn thấy cô ngồi nghe rất say sưa , anh ta liền hỏi cô có muốn chơi thử không ? Bằng tiếp Pháp . Đổng Nghê mỉm cười lắc đầu , anh chàng tưởng rằng cô không hiểu nên tận lực ra dấu , anh ta chỉ vào cây đàn rồi chỉ vào cô , sau đó đưa tay lên dây đàn gảy vài cái . Đổng Nghê tiếp tục lắc đầu , cô ra dấu rằng cô chỉ biết chơi violin và piano thôi . Thế là anh chàng lại vui vẻ chơi một bài nữa , giai điệu rất lạ , chắc là do anh chàng tự sáng tác . Cô được dịp nghe tiếp cho nên lắc đầu qua lại phụ hoạ , bất chợt cảm thấy một lực mạnh chạm vào cổ tay mình . Đổng Nghê vội vàng nhìn lên , hoá đá trong 5 phút . Lục Trác cao ngạo đứng trong gió , vững chãi như cây tùng cây bách , khuôn mặt như điêu khắc của anh đang nhìn chằm chằm Đổng Nghê , thiếu chút nữa là anh nhe răng nanh cắn cô rồi . Anh chàng đánh đàn cũng há hốc mồm nhìn lên , Lục Trác chậm rãi hỏi

” Em không biết đường về nhà ?”

Đổng Nghê nghe như sét đánh ngang tai , bao nhiêu câu giải thích đều bị chặn ở cổ họng , cô lập tức tỏ ra đáng thương nhìn Lục Trác . Lục Trác một câu nữa cũng không nói , trực tiếp kéo Đổng Nghê đứng dậy ra xe trước sự ngạc nhiên và hú hồn tột độ của anh chàng kia .

” Chào ông chủ , chào phu nhân !”

Quản gia cùng người ở trong nhà đều lễ phép cúi đầu chào 2 người . Lục Trác gật đầu rồi nhìn má Dung , như hiểu ý má Dung lập tức dắt Đổng Nghê lên tầng 2 . Toà nhà này được xây dựng theo kiến trúc Italia , căn phòng của Đổng Nghê được bày biện hoàn toàn là màu trắng và trang trí theo đúng với sở thích của cô , bên góc phòng còn để một cây đàn piano bằng sứ Thanh Hoa và một cây violin treo trên giá .

” Đây là phòng ông chủ chuẩn bị cho phu nhân , đồ đạc của phu nhân đã được chuyển đến cả rồi , tự tay ông chủ treo lên . Phu nhân mau tắm rửa rồi xuống ăn tối ”

Đổng Nghê gật nhẹ đầu sau đó đi cùng má Dung xuống phòng ăn vì cô đã tắm ở khách sạn rồi . Bàn ăn rất rộng nhưng lại không có chút đồ trang trí nào , cô liền hỏi má Dung

” Ngoài vườn có trồng hoa không ?”

” Có rất nhiều loại do ông chủ đích thân chăm sóc , phu nhân có thể ra xem ”

Đổng Nghê vòng ra sao vườn hoa , cảm nhận đầu tiên của cô chính là lạc vào tiên cảnh , lần trước đến đây vội vã nên cô không kịp nhìn . Trong vườn có đủ các loài hoa với màu sắc khác nhau như hoa hồng , hoa mẫu đơn , hoa cải ,

hoa cúc dại , hoa oải hương và cả quốc hoa của nước Pháp : hoa diên vĩ ,….

Sau một hồi say sưa ngắm nhìn cô cũng đã chọn hái một bó ! Hoa cúc dại .

Lục Trác xuống phòng ăn cũng là lúc cô vừa cắm hoa xong , nhìn thấy anh cô liền nở nụ cười nhàn nhạt . Người hầu dọn cơm lên , toàn là nấu theo khẩu vị của cô cho nên cô đã chén ngon lành , trong lúc cô múc canh cá Tứ Xuyên bỏ vào chén thì Lục Trác mở miệng

” Cho dù chúng ta chỉ là kết hôn hợp đồng thì em cũng phải giữ ý tứ , và giữ cả thân em nữa . Đừng có mà léng phéng với thằng khác , để tôi bắt được thì em toi đời !”

Đổng Nghê nuốt nước bọt xuống cổ , bưng chén về , nặng nề mút một thìa canh cho vào miệng . Nào ngờ còn chưa kịp nuốt xuống đã nghe Lục Trác nói tiếp

” Đương nhiên ! Tôi cũng sẽ giữ thân mình thật kĩ . Nhưng mà…. em đừng có vui mừng quá sớm . Chuyện này hoàn toàn là tôi tự nguyện chứ không phải vì em . Cho nên ‘ Khỏi cần cảm ơn ‘!!!!”

Ngụm canh trong miệng Đổng Nghê không tài nào nuốt xuống được , mặt cô đỏ tía , chạy vào nhà vệ sinh ho lấy ho để . Trong lòng thầm nguyền rủa Lục Trác .

Buổi tối vì lạ giường nên Đổng Nghê không ngủ được , chơi đàn đến gần sáng cho nên lúc cô thức dậy lại là 3h chiều hôm sau .

Chú Vương [ quản gia ] nhìn thấy cô vội nói

” Phu nhân ! Ông chủ dặn tôi nói với phu nhân . Ông chủ bận rộn nên không thể trăng mật được , phu nhân nếu muốn đi du lịch ở đâu cứ dặn dò . Tôi sẽ chuẩn bị cho phu nhân !”

Đổng Nghê mỉm cười gật đầu sau đó một mình lái xe ra ngoài . Ở nhà quá chán cho nên cô đã hẹn Lệ Tuyết và Duyên Quân đi dạo rồi mua sắm . Đúng 6h cơm tối , Đổng Nghê lái xe về nhà ,

gần đến cổng liền nghe giọng của chú Vương .

” Ông chủ và phu nhân đều không có ở nhà ! Phiền cô ngày khác hãy tới ”

” Vương Lục Trác ! Anh ta cưới vợ rồi sao ?”

Giọng một người phụ nữ vang lên , có vẻ như đang giận dữ và kinh ngạc . Đổng Nghê nghiêng người ra cửa xe nhìn , một người phụ nữ tầm 40 tuổi , trông có vẻ là một người xinh đẹp lúc tuổi trẻ . Tuy nhiên trông cô ta hơi hốc hác và tiều tuỵ , có lẽ là một người phụ nữ bất hạnh . Nhưng …tại sao cô ta lại tìm Lục Trác ?

http://teen1s.vn/user/dongtranh/

Tác giả: Lục Khuynh Thành

Nguồn: Sưu tầm

Share:
  • Cùng chuyên mục
  • Có thể bạn quan tâm
TẢI ỨNG DỤNG TEEN1S
Để cập nhật tin tức mới nhất